
Tiếng Vang Từ Phòng Lưu Trữ Số 4
Người ta nói rằng ở trường Chuyên Lạc Vũ, mọi thứ đều có cái giá của nó. Một vị trí trong bảng xếp hạng Top 10 có thể đổi bằng cả nghìn đêm thức trắng. Một suất học bổng toàn phần có thể đổi bằng cả danh dự và lòng tự trọng. Nhưng có một thứ mà không ai dám trả giá: Sự thật. Hạ Diệp sống để chinh phục những con số. Thẩm Quân sống để chôn vùi những bí mật. Hai kẻ cô độc, hai bộ não thiên tài, một bản hợp đồng ngầm được ký kết dưới ánh đèn lờ mờ của phòng lưu trữ cũ. Khi tiếng chuông trường vang lên lần cuối cùng, liệu họ sẽ chọn nắm tay nhau bước ra ánh sáng, hay mãi mãi bị giam cầm trong những tiếng vang;của quá khứ?

Nhật nguyệt như ánh sao
" Không cần phải đứng nơi rực rỡ nhất, chỉ cần bền bỉ như ánh sao trời..." "Ở lớp 11TN10, tôi là Nguyệt – một dấu phẩy mờ nhạt bị bỏ quên giữa những con điểm 9, 10 và kỳ vọng nặng nề của gia đình giáo viên. Tôi không có giọng hát thiên phú, cũng chẳng có đôi chân dẻo dai của một vũ công tài năng. Thứ duy nhất tôi có là một lời hứa cũ kỹ với nội dưới bầu trời đêm mùa hè năm sáu tuổi: Trở thành một ánh sao để dù ở đâu nội cũng thấy được con. Mười bảy tuổi, tôi giấu đam mê vào ngăn kéo khóa chặt, âm thầm tập nhảy qua bóng mình trên cửa sổ bám bụi và hát nghêu ngao khi lau dọn quán cafe. Tôi cứ ngỡ mình sẽ mãi là một mặt trăng cô độc trong bóng tối, cho đến khi cuộc đời mờ nhạt của tôi va phải một 'mặt trời' rực rỡ nhưng mang đầy vết xước. Hóa ra, không cần phải là thiên tài mới có thể tỏa sáng. Vì mỗi chúng ta, dù bình thường đến đâu, cũng là một vì sao mang trong mình ánh sáng riêng biệt."

Lọ sao ước nguyện
Năm tháng dài rộng nhưng trái tim hai con người luôn hướng về nhau sẽ không để lạc mất nhau. Dù năm mười bảy tuổi cậu không một lời từ biệt rồi đi mất. Nhưng giữa biển người rộng lớn ấy, vào năm hai mươi ba tuổi tớ với cậu lại gặp lại nhau. Mối tình thầm kín dang dở giờ đây lại như được viết tiếp. Lọ sao mùa thu năm mười bảy tuổi đó còn nằm một mình. Nhưng vào năm hai mươi lăm tuổi bên cạnh đã có thêm chú thỏ bông.

Đây khoảng sao trời, kia khoảng biển
✨ Giới thiệu bộ truyện "Đây Khoảng Sao Trời, Kia Khoảng Biển" Bộ truyện xoay quanh tuổi học trò của ba cô gái Hà Miên - Huyền Diệu - Linh Lan, vừa nằm trong "top đầu" của trường, vừa nổi tiếng với sự mồm mép, lầy lội không ai sánh kịp. Ngày tháng lớp 10A3 không chỉ có những buổi học chan hòa tiếng cười, những lần tranh cãi "trên trời dưới đất", mà còn đầy ắp những khoảnh khắc hồn nhiên, trong trẻo - nơi tình bạn, ước mơ và tuổi trẻ hòa vào nhau như sao trời với biển cả, rộng lớn và bất tận.

Tình đầu khó phai
Như Vân - cô nàng mọt sách ngoan hiền lễ phép. Hồng Huy - hot boy với vẻ ngoài cuốn hút. Hai mảnh ghép trái ngược nhau, tưởng chừng không thể giao nhau nhưng định mệnh lại đặt hai người họ cạnh nhau. Để rồi cả hai trở thành mối tình đầu không thể nào quên của đối phương. Trải qua những lần bỏ lỡ nhau, họ gặp lại nhau khi đã trưởng thành và có nhiều vết sẹo trong tim. Liệu rằng họ sẽ dũng cảm bước đến bên nhau hay lại tiếp tục bỏ lỡ nhau lần nữa?

