
HỆ THỐNG SỈ NHỤC: BẢN HỢP ĐỒNG CỦA ẢNH ĐẾ
Lâm Vũ là một diễn viên hạng mười tám, bị công ty ghẻ lạnh, bị bạn trai phản bội, cuộc sống đã rơi xuống đáy vực thẳm. Đúng lúc anh tuyệt vọng nhất, một hệ thống điện tử lạnh lùng, biến thái và tàn nhẫn đột ngột kích hoạt trong đầu anh. Đối tượng của hệ thống: Hoắc Thừa Kiên – vị Ảnh đế quyền lực nhất, cao ngạo nhất và cũng là người đàn ông nguy hiểm nhất giới giải trí hiện nay. Nhiệm vụ của Lâm Vũ: phải liên tục thực hiện những hành động sỉ nhục, khiêu khích và cực kỳ nhục nhã nhằm vào Hoắc Thừa Kiên trước mặt công chúng. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ nhận được phần thưởng lớn giúp sự nghiệp thăng tiến thần tốc. Nhưng nếu thất bại, hình phạt sẽ cực kỳ kinh khủng: từ liệt dương vĩnh viễn, mất giọng nói, hôi nách, trở thành kẻ ngốc, cho đến tán gia bại sản hay thậm chí là cái chết. Từ nụ hôn bất đắc dĩ lên mu bàn chân Hoắc Thừa Kiên ngay trên thảm đỏ sự kiện trao giải, đến việc đổ rượu vang lên ngực Ảnh đế rồi dùng miệng ngậm khăn lau sạch trước mặt các nhà đầu tư; từ trói tay Hoắc Thừa Kiên bằng chiếc cà vạt vàng trong phòng thay đồ, thì thầm rằng “ngài trông thật giống một con mồi ngon miệng”, đến cắn chảy máu vai anh ta giữa phim trường rồi quỳ xuống cầu xin bị dẫm lên lưng… Lâm Vũ buộc phải dùng hết lòng tự trọng để đổi lấy từng bước tiến trong sự nghiệp. Mỗi nhiệm vụ đều đẩy anh sâu hơn vào vũng lầy nhục nhã và dục vọng. Ban đầu, Lâm Vũ chỉ coi đây là một bản hợp đồng địa ngục. Anh sợ hãi, xấu hổ, thậm chí căm ghét hệ thống đến mức muốn phát điên. Thế nhưng, càng thực hiện nhiệm vụ, anh càng nhận ra ánh mắt của Hoắc Thừa Kiên dành cho mình không phải là giận dữ, mà là sự hứng thú ngày càng mãnh liệt, là dục vọng bị khơi dậy đến mức không thể kìm nén, và là một thứ tình cảm vặn vẹo, chiếm hữu đang dần hình thành. Hoắc Thừa Kiên – người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực – bắt đầu bị chàng trai bé nhỏ, luôn run rẩy vì nhục nhã này thu hút một cách không thể lý giải. Anh không những không trừng phạt Lâm Vũ, mà còn chủ động配合, thậm chí tự nguyện quỳ xuống, tự đeo vòng cổ có chuông, tự nói những lời nhục nhã chỉ để nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn xen lẫn rung động của Lâm Vũ. Khi hệ thống nâng cấp nhiệm vụ lên cấp S, mọi thứ càng trở nên điên cuồng. Lâm Vũ phải bắt Hoắc Thừa Kiên quỳ xuống tắm cho mình, phải tát anh ta trước mặt thiếu gia khác, phải khiến anh ta bò quanh phòng khách như một con chó nhỏ… Mỗi lần như vậy, Lâm Vũ đều khóc vì xấu hổ và day dứt, nhưng Hoắc Thừa Kiên lại càng si mê anh hơn. Dần dần, Lâm Vũ phát hiện ra sự thật kinh người: hệ thống này không phải là trò đùa của số phận, mà là linh hồn của một kẻ cuồng si Hoắc Thừa Kiên ở kiếp trước – người muốn thử thách xem có ai thực sự yêu thương được con người quyền lực và cô độc này hay không. Cuối cùng, nhiệm vụ cuối cùng được đưa ra: Lâm Vũ phải từ bỏ toàn bộ sự nghiệp, công khai tình yêu đồng giới với Hoắc Thừa Kiên trước buổi họp báo quốc tế, sau đó tự tát mình và nói “Tôi không xứng đáng với anh ấy”. Lần này, Lâm Vũ không còn muốn làm theo hệ thống nữa. Anh thà chết còn hơn phải nói những lời làm tổn thương người mình yêu. Nhưng Hoắc Thừa Kiên đã nắm lấy tay anh trước micro, công khai tuyên bố trước cả thế giới: “Em xứng đáng với tất cả mọi thứ trên đời này. Nếu em không xứng, thì thế giới này không ai xứng cả.” Hệ thống tan vỡ. Nhưng tình yêu vặn vẹo giữa hai người lại thực sự bắt đầu. Sau khi hệ thống biến mất, Lâm Vũ tưởng rằng mọi thứ sẽ trở về bình thường. Thế nhưng, Hoắc Thừa Kiên dường như đã “nghiện” những trò chơi sỉ nhục và phục tùng ấy. Trong biệt thự sang trọng, người đàn ông từng đứng trên đỉnh cao quyền lực lại ném cho Lâm Vũ sợi dây thừng lụa, đôi mắt chứa đầy mong đợi: “Tiểu Vũ, hôm nay không có nhiệm vụ sao? Hay là… em tự đặt ra nhiệm vụ cho tôi đi?” Lâm Vũ đỏ mặt, nhìn người đàn ông quyền lực đang cam tâm tình nguyện quỳ dưới chân mình. Anh nhận ra, ban đầu là hệ thống ép buộc, nhưng sau này, sự gắn kết, dục vọng và tình yêu điên cuồng giữa họ đều là do chính hai người tạo ra. “Nhiệm vụ hôm nay của anh là…” Lâm Vũ cúi xuống, thì thầm vào tai Hoắc Thừa Kiên, “Hãy yêu em đến mức không thể thở nổi.” Hoắc Thừa Kiên cười thấp thoáng, bế bổng Lâm Vũ lên: “Nhiệm vụ này, tôi nguyện dùng cả đời để hoàn thành.” Đây là câu chuyện về một hệ thống sỉ nhục tàn nhẫn, một bản hợp đồng địa ngục đầy nhục nhã và dục vọng, nhưng cuối cùng lại trở thành cầu nối cho một tình yêu vặn vẹo, ám muội, sâu sắc và không thể tách rời. Một tình yêu mà ở đó, người bị sỉ nhục và người bị khiêu khích, cuối cùng lại trở thành chủ nhân và nô lệ của nhau – theo cách ngọt ngào và điên cuồng nhất.

