“Khi Đất Còn Nhớ” là truyện dài theo khuynh hướng xã hội – hiện thực, góc nhìn tâm hồn, lấy cảm hứng từ văn bản “Bức thư của thủ lĩnh da đỏ (Xi-át-tô)” trong SGK Ngữ văn 8 (CTST, tập 1, trang 58–61).
Truyện không có nhân vật chính cố định. Mỗi chương là một lát cắt đời sống: người nông dân, học sinh, công nhân, cán bộ, người rời quê, người ở lại. Qua những thay đổi của một thị trấn ven sông, câu chuyện đặt ra câu hỏi: Khi con người phát triển, liệu họ có còn nghe được tiếng nói của đất?
Đây không phải câu chuyện về xung đột gay gắt, mà là hành trình chậm rãi của một cộng đồng học cách cân bằng giữa phát triển và gìn giữ.
Thông điệp của bộ truyện:
Phát triển không sai. Nhưng phát triển mà quên mất gốc rễ thì sẽ khiến tâm hồn con người trống rỗng. Thiên nhiên không phải là một tài sản để tiêu dùng, mà là một phần ký ức tập thể.
Chương
5
Lượt đọc
5
Theo dõi
0
Đề cử
0