
Nhớ thương mãi một ban trưa
Tựa cơn gió mát lạc giữa ngày hè
Giọng nói xóa mờ tiếng ve
Nụ cười ru tôi mẩn mê một đời
Người cùng bạn đến trường ngày ấy, giờ sao rồi?
Cơn gió mang hơi nóng nhờ có cậu mà dịu đi.
Cậu thiếu niên 17 tuổi tưởng chừng là tấm gương để mọi người noi theo lại đang rơi.
Thần Chết đến và dúi vào tay nó viên kẹo ngọt mỗi đêm. Suốt ba tháng hè sống trong địa ngục, nó đã nghĩ đến việc biến mất.
Thế rồi, cho đến ngày tựu trường, cậu ấy đã bước đến, phá bỏ mọi xiềng xích. Cậu dạy nó cách mỉm cười, cách yêu và biết trân quý những điều quan trọng.
Đôi khi, chỉ một cơn gió lạ cũng đủ làm dịu một tâm hồn bị thiêu đốt. Đủ để ta muốn sống lại, muốn cười nhiều hơn, muốn bước tiếp. Nhưng cũng nào ai biết được gió sẽ thổi về đâu...
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!

Trở thành tác giả