Camm Ngocc

kieucamngoc24

Số truyện 2
Người theo dõi 0
Đề cử 0
Theo dõi

Giới thiệu

truyện hay khen không hay cứ nhận xét tự nhiên :3333

Ngày tham gia: 14/03/2026

Truyện của tôi

Sự Lặng Im Của Máu
View book View book
Người ta nói, gia đình là bến đỗ bình yên nhất. Nhưng với Minh Anh, ngôi nhà họ Trần không phải bến đỗ, mà là một vực thẳm không đáy, nơi những nụ cười được mài sắc như dao cạo và tình thân chỉ là một lớp sơn bóng bẩy phủ lên sự thối rữa.Vào đêm sinh nhật tròn 20 tuổi, chiếc đèn chùm pha lê rụng xuống, vỡ tan tành như chính niềm tin của Minh Anh. Giữa đống đổ nát đẫm máu, cô không nhìn thấy sự lo lắng của người thân, mà chỉ thấy những ánh mắt toan tính, sự lạnh lùng đến rợn người của người mẹ quý phái và nụ cười bí hiểm của người anh trai cùng huyết thống. Một bí mật kinh hoàng từ mười năm trước bị đào xới lại. Cha cô - người doanh nhân thành đạt - đang che giấu điều gì trong chiếc két sắt không bao giờ mở? Mẹ cô - người phụ nữ đức hạnh - tại sao lại xuất hiện ở hiện trường vụ án mạng năm xưa? Sử dụng tư duy suy luận sắc bén của một sinh viên tâm lý tội phạm, Minh Anh bắt đầu hành trình lột mặt nạ từng người trong gia đình mình. Nhưng càng đi sâu vào sự thật, cô càng nhận ra: Trong trò chơi này, không có ai vô tội. Mỗi manh mối tìm được là một lần trái tim bị băm vằn. Mỗi sự thật lộ ra là một lần niềm tin sụp đổ. Khi máu mủ trở thành kẻ thù, khi lời yêu thương trở thành mật ngọt chết người, Minh Anh phải lựa chọn: Hoặc trở thành con mồi bị xé xác, hoặc trở thành kẻ thù ác nhất để sống sót trong chính ngôi nhà của mình.

Chương

14

Lượt đọc

4

Theo dõi

0

Đề cử

0

Tình yêu của bệnh nhân tâm thần
View book View book
Thế giới của tôi là một căn phòng trắng xóa, còn anh là vệt màu duy nhất mà tôi không bao giờ chạm tới được. Nội dung chính Trong hành lang u tối của viện tâm thần, nơi ranh giới giữa tỉnh và mê mỏng manh như sợi tóc, có những tình yêu được nuôi dưỡng bằng ảo giác. Truyện không chỉ là lát cắt về một cuộc đời, mà là sự đan xen của nhiều số phận (đa tuyến) – những kẻ bị xã hội gạt ra ngoài lề, đang loay hoay tìm kiếm một điểm tựa linh hồn. Tâm điểm của vòng xoáy đó là một trái tim điên dại, dành trọn vẹn sự tỉnh táo hiếm hoi cuối cùng để yêu một người không bao giờ thuộc về mình. Những nỗi đau không lời đáp Sự bất đối xứng: Anh đứng trong ánh sáng của sự bình thường, còn tôi chìm trong bóng tối của những đơn thuốc. Làm sao một kẻ "không bình thường" có thể chứng minh tình yêu của mình là chân thật? Vòng lặp vô vọng: Càng cố gắng chạm vào, đối phương càng lùi xa. Sự quan tâm của họ chỉ là lòng thương hại, hoặc tệ hơn, là sự sợ hãi đối với một "con bệnh". Nỗi đau đa chiều: Không chỉ là nỗi đau của người yêu đơn phương, mà còn là sự bế tắc của những người xung quanh – những bác sĩ, người thân, và cả những bệnh nhân khác – khi họ nhìn thấy một tình yêu đang tự thiêu rụi chính nó. Trích đoạn ngắn "Bác sĩ nói tôi bị ảo giác. Họ bảo rằng việc tôi nhìn thấy anh mỉm cười với tôi mỗi sáng chỉ là do tác dụng phụ của thuốc. Nhưng nếu đó là giả, tại sao tim tôi lại đau đến thật như thế? Anh nhìn tôi, đôi mắt chứa đựng sự bao dung của một vị thần dành cho kẻ tội đồ, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một tia rung động. Anh có thể cứu rỗi tâm trí tôi, nhưng anh từ chối cứu rỗi trái tim tôi. Ở nơi này, phát điên không đáng sợ, đáng sợ là giữa cơn điên rồ, tôi vẫn nhớ rõ rằng: Anh không yêu tôi." "Tình Yêu Của Bệnh Nhân Tâm Thần" là một bản nhạc buồn về sự cố chấp. Khi tình yêu trở thành một loại bệnh lý, và sự đơn phương trở thành liều thuốc độc, liệu cái chết hay sự lãng quên mới là lối thoát cuối cùng?

Chương

7

Lượt đọc

13

Theo dõi

0

Đề cử

0