
Kịch bản nào viết cách nói lời thật lòng!
Vào mùa xuân năm thứ mười tám, trái tim người phủ trăm ngàn lớp băng tuyết. Khởi đầu tuổi trẻ sắc hoa rực rỡ ôm ấp tháng năm. Gặp gỡ rồi chia ly, một vòng tuần hoàn tiếp nối, đợi mình và đợi người tới khi hoa tàn vẫn không buông tay. Vào mùa đông năm thứ tám mươi, bạc đầu không đổi lòng, tình khắc vào nơi tâm khảm người. Bốn mùa hoa nở rồi tàn, không sợ đông lạnh, chỉ sợ xuân không tới! Kịch không viết tình người ấm lạnh khó nắm bắt, rốt cuộc phải dùng bao nhiêu lời thật lòng mới có được chân tình? Nội dung chính: Tiểu thuyết viết về hành trình lớn lên của những người trẻ từng ngày học cách làm chính mình giữa một thế gian toàn lời người ta nói và tình yêu đời không luận được mất! Thể loại: Tiểu thuyết, hiện thực huyền diệu, những mảnh ghép cuộc sống, ngôn tình, tâm lý, thanh xuân, học đường, chữa lành, hài hước, gia đình. Tiến độ sáng tạo: 50/200 chương.

Bàn Cuối Có Người Đợi Em
Có người chỉ cần gặp một lần đã yêu. Có người ở cạnh ba năm, lại chẳng dám nói một lời. Lớp 10 năm ấy, Khánh An được bầu làm lớp trưởng của lớp chọn khối xã hội. Ngày đầu tiên nhận lớp, cô chủ động xin số điện thoại của một học sinh chuyển trường ngồi ở bàn cuối. "Tớ thêm cậu vào nhóm lớp nhé." Đó là câu nói đầu tiên giữa cô và Nguyễn Minh Bảo. An chỉ nghĩ mình đang giúp một người bạn mới. Nhưng với Bảo, đó là khoảnh khắc cậu nhớ suốt ba năm trung học. ... Lớp 11. An yêu một người đàn anh lớp 12. Một mối tình đẹp tưởng như sẽ đi đến cuối con đường. Rồi ngày nhận giấy báo đại học cũng là ngày chia tay. Không phải vì hết yêu. Mà vì hai người thuộc về hai thế giới khác nhau. ... Trong những ngày An khóc nhiều nhất... Người luôn ngồi cạnh chỉ lặng lẽ đưa cô chai nước. Lặng lẽ nghe cô kể. Lặng lẽ chờ cô cười trở lại. Cậu chưa từng nói rằng mình thích cô. Chỉ âm thầm ở đó. Ba năm. Không thiếu một ngày. Đến khi buổi chụp kỷ yếu kết thúc... Một chiếc ví vô tình bị bỏ quên. Bên trong không phải ảnh gia đình. Cũng chẳng phải ảnh thần tượng. Mà là tấm ảnh nhỏ của Khánh An. Lúc ấy cô mới biết... Thì ra người luôn ở phía sau mình chưa từng là một người bạn bình thường.

Cơn gió mồ côi
Nhớ thương mãi một ban trưa Tựa cơn gió mát lạc giữa ngày hè Giọng nói xóa mờ tiếng ve Nụ cười ru tôi mẩn mê một đời Người cùng bạn đến trường ngày ấy, giờ sao rồi? Cơn gió mang hơi nóng nhờ có cậu mà dịu đi. Cậu thiếu niên 17 tuổi tưởng chừng là tấm gương để mọi người noi theo lại đang rơi. Thần Chết đến và dúi vào tay nó viên kẹo ngọt mỗi đêm. Suốt ba tháng hè sống trong địa ngục, nó đã nghĩ đến việc biến mất. Thế rồi, cho đến ngày tựu trường, cậu ấy đã bước đến, phá bỏ mọi xiềng xích. Cậu dạy nó cách mỉm cười, cách yêu và biết trân quý những điều quan trọng. Đôi khi, chỉ một cơn gió lạ cũng đủ làm dịu một tâm hồn bị thiêu đốt. Đủ để ta muốn sống lại, muốn cười nhiều hơn, muốn bước tiếp. Nhưng cũng nào ai biết được gió sẽ thổi về đâu...

