Bông hoa nhỏ

0904345198

Số truyện 10
Người theo dõi 0
Đề cử 0
Theo dõi

Giới thiệu

Bông hoa nhỏ ?️ Chuyên tâm khắc họa những nhịp đập thổn thức và những cử chỉ yêu thương tinh tế. Kh

Ngày tham gia: 19/01/2026

Truyện của tôi

Đêm tân hôn, chồng tôi đưa tình nhân về nhà
View book View book
Đêm tân hôn, khi tôi vẫn còn khoác váy cưới, chồng tôi đã dắt tình nhân về nhà. Anh đứng trước mặt tôi, lạnh lùng nói: “Cô chỉ là người thay thế.” Ba năm yêu anh, tôi đánh đổi cả gia đình và sự nghiệp để bước vào cuộc hôn nhân này. Nhưng thứ tôi nhận lại… chỉ là một căn phòng bị nhường cho người khác, và một vị trí không tên trong chính cuộc đời mình. Tôi rời đi trong đêm mưa, không mang theo gì ngoài một bí mật — đứa bé trong bụng tôi, là giọt máu duy nhất của anh. Khi anh quay đầu lại, tôi đã không còn là người phụ nữ năm xưa sẵn sàng vì anh mà chịu đựng tất cả. Đây là câu chuyện về một cuộc hôn nhân sai lầm, một người đàn ông đánh mất rồi mới biết hối hận, và một người phụ nữ học cách yêu lại chính mình.

Chương

12

Lượt đọc

13

Theo dõi

0

Đề cử

0

Ngày anh không ngoảnh lại
View book View book
Uyển và Trình yêu nhau nhiều năm, nhưng chưa từng có một danh phận rõ ràng. Cô quen với việc đứng chờ. Anh quen với việc có cô ở đó. Cho đến một ngày, khi im lặng kéo dài hơn cả lời yêu, Uyển rời đi mà không nói chia tay. Nhiều năm sau gặp lại, tình yêu vẫn còn, nhưng dũng khí để quay lại thì không. Đây là câu chuyện về những mối quan hệ không tan vỡ bằng lời nói, mà kết thúc bằng sự im lặng — thứ đau nhất nhưng cũng thật nhất của tình yêu.

Chương

6

Lượt đọc

7

Theo dõi

0

Đề cử

0

Trùng Sinh Chi Đích Nữ Vô Song
View book View book
Kiếp trước, Thẩm Nhược Hi là đích nữ hiền lành, vì yêu mù quáng mà dâng hiến cả gia tộc cho gã tra nam, để rồi nhận lại kết cục tru di cửu tộc, thân xác vùi lấp trong tuyết lạnh của lãnh cung. Trời cao có mắt, cho nàng một cơ hội quay lại năm mười sáu tuổi — thời điểm những âm mưu bẩn thỉu vừa mới bắt đầu nhen nhóm. Đôi bàn tay trắng ngần nay không còn thêu hoa dệt gấm, mà giấu kín những mũi kim tẩm độc; ánh mắt nhu hòa nay chỉ còn lại sự lãnh lẽo của một lưỡi kiếm vừa tuốt khỏi bao. "Nợ máu phải trả bằng máu. Kẻ nào nợ ta, ta sẽ đòi lại bằng cả mạng sống của chúng!" Giữa vòng xoáy quyền lực và hận thù, nàng tình cờ chạm mặt "Diêm Vương sống" Tiêu Lăng Dạ — vị chiến thần cô độc từng nhặt xác cho nàng kiếp trước. Lần này, là sự tình cờ hay là định mệnh sắp đặt để hai kẻ mang trái tim băng giá cùng nhau nhuộm đỏ tuyết trắng kinh thành?

