
Hạ Cánh Trong Tim Anh
Tĩnh Xuyên năm ấy có một mùa thu rất đẹp. Ánh nắng phủ đầy hành lang trắng sáng, tiếng ve cuối hạ vẫn còn vang vọng nơi sân trường, còn thiếu niên mặc đồng phục trắng thì mãi mãi đứng ở nơi rực rỡ nhất của tuổi trẻ. Nhiếp Vãn Tinh từng nghĩ rằng những ngày tháng ấy sẽ không bao giờ thay đổi. Cho đến khi cô nhận ra— Có vài người càng đến gần càng khiến người ta đau lòng. Có vài tình cảm dù chưa từng nói thành lời, vẫn đủ khiến người khác nhớ mãi không quên. Và cũng có một người… Dùng cả thanh xuân để âm thầm yêu cô.

Chẳng thể tách rời
Thanh Chi chẳng những không bình tâm, ngược lại, lòng cô nóng như lửa, tựa như lò thiêu đốt mọi vật bị nó nuốt chửng. Nói cô bình tĩnh ư? Sao cô có thể giữ cho mình tâm trạng ổn định khi thấy nàng đi bên ai khác? Chẳng thể trách cô nôn nóng, cũng chẳng thể trách An Hạ vô tình, họ chỉ đơn giản đi lướt qua đời nhau, để lại chút dư âm nơi đáy mắt.

Đào Hoa Huyết Ấn
Lâm Minh Nguyệt là ánh trăng cao quý của Lâm phủ, nhưng thực chất chỉ là một con búp bê sứ đợi ngày bị đem đi tế cho tham vọng quyền lực. Mặc Tinh Huyền là kẻ sinh ra từ bùn lầy, mang trên mình đầy vết sẹo và sự căm hận cả thế giới. Một cuộc đào tẩu điên rồ giữa rừng đào đêm trăng rằm đã buộc hai linh hồn ở hai thái cực phải bám lấy nhau để sống sót. Kẻ trốn chạy, kẻ săn đuổi, và những bí mật đẫm máu đằng sau lớp hỷ phục đỏ rực. Khi ánh trăng vấy máu và bùn lầy bắt đầu biết hy sinh, liệu họ có tìm thấy tự do, hay chỉ là chuyển từ một cái lồng son sang một địa ngục khác? ''Nếu cả thế giới này quay lưng với cô, tôi sẽ dùng mảnh sành này rạch nát bóng đêm để dẫn cô đi''

Tình yêu của bệnh nhân tâm thần
Thế giới của tôi là một căn phòng trắng xóa, còn anh là vệt màu duy nhất mà tôi không bao giờ chạm tới được. Nội dung chính Trong hành lang u tối của viện tâm thần, nơi ranh giới giữa tỉnh và mê mỏng manh như sợi tóc, có những tình yêu được nuôi dưỡng bằng ảo giác. Truyện không chỉ là lát cắt về một cuộc đời, mà là sự đan xen của nhiều số phận (đa tuyến) – những kẻ bị xã hội gạt ra ngoài lề, đang loay hoay tìm kiếm một điểm tựa linh hồn. Tâm điểm của vòng xoáy đó là một trái tim điên dại, dành trọn vẹn sự tỉnh táo hiếm hoi cuối cùng để yêu một người không bao giờ thuộc về mình. Những nỗi đau không lời đáp Sự bất đối xứng: Anh đứng trong ánh sáng của sự bình thường, còn tôi chìm trong bóng tối của những đơn thuốc. Làm sao một kẻ "không bình thường" có thể chứng minh tình yêu của mình là chân thật? Vòng lặp vô vọng: Càng cố gắng chạm vào, đối phương càng lùi xa. Sự quan tâm của họ chỉ là lòng thương hại, hoặc tệ hơn, là sự sợ hãi đối với một "con bệnh". Nỗi đau đa chiều: Không chỉ là nỗi đau của người yêu đơn phương, mà còn là sự bế tắc của những người xung quanh – những bác sĩ, người thân, và cả những bệnh nhân khác – khi họ nhìn thấy một tình yêu đang tự thiêu rụi chính nó. Trích đoạn ngắn "Bác sĩ nói tôi bị ảo giác. Họ bảo rằng việc tôi nhìn thấy anh mỉm cười với tôi mỗi sáng chỉ là do tác dụng phụ của thuốc. Nhưng nếu đó là giả, tại sao tim tôi lại đau đến thật như thế? Anh nhìn tôi, đôi mắt chứa đựng sự bao dung của một vị thần dành cho kẻ tội đồ, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một tia rung động. Anh có thể cứu rỗi tâm trí tôi, nhưng anh từ chối cứu rỗi trái tim tôi. Ở nơi này, phát điên không đáng sợ, đáng sợ là giữa cơn điên rồ, tôi vẫn nhớ rõ rằng: Anh không yêu tôi." "Tình Yêu Của Bệnh Nhân Tâm Thần" là một bản nhạc buồn về sự cố chấp. Khi tình yêu trở thành một loại bệnh lý, và sự đơn phương trở thành liều thuốc độc, liệu cái chết hay sự lãng quên mới là lối thoát cuối cùng?

