Nhã Kỳ

nhaky2323

Số truyện 8
Người theo dõi 0
Đề cử 0
Theo dõi

Giới thiệu

Tôi viết để biến những cảm xúc bị lãng quên thành thứ có thể chạm vào bằng câu chữ.

Ngày tham gia: 11/02/2026

Truyện của tôi

Những Ngày Chúng Ta Lớn
View book View book
Kể về những năm tháng Paul và Jennifer cùng lớn lên trong một gia đình có nhiều trách nhiệm hơn lời yêu thương nói ra. Không có biến cố lớn, chỉ là: những bữa cơm thiếu người, những lần Paul chọn ở lại thay vì đi xa, những khoảnh khắc Jennifer nhận ra: “Anh mình đã lớn từ rất lâu rồi.” Đây là câu chuyện về khi ta lớn lên mà không kịp nhận ra, và khi nhìn lại, mọi điều đều đã in dấu.

Chương

5

Lượt đọc

14

Theo dõi

2

Đề cử

0

Một Cái Tên, Ngàn Lần Rung Động
View book View book
Nếu biết trước mình sẽ rời đi, bạn có còn dám rung động không? Hạ An Nhiên và Lục Vãn Ý vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường. Ở đó, An Nhiên trở thành Tống Nhược Vi — nữ chính định sẵn sẽ yêu một người từ năm lớp 10, rồi biến mất khỏi thế giới ấy khi anh vừa kịp nhận ra tình cảm của mình. Cô không muốn chiếm lấy điều không thuộc về mình. Không muốn yêu để rồi rời đi. Nhưng khi cấu trúc câu chuyện bắt đầu thay đổi, khi khoảng cách tuổi tác bị xóa bỏ, khi những ánh mắt dần không còn vô tình — liệu cô có thể đứng ngoài quỹ đạo đã viết sẵn? Giữa những tin nhắn ngắn ngủi, những lần vô thức quay đầu, và những con số “sai lệch” lặng lẽ tăng lên, có một người đang chậm rãi tiến lại gần. Và có một người, sẽ phải học cách yêu quá muộn. Đây không phải câu chuyện về cái chết. Mà là câu chuyện về bỏ lỡ. Bởi có những cái tên, dù gọi ngàn lần trong tim, cũng không thể giữ lại được một người.

Chương

5

Lượt đọc

6

Theo dõi

0

Đề cử

0

Nếu Là Chim, Đừng Si Tình Biển Cả
View book View book
Có những người yêu bằng cả bầu trời. Nhưng người họ yêu chỉ xem họ như một cơn gió thoáng qua. “ Nếu là chim đừng si tình biển cả ” không kể về một nhân vật chính cụ thể. Chỉ có tôi, bạn, và những người xung quanh – những mối quan hệ rất đời: lớp học, gia đình, bạn bè, tình đầu, lời hứa. Đây là câu chuyện về những trái tim đã từng đặt ai đó lên cao hơn chính mình. Và rồi học cách đặt bản thân trở lại đúng vị trí.

Chương

20

Lượt đọc

39

Theo dõi

0

Đề cử

0

Ánh Trăng, Sóng Vỗ Và Tôi
View book View book
“Ánh trăng, sóng vỗ và tôi” không kể một chuyện tình theo đường thẳng. Mỗi chương là một lát cắt của đời sống: công việc, gia đình, bạn bè, thành phố, áp lực, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi và những buổi tối nhiều suy nghĩ. Ở đó, “tôi” không phải trung tâm của thế giới ai. “Bạn” cũng không phải định mệnh. Chúng ta chỉ là những người trưởng thành giữa nhịp sống gấp gáp, cố giữ một mảnh cảm xúc cho riêng mình.

Chương

20

Lượt đọc

15

Theo dõi

0

Đề cử

0

Hóa Ra Thực Sự Có Một Người Như Thế
View book View book
Có những ngày tôi từng nghĩ mình chỉ đang đi qua cuộc đời một cách lặng lẽ. Đi làm. Về nhà. Gặp gỡ vài người. Cười, rồi thôi. Tôi từng tin rằng sự dịu dàng thật sự chỉ tồn tại trong sách. Rằng những người kiên nhẫn, tử tế, không ồn ào, không điều kiện có lẽ chỉ là tưởng tượng. Cho đến khi tôi nhận ra: hóa ra thực sự có một người như thế. Không phải người bước vào đời tôi bằng những lời hứa lớn. Chỉ là người ở lại trong những khoảnh khắc nhỏ nhất. Bộ truyện này không có nhân vật chính theo nghĩa quen thuộc. Chỉ có tôi và những người đi ngang, đi cùng, hoặc dừng lại một đoạn. Những lát cắt dịu dàng, như ánh sao phản chiếu trên mặt nước đêm.