Chương

5

Lượt đọc

0

Theo dõi

0

Đề cử

0

HỆ THỐNG PHẢN DIỆN: KHÔNG CÔNG LƯỢC SẼ CHẾT!
View book View book
Sau một vụ nổ phòng thí nghiệm chấn động, linh hồn của thiên tài toán học Tô Diệc Hi không tan biến mà bị trói buộc vào một không gian ảo ảnh đầy rẫy những mã lệnh chết chóc. [Ting! Đã kích hoạt Hệ thống Công lược Phản diện. Ký chủ: Tô Diệc Hi. Mục tiêu: Hoắc Lục Diễn.] [Nhiệm vụ: Khiến Ác ma thành phố cảng; rung động 100%. Thất bại: Linh hồn bị xóa sổ vĩnh viễn.] Hoắc Lục Diễn — cái tên khiến cả giới kinh doanh lẫn hắc đạo Thượng Hải phải khiếp sợ. Hắn lạnh lùng, tàn nhẫn, và mang trong mình một trái tim mục nát vì nỗi đau mất đi "bạch nguyệt quang" năm nào. Trong mắt hắn, Tô Diệc Hi chỉ là một món hàng thế thân rẻ tiền, một kẻ có đôi mắt giống hệt người cũ mà hắn dùng để trút giận và giày vò. Hắn giam cầm cô trong căn penthouse tầng 88, dùng quyền lực bóp nghẹt hơi thở cô, cười nhạo sự bướng bỉnh của cô: Tô Diệc Hi, cô chỉ là một con rối không hơn không kém. Đừng mơ tưởng đến việc thay thế vị trí của nàng ấy. Hắn không biết rằng, đằng sau vẻ ngoài cam chịu và những giọt nước mắt mong manh ấy là một linh hồn đang tỉnh táo tính toán từng nhịp đập của trái tim hắn. Với Tô Diệc Hi, tình yêu không phải là cảm xúc, mà là một phép toán sinh tồn. Cô không cần trái tim hắn để yêu, cô cần nó để sống. Khi những bức màn bí mật về quá khứ dần hé lộ, khi độ hảo cảm chạm mốc tử thần, ai mới là kẻ thực sự sập bẫy? Giữa những âm mưu quyền lực, súng đạn và những nụ hôn mang vị máu, Tô Diệc Hi khẽ thì thầm bên tai hắn: ;Hoắc tổng, trò chơi tim đập này... anh thua chắc rồi.