Tiếng Khóc Trong Chuồng Lợn Cũ
truyện không phải ngôn tình nha, tâm lý yếu không nên đọc

HỆ THỐNG PHẢN DIỆN: KHÔNG CÔNG LƯỢC SẼ CHẾT!
Sau một vụ nổ phòng thí nghiệm chấn động, linh hồn của thiên tài toán học Tô Diệc Hi không tan biến mà bị trói buộc vào một không gian ảo ảnh đầy rẫy những mã lệnh chết chóc. [Ting! Đã kích hoạt Hệ thống Công lược Phản diện. Ký chủ: Tô Diệc Hi. Mục tiêu: Hoắc Lục Diễn.] [Nhiệm vụ: Khiến Ác ma thành phố cảng; rung động 100%. Thất bại: Linh hồn bị xóa sổ vĩnh viễn.] Hoắc Lục Diễn — cái tên khiến cả giới kinh doanh lẫn hắc đạo Thượng Hải phải khiếp sợ. Hắn lạnh lùng, tàn nhẫn, và mang trong mình một trái tim mục nát vì nỗi đau mất đi "bạch nguyệt quang" năm nào. Trong mắt hắn, Tô Diệc Hi chỉ là một món hàng thế thân rẻ tiền, một kẻ có đôi mắt giống hệt người cũ mà hắn dùng để trút giận và giày vò. Hắn giam cầm cô trong căn penthouse tầng 88, dùng quyền lực bóp nghẹt hơi thở cô, cười nhạo sự bướng bỉnh của cô: Tô Diệc Hi, cô chỉ là một con rối không hơn không kém. Đừng mơ tưởng đến việc thay thế vị trí của nàng ấy. Hắn không biết rằng, đằng sau vẻ ngoài cam chịu và những giọt nước mắt mong manh ấy là một linh hồn đang tỉnh táo tính toán từng nhịp đập của trái tim hắn. Với Tô Diệc Hi, tình yêu không phải là cảm xúc, mà là một phép toán sinh tồn. Cô không cần trái tim hắn để yêu, cô cần nó để sống. Khi những bức màn bí mật về quá khứ dần hé lộ, khi độ hảo cảm chạm mốc tử thần, ai mới là kẻ thực sự sập bẫy? Giữa những âm mưu quyền lực, súng đạn và những nụ hôn mang vị máu, Tô Diệc Hi khẽ thì thầm bên tai hắn: ;Hoắc tổng, trò chơi tim đập này... anh thua chắc rồi.