Chương

6

Lượt đọc

3

Theo dõi

0

Đề cử

0

Khi Đất Còn Nhớ
View book View book
“Khi Đất Còn Nhớ” là truyện dài theo khuynh hướng xã hội – hiện thực, góc nhìn tâm hồn, lấy cảm hứng từ văn bản “Bức thư của thủ lĩnh da đỏ (Xi-át-tô)” trong SGK Ngữ văn 8 (CTST, tập 1, trang 58–61). Truyện không có nhân vật chính cố định. Mỗi chương là một lát cắt đời sống: người nông dân, học sinh, công nhân, cán bộ, người rời quê, người ở lại. Qua những thay đổi của một thị trấn ven sông, câu chuyện đặt ra câu hỏi: Khi con người phát triển, liệu họ có còn nghe được tiếng nói của đất? Đây không phải câu chuyện về xung đột gay gắt, mà là hành trình chậm rãi của một cộng đồng học cách cân bằng giữa phát triển và gìn giữ. Thông điệp của bộ truyện: Phát triển không sai. Nhưng phát triển mà quên mất gốc rễ thì sẽ khiến tâm hồn con người trống rỗng. Thiên nhiên không phải là một tài sản để tiêu dùng, mà là một phần ký ức tập thể.

Chương

5

Lượt đọc

11

Theo dõi

0

Đề cử

0

Hải Trình Trong Kính: Mùa Hè Của Những Điều Không Thể
View book View book
Mùa hè năm đó, biển không nằm ngoài khơi—mà nằm trong một mô hình nhỏ trên bàn học của tôi. Lâm Anh, một nữ sinh lớp 8, dành cả mùa hè để tạo nên một thế giới biển thu nhỏ bằng đất sét, gỗ và những chiếc vỏ ốc nhặt được từ chuyến đi xa duy nhất cùng gia đình. Nhưng vào ngày cô gắn chiếc vỏ ốc cuối cùng, mô hình ấy bắt đầu… sống dậy. Từ ánh sáng của ngọn hải đăng tí hon, một thực thể mang tên Hải Phong xuất hiện—một “người của biển” bị mắc kẹt giữa hai thế giới. Càng chìm sâu vào thế giới kỳ ảo đó, Lâm Anh càng nhận ra một sự thật: mỗi lần cô thổi hồn vào mô hình, một phần ký ức của cô ngoài đời thực sẽ biến mất. Giữa một mùa hè đầy nắng và những buổi chiều yên ả, cô phải lựa chọn—giữ lại thế giới mình tạo ra, hay giữ lại chính bản thân mình.

Chương

6

Lượt đọc

9

Theo dõi

0

Đề cử

0

Dưới Cánh Vẹt Xanh Là Sắc Cỏ Và Đốm Nắng
View book View book
Có một chiếc ghế gỗ đặt cạnh cửa sổ. Không ai nhớ nó có từ khi nào. Chỉ biết rằng, chưa từng có ai ngồi lên đó đủ lâu. Lam – một chú vẹt xanh – thường đậu lên thành ghế. Em nhìn thấy những điều mà người khác không để ý. Anh Đốm – người đầu tiên phát hiện ra chiếc ghế – nhưng khi ấy anh còn quá nhỏ để hiểu vì sao nó luôn bỏ trống. Cỏ – em gái – lớn lên trong sự dịu dàng mà không biết có những khoảng lặng đã được giữ lại thay mình. Và mẹ – người chưa bao giờ có tên – bởi mỗi người khi đọc, sẽ nhìn thấy mẹ của chính mình. Đây không phải là câu chuyện về hy sinh. Cũng không phải là câu chuyện buồn. Chỉ là một nơi để giữ lại những điều đã từng tồn tại nhẹ, lặng, và đủ để không biến mất.

Chương

9

Lượt đọc

1

Theo dõi

0

Đề cử

0