Chương

10

Lượt đọc

10

Theo dõi

0

Đề cử

0

HỆ THỐNG SỈ NHỤC: BẢN HỢP ĐỒNG CỦA ẢNH ĐẾ
View book View book
Lâm Vũ là một diễn viên hạng mười tám, bị công ty ghẻ lạnh, bị bạn trai phản bội, cuộc sống đã rơi xuống đáy vực thẳm. Đúng lúc anh tuyệt vọng nhất, một hệ thống điện tử lạnh lùng, biến thái và tàn nhẫn đột ngột kích hoạt trong đầu anh. Đối tượng của hệ thống: Hoắc Thừa Kiên – vị Ảnh đế quyền lực nhất, cao ngạo nhất và cũng là người đàn ông nguy hiểm nhất giới giải trí hiện nay. Nhiệm vụ của Lâm Vũ: phải liên tục thực hiện những hành động sỉ nhục, khiêu khích và cực kỳ nhục nhã nhằm vào Hoắc Thừa Kiên trước mặt công chúng. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ nhận được phần thưởng lớn giúp sự nghiệp thăng tiến thần tốc. Nhưng nếu thất bại, hình phạt sẽ cực kỳ kinh khủng: từ liệt dương vĩnh viễn, mất giọng nói, hôi nách, trở thành kẻ ngốc, cho đến tán gia bại sản hay thậm chí là cái chết. Từ nụ hôn bất đắc dĩ lên mu bàn chân Hoắc Thừa Kiên ngay trên thảm đỏ sự kiện trao giải, đến việc đổ rượu vang lên ngực Ảnh đế rồi dùng miệng ngậm khăn lau sạch trước mặt các nhà đầu tư; từ trói tay Hoắc Thừa Kiên bằng chiếc cà vạt vàng trong phòng thay đồ, thì thầm rằng “ngài trông thật giống một con mồi ngon miệng”, đến cắn chảy máu vai anh ta giữa phim trường rồi quỳ xuống cầu xin bị dẫm lên lưng… Lâm Vũ buộc phải dùng hết lòng tự trọng để đổi lấy từng bước tiến trong sự nghiệp. Mỗi nhiệm vụ đều đẩy anh sâu hơn vào vũng lầy nhục nhã và dục vọng. Ban đầu, Lâm Vũ chỉ coi đây là một bản hợp đồng địa ngục. Anh sợ hãi, xấu hổ, thậm chí căm ghét hệ thống đến mức muốn phát điên. Thế nhưng, càng thực hiện nhiệm vụ, anh càng nhận ra ánh mắt của Hoắc Thừa Kiên dành cho mình không phải là giận dữ, mà là sự hứng thú ngày càng mãnh liệt, là dục vọng bị khơi dậy đến mức không thể kìm nén, và là một thứ tình cảm vặn vẹo, chiếm hữu đang dần hình thành. Hoắc Thừa Kiên – người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực – bắt đầu bị chàng trai bé nhỏ, luôn run rẩy vì nhục nhã này thu hút một cách không thể lý giải. Anh không những không trừng phạt Lâm Vũ, mà còn chủ động配合, thậm chí tự nguyện quỳ xuống, tự đeo vòng cổ có chuông, tự nói những lời nhục nhã chỉ để nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn xen lẫn rung động của Lâm Vũ. Khi hệ thống nâng cấp nhiệm vụ lên cấp S, mọi thứ càng trở nên điên cuồng. Lâm Vũ phải bắt Hoắc Thừa Kiên quỳ xuống tắm cho mình, phải tát anh ta trước mặt thiếu gia khác, phải khiến anh ta bò quanh phòng khách như một con chó nhỏ… Mỗi lần như vậy, Lâm Vũ đều khóc vì xấu hổ và day dứt, nhưng Hoắc Thừa Kiên lại càng si mê anh hơn. Dần dần, Lâm Vũ phát hiện ra sự thật kinh người: hệ thống này không phải là trò đùa của số phận, mà là linh hồn của một kẻ cuồng si Hoắc Thừa Kiên ở kiếp trước – người muốn thử thách xem có ai thực sự yêu thương được con người quyền lực và cô độc này hay không. Cuối cùng, nhiệm vụ cuối cùng được đưa ra: Lâm Vũ phải từ bỏ toàn bộ sự nghiệp, công khai tình yêu đồng giới với Hoắc Thừa Kiên trước buổi họp báo quốc tế, sau đó tự tát mình và nói “Tôi không xứng đáng với anh ấy”. Lần này, Lâm Vũ không còn muốn làm theo hệ thống nữa. Anh thà chết còn hơn phải nói những lời làm tổn thương người mình yêu. Nhưng Hoắc Thừa Kiên đã nắm lấy tay anh trước micro, công khai tuyên bố trước cả thế giới: “Em xứng đáng với tất cả mọi thứ trên đời này. Nếu em không xứng, thì thế giới này không ai xứng cả.” Hệ thống tan vỡ. Nhưng tình yêu vặn vẹo giữa hai người lại thực sự bắt đầu. Sau khi hệ thống biến mất, Lâm Vũ tưởng rằng mọi thứ sẽ trở về bình thường. Thế nhưng, Hoắc Thừa Kiên dường như đã “nghiện” những trò chơi sỉ nhục và phục tùng ấy. Trong biệt thự sang trọng, người đàn ông từng đứng trên đỉnh cao quyền lực lại ném cho Lâm Vũ sợi dây thừng lụa, đôi mắt chứa đầy mong đợi: “Tiểu Vũ, hôm nay không có nhiệm vụ sao? Hay là… em tự đặt ra nhiệm vụ cho tôi đi?” Lâm Vũ đỏ mặt, nhìn người đàn ông quyền lực đang cam tâm tình nguyện quỳ dưới chân mình. Anh nhận ra, ban đầu là hệ thống ép buộc, nhưng sau này, sự gắn kết, dục vọng và tình yêu điên cuồng giữa họ đều là do chính hai người tạo ra. “Nhiệm vụ hôm nay của anh là…” Lâm Vũ cúi xuống, thì thầm vào tai Hoắc Thừa Kiên, “Hãy yêu em đến mức không thể thở nổi.” Hoắc Thừa Kiên cười thấp thoáng, bế bổng Lâm Vũ lên: “Nhiệm vụ này, tôi nguyện dùng cả đời để hoàn thành.” Đây là câu chuyện về một hệ thống sỉ nhục tàn nhẫn, một bản hợp đồng địa ngục đầy nhục nhã và dục vọng, nhưng cuối cùng lại trở thành cầu nối cho một tình yêu vặn vẹo, ám muội, sâu sắc và không thể tách rời. Một tình yêu mà ở đó, người bị sỉ nhục và người bị khiêu khích, cuối cùng lại trở thành chủ nhân và nô lệ của nhau – theo cách ngọt ngào và điên cuồng nhất.