Mùa Hạ Không Dành Cho Anh
Tác giả: Thanh Vân Thể loại: Ngôn tình, Thanh xuân vườn trường, Ngược tâm, Gương vỡ lại lành. Nhân vật chính: Thẩm Ngôn x Lâm Hạ Nội dung vắn tắt: Lâm Hạ dành cả thanh xuân để đuổi theo bóng lưng của "nam thần" trường trung học Thanh Viễn – Thẩm Ngôn. Cô yêu anh bằng tất cả sự chân thành, mặc kệ sự xua đuổi và ánh nhìn khinh bỉ từ anh. Cho đến một ngày, Thẩm Ngôn bất ngờ đồng ý lời tỏ tình của cô. Lâm Hạ cứ ngỡ mình đã chạm tay vào hạnh phúc, nhưng cô không biết rằng, đó chỉ là một màn kịch tàn nhẫn mà anh dựng lên để khiến cô tổn thương đến mức phải tự nguyện rời xa. Khi sự thật phơi bày, Lâm Hạ mang theo trái tim tan vỡ chuyển đến một thành phố khác. Để rồi nhiều năm sau, khi cô đã có một cuộc sống mới bên người khác, Thẩm Ngôn lại điên cuồng tìm cách chuộc lỗi, bắt đầu một hành trình theo đuổi ngược lại đầy gian nan.

Tài Xế Riêng
Lam đã làm tài xế riêng cho Cảnh tới giờ là ba năm vừa đúng. Trong đó có hai năm trong biên chế công ty một ngày đi làm từ bảy giờ sáng đến sáu giờ tối; một năm trở lại đây chuyển sang làm con chó chạy theo lịch trình cá nhân của sếp, ngày công kéo dài từ sáu giờ sáng đến mười giờ đêm mới kết thúc. Lương cao gấp đôi nhưng đổi lại là không chỉ cột sống mà tinh thần cũng dần trở nên bất ổn. Mỗi lần bị Cảnh đành hanh, Lam lại nghĩ đến chuyện nghỉ việc. Anh ba mươi sáu rồi, tinh thần đã bị tên sếp con kém tuổi vắt kiệt, không còn sức để yêu chiều "cô bạn gái đỏng đảnh" này nữa. Vậy mà cứ hễ viết dở đơn xin nghỉ việc lại được người ta gọi điện tới... "Bác Doanh rảnh không?" Rảnh thì rảnh, nhưng cũng mười một giờ đêm rồi bố trẻ của tôi ơi! Cậu cũng biết cách hành hạ người ta quá đấy. "Bác qua X Palace đón tôi được không? Tôi uống rượu với đối tác nên không tự lái xe được. Tôi không muốn ngồi xe của người khác." Bác tài xế đang nằm sải lai trên chiếc giường êm ái chưa kịp phun ra một tràng chửi rủa, bố trẻ đã nói tiếp: "Tôi sẽ tính vào tiền tăng ca. Gấp đôi." "Mười phút nữa tôi có mặt." Ai đó đã thay xong cả quần áo chuẩn bị ra ngoài, khí thế bừng bừng nói vào điện thoại. "Cậu có mắc nôn không, tôi bao thầu cả móc họng!"

Vết Hằn
Bối cảnh truyện: Việt Nam, triều đại nhà Giao. Tags: Tình trai, cổ đại. Nhân vật chính: Trịnh Nam Ngạn X Võ Việt Trang Giới thiệu truyện: Trăng mờ, người tới. Trăng tỏ, người đi. Trăng khuất, người dưng... Chưa ngỏ, không thấu, chẳng trọn. Tóm tắt: Bề ngoài bại hoại, nội tâm thâm trầm top X Vẻ ngoài bạc tình, nội tâm vụn vỡ bot ^_^

Ánh trăng không còn chiếu nữa
Có những người xuất hiện sai thời điểm, nhưng lại trở thành vết thương đúng cả một đời. Giang Tự từng nghĩ, người anh yêu nhất là Hứa Noãn, cô gái đã ở bên anh suốt những năm thanh xuân nghèo khó, cùng nhau lớn lên, cùng nhau mơ về tương lai. Cho đến khi Tống Thanh Dao trở về. Bạch nguyệt quang năm ấy. Người con gái anh từng yêu nhưng không thể giữ. Từ ngày Thanh Dao xuất hiện, Giang Tự dần thay đổi. Sự quan tâm dành cho Noãn biến thành lạnh nhạt. Nhẫn nại biến thành cáu gắt. Yêu thương biến thành tổn thương. Bạch nguyệt quang vẫn ở đó, chỉ là người từng vì anh mà chiếu sáng, đã tắt từ rất lâu.

Trở thành tác giả