
NẮM CƠM CHAN MÁU: OAN NGHIỆT PHỦ ĐƯỜNG
Mùi sình lầy ngai ngái hòa cùng khói nhang lạnh lẽo bủa vây lấy xứ Rạch Giá bần hàn — nơi Huyện Hách cai trị bằng những lằn roi mây rỉ máu và lòng tham không đáy. Chỉ vì miếng đất cắm dùi ven rừng tràm, lão nông Sáu Tứ bị vu oan giá họa, đày đọa nơi ngục tối đặc quánh mùi ẩm mốc và rên xiết. Giữa đêm đen, Lộc — đứa con trai hiếu thảo — liều mạng giấu nắm cơm trắng dẻo thơm mang vào cho cha. Thế nhưng, những nhát gậy vô tình đã cướp đi sinh mạng cậu ngay trước mắt đấng sinh thành. Máu nóng tuôn trào, nhuộm đỏ sền sệt nắm cơm trắng. Ngay khoảnh khắc đó, một luồng âm khí nghẹn uất vỡ tung, đánh thức oán niệm của hàng trăm sinh linh từng chết oan dưới tay tên quan tham. Một "Nắm cơm chan máu", một lời nguyền hóa quỷ. Cùng với sự xuất hiện của thầy pháp Bảy Linh – kẻ mang theo cấm thuật "Huyết chú" và mối tư thù mười năm – dinh phủ uy nghi bỗng chốc hóa thành bàn tiệc của quỷ dữ. Nghi thức "Hiến tế sống" bắt đầu, buộc kẻ thủ ác phải trả nợ trần bằng chính da thịt bị dòi bọ đục khoét và nỗi thống khổ xé nát tâm can.

Nhật nguyệt như ánh sao
" Không cần phải đứng nơi rực rỡ nhất, chỉ cần bền bỉ như ánh sao trời..." "Ở lớp 11TN10, tôi là Nguyệt – một dấu phẩy mờ nhạt bị bỏ quên giữa những con điểm 9, 10 và kỳ vọng nặng nề của gia đình giáo viên. Tôi không có giọng hát thiên phú, cũng chẳng có đôi chân dẻo dai của một vũ công tài năng. Thứ duy nhất tôi có là một lời hứa cũ kỹ với nội dưới bầu trời đêm mùa hè năm sáu tuổi: Trở thành một ánh sao để dù ở đâu nội cũng thấy được con. Mười bảy tuổi, tôi giấu đam mê vào ngăn kéo khóa chặt, âm thầm tập nhảy qua bóng mình trên cửa sổ bám bụi và hát nghêu ngao khi lau dọn quán cafe. Tôi cứ ngỡ mình sẽ mãi là một mặt trăng cô độc trong bóng tối, cho đến khi cuộc đời mờ nhạt của tôi va phải một 'mặt trời' rực rỡ nhưng mang đầy vết xước. Hóa ra, không cần phải là thiên tài mới có thể tỏa sáng. Vì mỗi chúng ta, dù bình thường đến đâu, cũng là một vì sao mang trong mình ánh sáng riêng biệt."

Trở thành tác giả