Kẻ Thay Thế
"Có những người biến mất hai lần. Một lần khỏi thế giới. Và một lần khỏi ký ức của những người từng yêu thương họ." Một ngày bình thường bắt đầu như bao ngày khác. Sở Tiêu đến trường, gặp bạn bè và nhận lại một cuốn sách từ người bạn cùng lớp tên Triệu Duệ Dương. Nhưng chỉ một ngày sau, mọi thứ thay đổi. Không ai nhớ Triệu Duệ Dương là ai. Bạn bè cậu phủ nhận sự tồn tại của cậu ấy. Giáo viên khẳng định lớp học chưa từng có người mang cái tên đó. Mọi dấu vết về Triệu Duệ Dương đều biến mất. Ngoại trừ một tờ giấy kẹp trong cuốn sách. Và ký ức của Sở Tiêu. Khi những người quen thuộc lần lượt biến mất khỏi thế giới và khỏi ký ức của tất cả mọi người, Sở Tiêu buộc phải truy tìm sự thật đằng sau hiện tượng không tưởng ấy. Nhưng càng tiến gần đến đáp án, cậu càng nhận ra một điều đáng sợ: Có lẽ một ngày nào đó... Chính cậu cũng sẽ bị thay thế.

Kiếm Đạo Đệ Nhất Nhân Trở Lại Tuổi Mười Tám
Tần Mặc từng là Vô Cực Kiếm Tiên, tồn tại đứng trên đỉnh chư thiên, một người một kiếm trấn áp vô số thời đại. Trong lần độ kiếp cuối cùng, hắn phát hiện thiên kiếp bị một thế lực thần bí thao túng. Sau trận chiến kinh thiên với kẻ đứng sau màn, Tần Mặc trọng thương và linh hồn xuyên qua thời không, tỉnh lại trong thân thể của một học sinh lớp 12 trên Trái Đất. Thế nhưng, Trái Đất mà hắn nhìn thấy lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Nơi đây vẫn còn võ giả, đạo sĩ, dị năng giả và những truyền thừa cổ xưa chưa từng biến mất. Hành trình của một vị Kiếm Tiên tại Trái Đất bắt đầu.

Nước chảy mây trôi, thuyền không mái chèo
Ở một cái hồ nhưng cũng không hẳn là hồ, đây là nơi Tường có thể gặp được Nguyện ngoài lớp. Vốn chung lớp nhiều năm nhưng chưa bao giờ Tường và Nguyện có một cuộc trò chuyện dài. Tường là lớp trưởng vì cậu đã làm lớp trưởng từ lúc nhỏ nên cứ làm mãi tới bây giờ còn Nguyện thì là học sinh bình thường cậu ít nói và thuộc dạng thanh niên nghiêm túc trầm lặng trong lớp. Tường thường ra hồ vào lúc hoàng hôn để thư giãn đầu óc màu của nắng chiều phản chiếu lên hồ đối với cậu thực sự rất rực rỡ, Nguyện tới hồ vào lúc nắng đã tắt hẳn mặt nước màu đen lấp lánh chảy theo dòng sáng làm cậu thấy nhẹ lòng, tối nào cậu cũng xách đèn cắm trại ra ngồi. Một ngày nọ Tường đến hồ muộn hơn mọi ngày từ xa cậu thấy có ánh đèn nên cậu đành đi về, tưởng chừng chỉ cần tới hồ như mọi hôm để tận hưởng dòng nước một mình thì Nguyện cũng xuất hiện cùng lúc.