HỆ THỐNG PHẢN DIỆN: KHÔNG CÔNG LƯỢC SẼ CHẾT!
Sau một vụ nổ phòng thí nghiệm chấn động, linh hồn của thiên tài toán học Tô Diệc Hi không tan biến mà bị trói buộc vào một không gian ảo ảnh đầy rẫy những mã lệnh chết chóc. [Ting! Đã kích hoạt Hệ thống Công lược Phản diện. Ký chủ: Tô Diệc Hi. Mục tiêu: Hoắc Lục Diễn.] [Nhiệm vụ: Khiến Ác ma thành phố cảng; rung động 100%. Thất bại: Linh hồn bị xóa sổ vĩnh viễn.] Hoắc Lục Diễn — cái tên khiến cả giới kinh doanh lẫn hắc đạo Thượng Hải phải khiếp sợ. Hắn lạnh lùng, tàn nhẫn, và mang trong mình một trái tim mục nát vì nỗi đau mất đi "bạch nguyệt quang" năm nào. Trong mắt hắn, Tô Diệc Hi chỉ là một món hàng thế thân rẻ tiền, một kẻ có đôi mắt giống hệt người cũ mà hắn dùng để trút giận và giày vò. Hắn giam cầm cô trong căn penthouse tầng 88, dùng quyền lực bóp nghẹt hơi thở cô, cười nhạo sự bướng bỉnh của cô: Tô Diệc Hi, cô chỉ là một con rối không hơn không kém. Đừng mơ tưởng đến việc thay thế vị trí của nàng ấy. Hắn không biết rằng, đằng sau vẻ ngoài cam chịu và những giọt nước mắt mong manh ấy là một linh hồn đang tỉnh táo tính toán từng nhịp đập của trái tim hắn. Với Tô Diệc Hi, tình yêu không phải là cảm xúc, mà là một phép toán sinh tồn. Cô không cần trái tim hắn để yêu, cô cần nó để sống. Khi những bức màn bí mật về quá khứ dần hé lộ, khi độ hảo cảm chạm mốc tử thần, ai mới là kẻ thực sự sập bẫy? Giữa những âm mưu quyền lực, súng đạn và những nụ hôn mang vị máu, Tô Diệc Hi khẽ thì thầm bên tai hắn: ;Hoắc tổng, trò chơi tim đập này... anh thua chắc rồi.

