
PHÍA SAU NHỮNG NGÔI SAO
Sở hữu đôi mắt có thể chấm điểm cả thế giới, Yến Túc Khanh ngỡ mình là kẻ làm chủ cuộc chơi. Nhưng khi đối diện với Khuyết Kiến Bình - người đàn ông không có số sao, cô nhận ra mình chỉ là một con cờ trong một thí nghiệm tàn khốc. Phía sau những ngôi sao vàng rực rỡ là những góc khuất đen tối nhất của lòng người. Phía sau con số 0 lặng lẽ là một linh hồn tự do nhất thế gian. Một cuộc chiến giữa trái tim con người và thuật toán máy móc chính thức bắt đầu!

Khi Đất Còn Nhớ
“Khi Đất Còn Nhớ” là truyện dài theo khuynh hướng xã hội – hiện thực, góc nhìn tâm hồn, lấy cảm hứng từ văn bản “Bức thư của thủ lĩnh da đỏ (Xi-át-tô)” trong SGK Ngữ văn 8 (CTST, tập 1, trang 58–61). Truyện không có nhân vật chính cố định. Mỗi chương là một lát cắt đời sống: người nông dân, học sinh, công nhân, cán bộ, người rời quê, người ở lại. Qua những thay đổi của một thị trấn ven sông, câu chuyện đặt ra câu hỏi: Khi con người phát triển, liệu họ có còn nghe được tiếng nói của đất? Đây không phải câu chuyện về xung đột gay gắt, mà là hành trình chậm rãi của một cộng đồng học cách cân bằng giữa phát triển và gìn giữ. Thông điệp của bộ truyện: Phát triển không sai. Nhưng phát triển mà quên mất gốc rễ thì sẽ khiến tâm hồn con người trống rỗng. Thiên nhiên không phải là một tài sản để tiêu dùng, mà là một phần ký ức tập thể.

Hóa Ra Thực Sự Có Một Người Như Thế
Có những ngày tôi từng nghĩ mình chỉ đang đi qua cuộc đời một cách lặng lẽ. Đi làm. Về nhà. Gặp gỡ vài người. Cười, rồi thôi. Tôi từng tin rằng sự dịu dàng thật sự chỉ tồn tại trong sách. Rằng những người kiên nhẫn, tử tế, không ồn ào, không điều kiện có lẽ chỉ là tưởng tượng. Cho đến khi tôi nhận ra: hóa ra thực sự có một người như thế. Không phải người bước vào đời tôi bằng những lời hứa lớn. Chỉ là người ở lại trong những khoảnh khắc nhỏ nhất. Bộ truyện này không có nhân vật chính theo nghĩa quen thuộc. Chỉ có tôi và những người đi ngang, đi cùng, hoặc dừng lại một đoạn. Những lát cắt dịu dàng, như ánh sao phản chiếu trên mặt nước đêm.

Ánh Trăng, Sóng Vỗ Và Tôi
“Ánh trăng, sóng vỗ và tôi” không kể một chuyện tình theo đường thẳng. Mỗi chương là một lát cắt của đời sống: công việc, gia đình, bạn bè, thành phố, áp lực, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi và những buổi tối nhiều suy nghĩ. Ở đó, “tôi” không phải trung tâm của thế giới ai. “Bạn” cũng không phải định mệnh. Chúng ta chỉ là những người trưởng thành giữa nhịp sống gấp gáp, cố giữ một mảnh cảm xúc cho riêng mình.

