
" Không cần phải đứng nơi rực rỡ nhất, chỉ cần bền bỉ như ánh sao trời..."
"Ở lớp 11TN10, tôi là Nguyệt – một dấu phẩy mờ nhạt bị bỏ quên giữa những con điểm 9, 10 và kỳ vọng nặng nề của gia đình giáo viên. Tôi không có giọng hát thiên phú, cũng chẳng có đôi chân dẻo dai của một vũ công tài năng. Thứ duy nhất tôi có là một lời hứa cũ kỹ với nội dưới bầu trời đêm mùa hè năm sáu tuổi: Trở thành một ánh sao để dù ở đâu nội cũng thấy được con.
Mười bảy tuổi, tôi giấu đam mê vào ngăn kéo khóa chặt, âm thầm tập nhảy qua bóng mình trên cửa sổ bám bụi và hát nghêu ngao khi lau dọn quán cafe. Tôi cứ ngỡ mình sẽ mãi là một mặt trăng cô độc trong bóng tối, cho đến khi cuộc đời mờ nhạt của tôi va phải một 'mặt trời' rực rỡ nhưng mang đầy vết xước.
Hóa ra, không cần phải là thiên tài mới có thể tỏa sáng. Vì mỗi chúng ta, dù bình thường đến đâu, cũng là một vì sao mang trong mình ánh sáng riêng biệt."
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!

Trở thành tác giả