
Học kỳ hai năm lớp 11, Diệp Chi chuyển đến trường THPT Tân Dương. Vì biến cố gia đình, cô trở nên lầm lì ít nói, sợ hãi giao tiếp với bạn mới và cũng chẳng muốn mình quá nổi bật. Cô cứ thế lặng lẽ đến lớp, lặng lẽ đi về, ôm mộng mơ trải qua năm tháng cấp ba bình yên. Thế nhưng chạy trời không khỏi nắng.
“Cô cho bạn Huy ngồi với em nhé. Em đừng lo. Em không nói chuyện với nó thì nó sẽ tự động im lặng à.”
Vì thế, một người luôn cố gắng trở nên vô hình trong đám đông đã vô tình trở thành nạn nhân của một người lúc nào cũng là tâm điểm của sự chú ý.
Hoàng Huy lắm lời. Hoàng Huy không thích ngồi yên một chỗ. Hoàng Huy luôn làm phiền Diệp Chi mỗi khi cô tự cô lập bản thân.
Cuối cùng, người lầm lì không thể tiếp tục lầm lì nữa.
Còn người nói nhiều vẫn cứ nói nhiều như thế.
Chi nghĩ mình sẽ ghét cậu lắm nhưng chẳng biết từ khi nào, cậu đã trở thành tia nắng rực rỡ nhất len lỏi vào những tháng ngày u ám của cô.
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!

Trở thành tác giả