Thái Tử, Xin Đừng Kích Hoạt Kết Cục BE
Tsubasa chỉ là một sinh viên bình thường, cuộc sống xoay quanh học hành, ăn ngủ và đọc tiểu thuyết để trốn tránh hiện thực. Cho đến một ngày, cậu đọc một cuốn truyện cổ trang… rồi tỉnh dậy trong thân xác của Thái tử. Một Thái tử kiêu hãnh, lãnh đạm, đứng trên đỉnh quyền lực. Cũng là một Thái tử có kết cục đã được định sẵn trong nguyên tác: bị nghi kỵ, bị phản bội, bị phế truất và chết trong cô độc. Tsubasa không có tham vọng làm minh quân. Cũng không mơ mộng thay đổi lịch sử. Cậu chỉ có một mục tiêu rất thực tế: Sống sót. Giữa hoàng cung đầy mưu kế, nơi mỗi ánh mắt đều mang theo toan tính, mỗi lời nói đều có thể trở thành lưỡi dao, Tsubasa buộc phải khoác lên mình vỏ bọc của một Thái tử lạnh lùng, cao ngạo… trong khi bên trong là một tâm hồn nhây nhây, luôn tự hỏi mình đang diễn vai khó nhất đời người. Khi những sự kiện vốn không tồn tại trong nguyên tác bắt đầu xuất hiện, khi tuyến tử vong bị kích hoạt sớm hơn dự kiến, Tsubasa dần nhận ra: Xuyên không không phải để làm nhân vật chính hào quang vạn trượng. Mà là để tranh giành từng cơ hội sống sót. Và có lẽ, trong ván cờ sinh tử này, thứ nguy hiểm nhất không chỉ là quyền lực… Mà còn là những mối quan hệ tưởng chừng vô hại.

Ngoảnh mặt đã thấy trăm năm
Những mảnh vỡ của Hà Nội không có trong văn thơ. Đó là Hà Nội của một chiếc yên xe ướt sũng trong ngày ly hôn. Đó là Hà Nội của cốc nhân trần không đá và những giấc mơ khởi nghiệp chết yểu. Đó là Hà Nội của giỏ quà Tết 5 triệu nhưng bên trong toàn bìa các-tông và rượu giả. Đó là Hà Nội của cửa hiệu cầm đồ sáng đèn đêm khuya, nơi người ta cắm cả cần câu cơm để đổi lấy tiền trọ. Không phán xét. Không dạy đời. Không tô vẽ. Chỉ đơn giản là lật tung những tấm thảm hào nhoáng lên, để lộ ra lớp bụi bặm, những vụn vỡ và sự thật trần trụi về cái giá của sự trưởng thành.

Ánh trăng không còn chiếu nữa
Có những người xuất hiện sai thời điểm, nhưng lại trở thành vết thương đúng cả một đời. Giang Tự từng nghĩ, người anh yêu nhất là Hứa Noãn, cô gái đã ở bên anh suốt những năm thanh xuân nghèo khó, cùng nhau lớn lên, cùng nhau mơ về tương lai. Cho đến khi Tống Thanh Dao trở về. Bạch nguyệt quang năm ấy. Người con gái anh từng yêu nhưng không thể giữ. Từ ngày Thanh Dao xuất hiện, Giang Tự dần thay đổi. Sự quan tâm dành cho Noãn biến thành lạnh nhạt. Nhẫn nại biến thành cáu gắt. Yêu thương biến thành tổn thương. Bạch nguyệt quang vẫn ở đó, chỉ là người từng vì anh mà chiếu sáng, đã tắt từ rất lâu.

Ngày anh không ngoảnh lại
Uyển và Trình yêu nhau nhiều năm, nhưng chưa từng có một danh phận rõ ràng. Cô quen với việc đứng chờ. Anh quen với việc có cô ở đó. Cho đến một ngày, khi im lặng kéo dài hơn cả lời yêu, Uyển rời đi mà không nói chia tay. Nhiều năm sau gặp lại, tình yêu vẫn còn, nhưng dũng khí để quay lại thì không. Đây là câu chuyện về những mối quan hệ không tan vỡ bằng lời nói, mà kết thúc bằng sự im lặng — thứ đau nhất nhưng cũng thật nhất của tình yêu.

Những ngày tháng học trò
Câu truyện kể về những gì diễn ra trong cuộc sống học đường đầy sâu lắng của tác giả.Truyện có chút phần hơi lãng mạn hóa các tình tiết mong mọi người cảm nhận được tâm tư của chính tác giả

Lời hẹn ước
Một lời hẹn ước chưa thành, một quyển nhật ký dang dở, một cuộc đua với thời gian chỉ để bắt kịp một bóng hình. Liệu cuộc đời này đã được an bài như một vở kịch ngang trái hay tất cả chỉ là những phương trình chưa định sẵn nghiệm số ?

Trở thành tác giả