Chương

3

Lượt đọc

0

Theo dõi

0

Đề cử

0

Tiếng Khóc Trong Chuồng Lợn Cũ
View book View book
truyện không phải ngôn tình nha, tâm lý yếu không nên đọc

Chương

4

Lượt đọc

0

Theo dõi

0

Đề cử

0

 Tôi Là Chủ Tịch Của Chồng Các Người
View book View book
Sau mười năm xa cách, buổi họp lớp cấp ba tại một nhà hàng sang trọng ở Thượng Hải trở thành sân khấu cho những cuộc khoe khoang không ngừng nghỉ. Tô Tiểu Nhã – cô gái ngày xưa luôn lặng lẽ, giản dị – ngồi một mình ở góc bàn, mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần âu đen, không trang sức lấp lánh, không túi xách hàng hiệu. Trước mặt cô chỉ là một ly nước trái cây mát lạnh. Bất ngờ, nhóm “nữ hoàng” ngày xưa do Bạch Lệ dẫn đầu tiến lại gần. Bạch Lệ vẫn giữ nguyên vẻ kiêu ngạo, bên cạnh là hai người bạn thân Tiểu Nhã và Tiểu Vân. Họ cười lớn, giọng the thé vang khắp nhà hàng khi nhìn thấy Tô Tiểu Nhã. “Ôi trời ơi, Tô Tiểu Nhã! Vẫn còn độc thân à? Trông em giản dị quá, vẫn chưa thay đổi gì so với ngày xưa nhỉ?” Bạch Lệ nói đầy mỉa mai. Tiểu Nhã khoe chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, tự hào kể chồng mình là Giám đốc cấp cao tại Tập đoàn Hạ Thị, vừa nhận thưởng lớn và mua cho cô chiếc túi Chanel đắt tiền. Tiểu Vân cũng không chịu thua, khoe chồng là Phó Tổng Giám đốc Điều hành, hai vợ chồng đang sống trong khu biệt thự cao cấp. Họ cười nhạo Tô Tiểu Nhã vì “không có chồng, không có công việc ổn định”, thậm chí còn khuyên cô nên “học theo” họ mà lấy chồng giàu để không phải vất vả. Tô Tiểu Nhã chỉ mỉm cười nhạt, khiêm tốn đáp rằng mình chỉ làm kinh doanh nhỏ và thỉnh thoảng nhận tư vấn. Bạch Lệ lập tức cười khẩy, cho rằng đó chỉ là cách nói lịch sự của kẻ thất nghiệp. Cả ba người liên tục khoe khoang về cuộc sống giàu sang, về chồng mình đang làm việc tại Tập đoàn Hạ Thị và rất thân thiết với chủ tịch công ty. Họ không ngừng chê bai những bạn học khác chưa thành công, biến buổi họp lớp thành cuộc thi ai “nổi bật” hơn ai. Khi không khí đang lên cao trào, ba người đàn ông mặc vest cao cấp bước vào nhà hàng. Đó chính là chồng của Bạch Lệ, Tiểu Nhã và Tiểu Vân – những “ông chồng thành công” mà họ vừa khoe suốt buổi. Bạch Lệ reo lên vui mừng, gọi chồng mình là Mã Khải lại gần và giới thiệu Tô Tiểu Nhã như một “kẻ đáng thương”, thậm chí đề nghị chồng xem có thể cho cô ta một vị trí lao công hoặc pha trà trong công ty không. Đúng lúc đó, khi Mã Khải quay sang nhìn Tô Tiểu Nhã để tiếp tục trêu chọc, sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi drastic. Mắt anh trợn tròn, miệng há hốc, mồ hôi túa ra như tắm. Hai người đàn ông còn lại – Lý Vĩ và Trần Hạo – cũng có phản ứng tương tự, như vừa nhìn thấy ma quỷ. Họ lắp bắp gọi “Chủ tịch Tô…”, rồi đồng loạt cúi gập người gần 90 độ, run rẩy chào “Chào buổi tối, Chủ tịch Tô!”. Cả nhà hàng đột nhiên im bặt. Bạch Lệ, Tiểu Nhã và Tiểu Vân đứng chết lặng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mã Khải hoảng loạn quát vợ mình im miệng, rồi tiết lộ sự thật kinh hoàng: Tô Tiểu Nhã chính là Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Hạ Thị – tập đoàn khổng lồ mà chồng họ đang làm việc. Cô là người nắm giữ toàn bộ quyền lực, là “sếp của sếp của sếp” họ, và Tập đoàn Hạ Thị thực chất đã được ông nội để lại cho cô từ năm ngoái. Tất cả những gì họ khoe khoang – công việc, tiền thưởng, biệt thự, túi xách hàng hiệu – đều đến từ tiền lương do Tô Tiểu Nhã trả. Không khí buổi họp lớp thay đổi hoàn toàn. Người từng bị cười nhạo vì “độc thân và chẳng có thành tựu” giờ đây lại là người nắm giữ vận mệnh của cả ba gia đình. Tô Tiểu Nhã bình tĩnh nhìn từng người, chỉ ra những sai sót trong công việc của Mã Khải, Lý Vĩ và Trần Hạo. Cô nhắc nhở họ về thái độ khinh thường người khác và đặc biệt không thích những nhân viên có vợ hay kiêu ngạo, bắt nạt. Cuối cùng, cô ra lệnh cho ba người đàn ông nộp đơn từ chức vào sáng hôm sau nếu không thể dạy vợ mình biết khiêm tốn và tôn trọng người khác. Trước khi rời đi, Tô Tiểu Nhã ghé sát tai Bạch Lệ thì thầm một câu khiến cô ta chết lặng: “Người thật sự giàu có không cần phải lớn tiếng để được chú ý. Chỉ có cái lon rỗng mới kêu to mà thôi.” Chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng chờ sẵn ngoài cửa. Tô Tiểu Nhã bước lên xe trong sự im lặng kinh hoàng của cả nhà hàng. Phía sau là những tiếng cãi vã nổ ra giữa các cặp vợ chồng, là những khuôn mặt tái mét và nỗi sợ hãi tột độ. Buổi họp lớp vốn được mong đợi là nơi khoe thành tựu, cuối cùng lại trở thành bài học đắt giá về sự khiêm tốn và giá trị thực sự của con người. Câu chuyện không chỉ là một cú twist hài hước mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc: Đừng bao giờ đánh giá thấp người khác dựa trên vẻ bề ngoài. Vì đôi khi, người bạn tưởng là “kẻ thất bại” lại chính là người đang nắm giữ tất cả.