Vào một ngày mưa, yêu thầm anh
Người ta thường nói mối tình thầm mến thời học sinh luôn đẹp đẽ và lãng mạn như những búp sen non thẹn thùng ẩn hiện trong làn nước. Nhưng riêng Bình An lại cảm thấy nó đắng chát và dày vò như bát thuốc Bắc mà mẹ cô thường uống vậy. Chẳng ai hay biết, ngoài vầng trăng ấm áp trên trời luôn soi sáng con đường cô đi ra thì vẫn còn một vầng trăng khác. Đó là vầng trăng chỉ thuộc về riêng cô, là câu chuyện cổ tích đẹp đẽ cô âm thầm vẽ lên và cất giấu nó trong một thế giới bí mật chỉ riêng mình cô được thấy. … Vào một ngày nào đó, anh bỗng dùng giọng điệu rất tò mò hỏi cô: “Cậu gọi lớp phó học tập là gì?” Bình An không hiểu, nhưng vẫn trả lời: “Thì gọi tên.” “Thế lớp phó văn thể mỹ thì sao?” Bình An: “Cũng vậy.” Nghe vậy, anh nghiêng đầu, nhìn sâu vào mắt cô, nói ra suy nghĩ trong lòng: “Thế sao cậu lại luôn gọi tớ là lớp trưởng? Quan hệ chúng ta xa lạ vậy à?” Bình An không biết phải đáp lại thế nào, bởi vì cô cho rằng đó là một ranh giới, một cột mốc để cô giữ chặt mình, không cho bản thân tiếp tục bước tiếp về lãnh địa của anh. Lãnh địa của anh là một tòa thành đẹp đẽ và huy hoàng, còn nơi cô nên ở, chỉ là một vùng đất hẻo lánh cằn khô, không nên có người bước vào…

Hạ thiên vũ khúc
Tự do… Hai chữ thôi, mà có thể định đoạt số phận một đời người. Tớ chưa từng hối hận khi ở bên cậu, Khải Minh… Chưa từng một lần. Nhưng tớ mệt rồi. Mệt đến mức chẳng còn hơi thở để gượng cười, mệt đến mức mọi ký ức cũng trở nên nặng nề như đá. Chín năm bên cậu… tớ mới nhận ra tớ đã yêu cậu từ khi nào không hay. Cậu là mùa hạ, là nắng, là bầu trời của tớ. Vậy mà tớ lại trở thành kẻ tàn nhẫn nhất, bỏ mặc cậu một mình trong thế giới này. Tớ biết, tớ hiểu từng vết thương, từng nỗi cô độc mà cậu sẽ phải gánh khi tớ ra đi. Nhưng… cuộc sống này vốn chẳng dịu dàng, và tớ, Khải Minh à… tớ đã quá mệt rồi. Có lẽ chúng ta vốn không có duyên, cũng chẳng có phận. Nếu kiếp sau có thật, liệu chúng ta có còn gọi nhau là bạn? Liệu cậu có nhận ra tớ giữa một mùa hạ khác, một bầu trời khác, hay tất cả chỉ là nắng vụn vỡ, rơi xuống im lặng? Khải Minh… Hãy sống tiếp một đời của riêng cậu, cả tớ nữa. Đừng tìm tớ trong ký ức, đừng giữ tớ trong trái tim. Còn tớ… tớ sẽ để tình yêu này tan vào hư vô, như nắng hạ tắt dần nơi cuối trời. Xin lỗi, Khải Minh. Xin lỗi, vì đã yêu cậu quá nhiều… và bỏ lại cậu, 1 cách quá tàn nhẫn.

Những mùa mưa đã cũ
Một chút hoài niệm về mối tình đã cũ của chàng trai tên Vũ trong những ngày cuối mùa mưa. Tuổi trẻ của Vũ như một cơn mưa rào, ồn ã, nặng hạt, để lại nhiều ký ức. Rồi sau 30, chỉ còn lại những chiều mưa rả rích, âm thầm nhưng khiến người ta hoài niệm lại thanh xuân

Khi gió tìm thấy ánh dương
Lâm Tịch Dao, một tiểu thư nhà giàu cá tính và mạnh mẽ, có mối tình đầu sâu đậm với Mạc Trí Viễn. Tuy nhiên, Trí Viễn đột ngột chia tay cô, khiến Tịch Dao đau khổ. Lăng Dạ Phong, người bạn thanh mai trúc mã không ưa cô, đã ở bên cạnh an ủi Tịch Dao. Dần dần, Dạ Phong nhận ra tình cảm của mình dành cho Tịch Dao và quyết định theo đuổi cô. Khi tình cảm của họ đang phát triển, Trí Viễn quay lại và muốn giành lại Tịch Dao. Cuối cùng, Tịch Dao nhận ra tình cảm của mình dành cho Dạ Phong và họ đến với nhau.

Vẫn là bỏ lỡ
Câu chuyện kể về mối tình đã tan vỡ của hai cặp đôi vốn yêu nhau nhưng vì lý do cá nhân mà đã chia tay.Dù đã chia tay họ vẫn còn là bạn và những kỉ niệm đẹp vẫn còn đó, còn thương nhưng không thể tiếp tục yêu nhau, họ chia làm hai hướng riêng biệt để bắt đầu một cuộc sống mới! Dù cuộc sống đầy biến cố khiến họ phải chia xa nhưng trong lòng họ vẫn luôn có một tia sáng hướng về nhau, từ tận đáy lòng họ dành cho nhau một lời chúc tương lai tốt đẹp đầy chân thành!

Trở thành tác giả