Triều Dâng Tàng Hạ
Trong thế giới của Nguyễn Nhật Triều, mọi thứ đều có hạn sử dụng của nó kể cả tình yêu cũng vậy. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một cuộc vui có kỳ hạn. Một đời một kiếp với ai đó chẳng phải quá nhàm chán hay sao? Vậy nên, khi còn nồng nhiệt thì nếm trải trọn vẹn hương vị cuồng nhiệt, và rồi nếu dấu hiệu của sự kết thúc, anh sẽ là người chủ động buông tay trước khi mọi thứ trở nên “nhàm chán”. Năm đó có lẽ chính Nguyễn Nhật Triều cũng không ngờ, cô gái Nguyễn An Hạ đó sau này sẽ là biến số là ngoại lệ nằm ngoài mọi dự định của anh. Năm mười bảy tuổi, anh để mắt đến cô nên tùy hứng muốn tìm hiểu, rồi bị cô từ chối khéo mang đậm chất học sinh ngoan “Em muốn tập trung học hành, chưa muốn yêu sớm”. Anh biết thừa cô chỉ đang mượn cớ, cô gái này chỉ là không thích anh mà thôi. Lần nữa gặp lại, cô bé năm nào lại xem anh như không quen biết. Chẳng biết có phải do không cam lòng vì bị cô từ chối hay không, mà anh lại một lần nữa bị cô thu hút. Mặc cho cô nhiều lần đẩy anh ra xa anh vẫn kiên trì đổi lấy cái gật đầu của cô. Cuối cùng, cô trở thành người ở bên anh lâu nhất, lâu đến mức một người nhanh chán trong chuyện tình cảm như anh dường như chưa từng có cảm giác muốn dừng lại, thậm chí đôi lúc anh còn có suy nghĩ muốn được yêu cô lâu hơn một chút. Cuộc vui nào rồi cũng tàn. An Hạ đột ngột muốn chia tay, anh từng nghĩ bản thân sẽ luôn là vui vẻ, phủi tay sòng phẳng trước mọi cuộc chia tay trên đời, thế nhưng lần này anh lại không cam lòng. Anh điên cuồng chất vấn, đòi cô cho mình một lý do thỏa đáng, để rồi cả hai khép lại đoạn tình cảm bằng một trận cãi vã không mấy vui vẻ. Nhiều năm sau gặp lại cô là trong hôn lễ của một người bạn chung, cô lại vô tình bảo: “Chúng ta không thân”. Nhật Triều nghe vậy cực kỳ không vui chặn cô lại mà chất vấn. "Chuyện thân mật gì chúng ta cũng từng làm rồi, giờ em lại bảo không thân?" Nguyễn An Hạ khoanh tay chẳng hiểu anh nghĩ gì, ném cho anh một ánh mắt lạnh nhạt: "Với tôi, một người yêu cũ chuẩn mực thì nên có trạng thái như đã chết vậy. Mà tôi thì không có thói quen hỏi thăm người chết.” Cô dứt khoát quay lưng, đoạn tuyệt sạch sẽ quá khứ giữa hai người. Nhưng chính từ giây phút bóng lưng cô khuất dần, Nhật Triều biết mình hoàn toàn chịu thua rồi. Anh điên cuồng lao vào thế giới của cô như thiêu thân lao vào lửa, bất chấp việc phải nhận lấy toàn là cay đắng. Người từng ngạo mạn nghĩ rằng mọi cuộc tình trên đời đều có kỳ hạn và anh sẽ luôn hài lòng chấp nhận mọi sự kết thúc, thế nhưng giờ đây cũng chính anh lại đang cố chấp thèm khát một cái kết không bao giờ kết thúc với cô.

Kế hoạch cùng nhau trưởng thành
Giới thiệu: Những năm niên thiếu, trong bộ đồng phục cấp ba, chúng tôi đặt bút viết xuống những ước mơ đầu đời. Những năm hai mươi, chúng tôi mang theo hoài bão bước chân đến một đất nước xa xôi, cùng nhau đi qua những ngày tháng chênh vênh nhất của tuổi trẻ. Để rồi ngày đẹp nhất trong đời, chúng tôi trở về, cùng nhau bước vào lễ đường tại nơi mọi thứ đã bắt đầu. “Từ chiếc áo đồng phục năm mười sáu, cho đến chiếc váy cưới năm ba mươi, thật may mắn vì kế hoạch trưởng thành của em luôn có anh đồng hành.”

Người Lạ Quen Thuộc Của Tôi - Chyn Mai
Nguyễn Ngọc Bông Mai, một cô bé buộc phải học cách trưởng thành sớm vì những biến cố liên tục ập đến trong những năm tháng từ khi còn nhỏ. Lâu dần, cô bé trở nên nhạy cảm, để ý đến ánh nhìn của người khác và rất sợ nếu như một ngày nào đó bí mật của mình bị bại lộ. Hoàng Minh Lâm, cậu bạn cùng lớp có gương mặt và hình bóng rất giống với người từng tổn thương và phản bội Mai trong quá khứ. Lâm lớn lên trong sự kì vọng của những người xung quanh, đặc biệt là áp lực phải trở nên thật hoàn hảo. Hai người gặp nhau ở cái tuổi ngây ngô và dễ rung động nhất. Mỗi người mang trong mình một khoảng trống trong tim. Và họ không hề biết rằng, đối phương chính là mảnh ghép vừa vặn nhất cho khoảng trống đó.

NHẬT KÝ TRẢ THÙ CỦA CÔ BÉ LỌ LEM
Lọ Lem là gì? Một cô bé quý tộc bị long đong, bị chèn ép nhưng luôn cứng cỏi. Xinh đẹp nhưng bị che giấu. Biết tỏa sáng đúng lúc để chiếm được trái tim hoàng tử. Vũ Ngọc Hân là một cô bé Lọ Lem như vậy. Nhưng cô không cần một bà tiên. Bởi vì cô là người cầm quân. Trong ván đấu đó, hoàng tử là quân cờ mạnh nhất. Đây không phải truyện cổ tích. Đây là sự trả thù.

Trở thành tác giả