
Nếu biết trước mình sẽ rời đi, bạn có còn dám rung động không?
Hạ An Nhiên và Lục Vãn Ý vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường. Ở đó, An Nhiên trở thành Tống Nhược Vi — nữ chính định sẵn sẽ yêu một người từ năm lớp 10, rồi biến mất khỏi thế giới ấy khi anh vừa kịp nhận ra tình cảm của mình.
Cô không muốn chiếm lấy điều không thuộc về mình. Không muốn yêu để rồi rời đi.
Nhưng khi cấu trúc câu chuyện bắt đầu thay đổi, khi khoảng cách tuổi tác bị xóa bỏ, khi những ánh mắt dần không còn vô tình — liệu cô có thể đứng ngoài quỹ đạo đã viết sẵn?
Giữa những tin nhắn ngắn ngủi, những lần vô thức quay đầu, và những con số “sai lệch” lặng lẽ tăng lên, có một người đang chậm rãi tiến lại gần.
Và có một người, sẽ phải học cách yêu quá muộn.
Đây không phải câu chuyện về cái chết. Mà là câu chuyện về bỏ lỡ.
Bởi có những cái tên, dù gọi ngàn lần trong tim, cũng không thể giữ lại được một người.
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!

Trở thành tác giả