Đông A Rực Lửa: Hào Kiệt Xuyên Không
Trong giữa trận địa, Lê An, nhân vật chính, xuất hiện với tư cách là một tiểu đội trưởng đã chết, nhưng xuyên không trở lại, mang theo kiến thức và tính cách của người hiện đại. Lê An đang chỉ huy một đội quân nhỏ nhưng kiên cường, thực hiện chiến thuật rút lui chiến lược để giữ vững tinh thần và bảo vệ đất nước. Anh ta mặc trang phục chiến binh thời cổ, mang theo vũ khí đặc trưng của chiến binh Việt Nam cổ đại, với vẻ mặt đầy quyết tâm và kiên nghị. Phía xa là những trận đánh diễn ra dữ dội, quân Nguyên Mông hùng mạnh nhưng đang dần bị đánh bại nhờ vào chiến lược và sự dũng cảm của Lê An và đội quân của anh. Cảnh tượng đầy sinh động, với chiến binh, ngựa, và vũ khí truyền thống, cùng với những hiệu ứng khói lửa, mưa tên, giáo mác và tiếng va chạm từ binh khí, tiếng hò hét của binh sĩ. Tất cả tạo nên một bức tranh hùng tráng, đầy máu lửa và sự anh hùng.

Một Cái Tên, Ngàn Lần Rung Động
Nếu biết trước mình sẽ rời đi, bạn có còn dám rung động không? Hạ An Nhiên và Lục Vãn Ý vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường. Ở đó, An Nhiên trở thành Tống Nhược Vi — nữ chính định sẵn sẽ yêu một người từ năm lớp 10, rồi biến mất khỏi thế giới ấy khi anh vừa kịp nhận ra tình cảm của mình. Cô không muốn chiếm lấy điều không thuộc về mình. Không muốn yêu để rồi rời đi. Nhưng khi cấu trúc câu chuyện bắt đầu thay đổi, khi khoảng cách tuổi tác bị xóa bỏ, khi những ánh mắt dần không còn vô tình — liệu cô có thể đứng ngoài quỹ đạo đã viết sẵn? Giữa những tin nhắn ngắn ngủi, những lần vô thức quay đầu, và những con số “sai lệch” lặng lẽ tăng lên, có một người đang chậm rãi tiến lại gần. Và có một người, sẽ phải học cách yêu quá muộn. Đây không phải câu chuyện về cái chết. Mà là câu chuyện về bỏ lỡ. Bởi có những cái tên, dù gọi ngàn lần trong tim, cũng không thể giữ lại được một người.

Mộ Thanh Vân
Giới thiệu: 1. An Vũ sống lại rồi, kiếp trước cậu là con trai thật của gia đình giàu có sống khổ cực mười tám năm được nhận về nhà nhưng gia đình lại dành hết tình cảm cho người con nuôi là Thanh Vân mà bỏ quên cậu. Thậm chí họ còn hùa theo Thanh Vân để chèn ép An Vũ. Đến cuối cùng, cậu chết. Chết tức tưởi, ấm ức chẳng ai ở bên. Chỉ duy có một người, một người duy nhất luôn nắm tay cậu rồi trả thù cho cậu. Kiếp này cậu thức tỉnh với hệ thống trả thù, cậu sẽ lấy lại mọi thứ cũng sẽ trao tình yêu cho người xứng đáng. 2. Tôi Mộ Thanh Vân đã từng là Lý Thanh Vân… Năm mười tám tuổi tôi được tin mình bị bế nhầm khi mới sinh. Thật ra tôi biết chuyện này khá lâu rồi chỉ là vẫn luôn giữ kín mà thôi. Bởi làm gì có ai từ chối một cuộc sống giàu sang, cơm bưng nước rót đâu chứ. Nhưng cuộc sống đấy phải kết thúc năm tôi lên mười tám tuổi. Đứa con thật của nhà họ Lý tên An Vũ. Cậu ta là người nhẹ nhàng, lễ phép và đặc biệt là rất xinh trai. Tôi với cậu ta trước đây học chung một trường, mỗi ngày lại thấy cậu này đi với một anh đẹp trai khác nhau. Tôi vốn đã ngứa mắt cậu ta vô cùng. Thế là ngày đầu gặp mặt tôi đã nói mát cậu ta… Và không còn sau đó nữa.

Trùng sinh: đế chế kim tiền
Tiếng quạt trần cạch... cạch... cạch... quay đều đều như muốn rơi xuống bất cứ lúc nào, phả xuống luồng gió nóng hầm hập pha lẫn mùi mồ hôi chua loét đặc trưng của nam sinh. Cổ Phong cau mày, cơn đau đầu như búa bổ khiến hắn rên khẽ. Hắn nhớ rõ ràng mình đang ngồi trong căn hộ thuê chật hẹp ở ngoại ô Hà Nội năm 2024, trên tay là chai rượu rẻ tiền, gặm nhấm nỗi thất bại của một gã đàn ông trung niên nợ nần chồng chất vì chơi tiền ảo. Tại sao bây giờ lại ồn ào thế này? ....................Mời xem truyện.

