
VẾT NỨT BẢN NGÃ VÀO LÚC 14:07
Vết Nứt Bản Ngã vào lúc 14:07 là một truyện ngắn thuộc dòng giật gân tâm lý và siêu thực hiện sinh. Câu chuyện bắt đầu trong một căn phòng trọ ẩm mốc, nơi một người đàn ông tỉnh dậy với bàn tay dính máu, ký ức trống rỗng và chiếc đồng hồ đã chết đứng ở mốc 14:07. Từ một mảnh giấy bí ẩn, nhân vật bước vào cuộc truy tìm “Ta” - một con người dường như từng sống, làm việc và kiệt quệ giữa thành phố phủ sương mù. Mỗi dấu vết đưa anh đến gần người mất tích hơn, nhưng đồng thời cũng làm lung lay ranh giới giữa ký ức và hiện tại, giữa người quan sát và kẻ đang được quan sát, giữa một con người và hình bóng của chính mình trong gương. Ẩn sau cấu trúc của một cuộc điều tra là câu chuyện về sự kiệt sức, những chiếc mặt nạ xã hội và cơ chế tự vệ của tâm trí khi nỗi đau vượt quá khả năng chịu đựng. Tác phẩm đặt người đọc trước một câu hỏi xuyên suốt: khi một con người không còn nhận ra chính mình, điều gì còn lại để chứng minh rằng họ vẫn đang tồn tại?

Final Hand
Năm 17 tuổi, Tuấn nhận được giấy báo đỗ đại học. Cũng cùng ngày hôm đó, Tuấn bị nhốt vào một buồng kính để chơi một trò chơi. Luật chơi rất đơn giản: Nói thật thì chết, nói dối thì sống.

Mùa Rụng Bóng - Tuyển Tập Truyện Ngắn
"Điều gì sẽ xảy ra nếu mọi nỗi đau, sự hối hận và những mảnh vỡ cảm xúc đều mang một hình hài?" Tuyển tập truyện ngắn này chính là lời giải đáp cho những câu hỏi ấy. Xuyên suốt các trang sách, con người không rụng lá theo mùa, mà rụng đi những lớp bóng hình mình từng mang. Để lại phía sau là những căn phòng ký ức không bao giờ đóng kín, những sợi dây vô hình níu giữ tâm can, và những cuộc đối thoại dang dở giữa kẻ đang sống và những gì đã qua. Đây không chỉ là trạm trung chuyển của những tâm hồn chật vật từ biệt quá khứ, mà còn là những lát cắt triết lý sâu sắc về tình yêu, sự gắn kết và lòng dũng cảm để bắt đầu lại.

Vạn Giả Tưởng
Vạn Giả Tưởng tựa như ý niệm và khát khao của mọi người mong muốn có được. “Giá như “ chính là cổ máy thời gian vô giá mà ai muốn được trải nghiệm quay về đúng khoảng khác quan trọng. Mỗi cuộc đời con người như một tiểu thuyết.

Dưới 0 Độ C,
Có những mùa đông đến để thử thách, nhưng cũng có những mùa đông, đến để ta gặp nhau. "Fist love stay, like snow that never truly melts..." Câu chuyện thanh xuân giữa Giang Chi Viễn và Châu Tư Hạ - Hai người tưởng chừng sẽ là kẻ thù nhưng cuối cùng liệu có thể gắn kết lại với nhau ?

THÀNH CÔNG RỰC RỠ, BÕ LỠ TÌNH YÊU!
“Uống cho quên đi hết, nhưng sao chẳng thể say…” “Nỗi đau trong tim vẫn còn đây, chẳng thể nào vơi…” Anh nổi tiếng, anh thành công, nhưng không có em!

ĐỒ ĐIÊN THÀNH NGƯỜI YÊU
Hoàng Mai Chi - Lê Minh Quân Hai đứa làm chung bộ phận suốt ngày gặp nhau là tóe lửa.

Quạ Hasa tinh nghịch
Truyện về một chú quạ tinh nghịch, ích kỉ hay ăn cắp mồi và phá hoại công sức của người khác... Liệu sẽ có chuyện gì xảy ra?

VÔ ĐẠO
Chỉ vì một câu lỡ mồm quát chửi ông Trời, thanh niên chán đời Bạch Vô Đạo liền ăn ngay một combo sét đánh, xuyên không thẳng tới giới tu tiên vạn năm, nhập vào thân xác đại thiếu gia của Bạch Gia — một trong tam đại thế lực đỉnh phong. Mở mắt ra với quả visual tóc trắng mái đen cực phẩm, cao ráo đẹp trai, Vô Đạo hí hửng tưởng mình sắp được sống kiếp "cá mặn" nằm ngửa hưởng lạc. Ai dè, vừa tỉnh dậy đã gặp ngay vị hôn thê kiêu kỳ Nạp Lan Như Yên của Huyền Thiên Tông dẫn theo "Con cưng của Thiên Đạo" Diệp Phàm đến đòi hủy hôn! Lý do? Vì thiên hạ đồn đại gã dậm chân tại chỗ ở Kim Đan tầng 7 suốt 5 năm, là một phế vật lười biếng không xứng với thiên tài! Nhìn tờ giấy hủy hôn, lại nhìn hai kẻ đằng đằng sát khí trước mặt, Bạch Vô Đạo khẽ liếc mắt nhìn bảng thông báo của Hệ thống "Thiên Cơ Lười Biếng" đang nhảy số liên tục: [Tự động kích hoạt Thiên Cơ Nhãn. Phát hiện Khí vận chi tử Diệp Phàm đang bật hào quang vả mặt. Từ bỏ hôn ước sai lầm, đẩy trưởng lão ra gánh nạn, hiển thị trạng thái: ĐẠI CÁT!] Nghĩ đến tu vi Hóa Thần trung kỳ thực sự đang bị mình dùng bí thuật che giấu, Bạch Vô Đạo mỉm cười ký rẹt rẹt vào giấy hủy hôn, tỉnh bơ nói: "Đi thong thả, không tiễn!" Trong khi đám "con cưng" cắm đầu cày cuốc, đổ mồ hôi sôi nước mắt đi tranh giành cơ duyên, thì Bạch Vô Đạo chỉ cần nằm ngửa cầm quạt giấy, liếc mắt nhìn thấu Cát - Hung, dùng mưu mẹo đi trước thiên hạ mười bước, vừa lười biếng nhận thưởng hệ thống, vừa vô tình dẫm bẹp vô số thiên tài vũ trụ dưới chân...

Chẳng thể tách rời
Thanh Chi chẳng những không bình tâm, ngược lại, lòng cô nóng như lửa, tựa như lò thiêu đốt mọi vật bị nó nuốt chửng. Nói cô bình tĩnh ư? Sao cô có thể giữ cho mình tâm trạng ổn định khi thấy nàng đi bên ai khác? Chẳng thể trách cô nôn nóng, cũng chẳng thể trách An Hạ vô tình, họ chỉ đơn giản đi lướt qua đời nhau, để lại chút dư âm nơi đáy mắt.

Trở thành tác giả