Chương

5

Lượt đọc

0

Theo dõi

0

Đề cử

0

Từ Cơn Mưa Bắc Đại Đến Thanh Hoa
View book View book
Có những cuộc gặp gỡ được sắp đặt bởi định mệnh, và có những rung động bắt đầu từ một cú vấp ngã tình cờ dưới những tán lá vàng. Đây là câu chuyện về Tô Tiểu Hy – một cô gái hậu đậu với trái tim ấm áp, và Lục Hạo Nhiên – chàng "nam thần" lạnh lùng của khoa Công nghệ. Giữa khuôn viên đại học Bắc Kinh cổ kính, tình yêu của họ đã nảy nở, vượt qua những hiểu lầm, những âm mưu đố kỵ và cả những khoảng cách về tính cách. Một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng sâu lắng về sự trưởng thành, lòng vị tha và sức mạnh của một tình yêu chân thành, nơi mỗi chiếc lá ngô đồng rơi xuống đều chở che cho một lời hứa vĩnh cửu.

Chương

10

Lượt đọc

0

Theo dõi

0

Đề cử

0

Bát Canh Thừa
View book View book
Hoàn thành
Không phải truyện ngôn tình

Chương

5

Lượt đọc

5

Theo dõi

0

Đề cử

0

Cửa Sổ Về Với Bà
View book View book
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, chúng ta thường quên rằng thời gian là thứ quý giá nhất và cũng mong manh nhất. Cửa Sổ Về Với Bà là một câu chuyện nhỏ, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng nỗi day dứt rất lớn của tuổi già – nỗi day dứt của những điều chưa kịp làm, những lời chưa kịp nói, và những lần chưa kịp ở bên người mình yêu thương. Ông Tư, một cụ ông 78 tuổi sống cô đơn ở ngoại ô Sài Gòn, tình cờ tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới song song nơi người vợ đã mất vẫn còn sống. Đó là cơ hội để ông sửa chữa mọi tiếc nuối. Nhưng cũng chính từ đó, ông phải đối mặt với một lựa chọn đau đớn nhất: tiếp tục đắm chìm trong hạnh phúc ảo hay trở về với thực tại để sống trọn vẹn những ngày tháng còn lại bên con cháu. Câu chuyện không chỉ nói về tình yêu vợ chồng keo sơn qua hơn nửa thế kỷ, mà còn là bài học sâu sắc về sự buông bỏ. Buông bỏ không phải là quên lãng, mà là mang tình yêu ấy trở về làm ánh sáng cho hiện tại. Đây là câu chuyện về tiếc nuối và hy vọng, về mất mát và chữa lành. Tôi viết nó với tất cả sự trân trọng dành cho những bậc cha mẹ, ông bà đang lặng lẽ mang trong mình nỗi nhớ thương, và dành cho những người trẻ – để chúng ta kịp nhận ra giá trị của việc ở bên nhau trước khi quá muộn. Mời bạn mở cánh cửa và bước vào thế giới của ông Tư. Hy vọng sau khi khép lại trang cuối cùng, bạn sẽ mỉm cười và ôm người thân mình một cái thật chặt.

Chương

5

Lượt đọc

5

Theo dõi

0

Đề cử

0