Điện thoại thần kỳ
Lý Liên Kiệt là một học sinh cấp ba học giỏi, thành tích luôn top đầu, thông minh sáng dạ, cho đến một ngày hắn tình cờ nhặt được một chiếc điện thoại kỳ lạ. Khi về đến nhà, hắn nghe tin ông ngoại đang nguy kịch, sắp không qua khỏi (- người thân yêu nhất từ nhỏ do cha mẹ đã mất sớm, hắn sống cùng ông bà). Trong nỗi đau tột cùng, giọt nước mắt của Kiệt đã vô tình rơi xuống chiếc điện thoại và mở khóa một hệ thống bí ẩn bên trong. Hệ thống đưa hắn xuyên qua không gian, vào một thế giới tên là Giới Tinh, với một tiểu loli làm hướng dẫn viên được Kiệt đặt tên là Lu. Hắn tin vào hệ thống khi được hứa cứu sống ông ngoại khi hoàn thành hết các nhiệm vụ và sẽ đưa hắn về thời điểm bây giờ dù hắn ở trong thế giới mới bao nhiêu năm đi nữa. Hắn nhập hồn vào một thân xác đã mới chết tên Hoàng Liên Kiệt - một thiếu gia của Hoàng Gia, vừa bị người bác tham lam là Hoàng Liên Sơn hãm hại, chiếm đoạt gia tộc ngay sau khi hắn đủ tuổi thừa kế. Hắn bị dụ ra một khu rừng và bị sát hại. Khi tỉnh lại, Kiệt đã tiếp nhận toàn bộ ký ức và thông tin về thế giới mới.

R.O.A.D
R.O.A.D Bạn sẽ làm gì khi thế giới đang chết dần vì đại dịch Corano? Bạn sẽ làm gì khi một vị Thần ban cho bạn một cơ hội bằng bằng cách biến Trái Đất thành giống như một trò chơi sinh tồn? Đối với Lâm, câu trả lời rất đơn giản: Bảo vệ những thứ là của mình. Và nhân loại được tái lập với Bảng Trạng Thái và Nghề Nghiệp nhưng trớ trêu thay, quy tắc đầu tiên của thế giới mới đã biến những người như Lâm thành mục tiêu săn đuổi. Trong một thế giới mà nhân vật chính cũng chính là kẻ bị săn lùng, Lâm phải che giấu thân phận, vừa muốn sống tốt cuộc đời của mình, vừa muốn thỏa đam mê phiêu lưu, vừa muốn tìm ra lý do tại sao mình lại là một trong những kẻ bị cả thế giới truy đuổi. Trên con đường (R.O.A.D) sinh tử này, những nhân vật, câu truyện trong cổ tích, truyền thuyết và thần thoại của Việt Nam dần thức tỉnh. R.O.A.D - Hành động của chúng ta định nghĩa chúng ta.

Hệ thống thật biết cách chơi a~
Văn án: Đã xuyên sách rồi, còn xuyên phải truyện dở tệ. Chưa hết, còn là nhân vật siêu cấp phụ, không thể nhớ nổi chi tiết nào. Không có một chút lợi thế, vậy chi bằng cho ta sống một cuộc đời bình lặng không ai biết tới đi. Tại sao còn phải đi tìm người, cứu người, lăn lộn tới xém chút nữa thăng thiên tập hai vậy? Đã thế còn có điều khoản sử dụng hệ thống và deadline nữa. Đây là đổi từ đi làm công sở sang đi làm công sở ở thời cổ đại phải không? Thôi được rồi, bỏ qua tất cả những điều trên thì y nhớ rằng truyện mình đọc cũng chỉ là truyện tu tiên bình thường thôi, tuy rằng chưa đọc hết cả quyển nhưng cũng đã đọc qua thể loại truyện, tại sao khi y xuyên vào lại thành truyện tình cảm mùi mẫn sướt mướt rồi? Thậm chí còn tự mình lăn vào làm nhân vật chính mùi mẫn sướt mướt luôn. Hệ thống còn bán đứng y bằng cách cộng cho nhiều điểm như vậy, không phải mấy tên độc giả trên YY não tàn rồi chứ?

Những kí ức về Vì Sao
Có những kí ức đã vỡ vụn. Lại có những kí ức in sâu trong tâm trí. Và có khi... Ta là Thiên Khuê, một phù tu của Nguyệt Thanh Tông. Muội muội của ta - Thiên Y, vừa là đan tu mới nổi vừa là người thức tỉnh cốt truyện Từ lúc đó, muội ấy đã cắt đứt với ta rồi.

Trở thành tác giả