Có người chỉ cần gặp một lần đã yêu.
Có người ở cạnh ba năm, lại chẳng dám nói một lời.
Lớp 10 năm ấy, Khánh An được bầu làm lớp trưởng của lớp chọn khối xã hội.
Ngày đầu tiên nhận lớp, cô chủ động xin số điện thoại của một học sinh chuyển trường ngồi ở bàn cuối.
"Tớ thêm cậu vào nhóm lớp nhé."
Đó là câu nói đầu tiên giữa cô và Nguyễn Minh Bảo.
An chỉ nghĩ mình đang giúp một người bạn mới.
Nhưng với Bảo, đó là khoảnh khắc cậu nhớ suốt ba năm trung học.
...
Lớp 11.
An yêu một người đàn anh lớp 12.
Một mối tình đẹp tưởng như sẽ đi đến cuối con đường.
Rồi ngày nhận giấy báo đại học cũng là ngày chia tay.
Không phải vì hết yêu.
Mà vì hai người thuộc về hai thế giới khác nhau.
...
Trong những ngày An khóc nhiều nhất...
Người luôn ngồi cạnh chỉ lặng lẽ đưa cô chai nước.
Lặng lẽ nghe cô kể.
Lặng lẽ chờ cô cười trở lại.
Cậu chưa từng nói rằng mình thích cô.
Chỉ âm thầm ở đó.
Ba năm.
Không thiếu một ngày.
Đến khi buổi chụp kỷ yếu kết thúc...
Một chiếc ví vô tình bị bỏ quên.
Bên trong không phải ảnh gia đình.
Cũng chẳng phải ảnh thần tượng.
Mà là tấm ảnh nhỏ của Khánh An.
Lúc ấy cô mới biết...
Thì ra người luôn ở phía sau mình chưa từng là một người bạn bình thường.
Chương
5
Lượt đọc
7
Theo dõi
3
Đề cử
0