
BẪY NGỌC
Văn án: Anh ở trong một bẫy ngọc - nơi tiền tài, danh vọng và gái đẹp như một cơn lũ quét chỉ chực chờ cuốn anh đi. Còn lý tưởng cách mạng và em như một bàn tay đầy gai, mà anh đã dồn hết mọi sự tỉnh táo để bám víu lấy không buông. Em ở trong vùng câm lặng - nơi mọi sự tủi nhục bủa vây như trận cháy rừng, thiêu đốt em mỗi ngày. Nhưng lý tưởng cách mạng và anh thì được em nuôi dưỡng mãi trong tim với một sự thầm lặng cao cả. Nhưng em tin nơi anh, tin anh sẽ trở về trong ngày vui chiến thắng, giải phóng dân tộc và độc lập cho đất nước.

KHOẢNG CÁCH KHÔNG LỜI
Có những khoảng cách không thể đo bằng bước chân. Nó nằm giữa hai thế hệ, trong cùng một mái nhà—nơi mỗi người đều yêu thương, nhưng lại không biết cách nói ra. “Khoảng Cách Không Lời” là một câu chuyện nhỏ, không ồn ào, không kịch tính. Không có những cuộc cãi vã dữ dội, cũng chẳng có những giọt nước mắt rơi thành tiếng. Chỉ có những bữa cơm im lặng, những ánh nhìn lướt qua, và những điều giữ lại trong lòng. Câu chuyện xoay quanh một người trẻ mang trong mình đam mê khác biệt với kỳ vọng của gia đình. Nhưng thay vì phản kháng hay nổi loạn, cậu chọn im lặng. Và gia đình cậu—cũng im lặng theo một cách rất riêng. Ở đó, khoảng cách không đến từ việc không yêu thương. Mà đến từ việc yêu thương… nhưng không cùng ngôn ngữ. Truyện không cố gắng đưa ra lời giải. Chỉ nhẹ nhàng mở ra những lát cắt rất thật của đời sống—để người đọc tự nhìn thấy mình đâu đó trong đó. Vì đôi khi, thứ khiến chúng ta thay đổi không phải là một lời nói lớn, mà là một khoảnh khắc rất nhỏ… khi ta chợt hiểu người bên cạnh mình hơn một chút. Và thế là đủ.

SAU CƠN MƯA LÀ ÁNH SÁNG
Có những câu chuyện không bắt đầu từ một sự kiện lớn lao, mà từ một khoảnh khắc rất nhỏ: một giọt mưa rơi, một cánh cửa đóng lại, một ánh mắt không nhìn về phía ta. "Sau Cơn Mưa Là Ánh Sáng" là hành trình đi qua những khoảnh khắc ấy – từ nỗi đau tưởng chừng không thể gọi tên, đến sự trưởng thành trong im lặng, rồi cuối cùng là buông bỏ để tìm thấy bình yên. Cuốn sách này không chỉ viết về An – một nhân vật hư cấu – mà còn viết về bất cứ ai từng đứng giữa những vết nứt trong gia đình, từng tự hỏi "Có phải lỗi tại mình?". Nó dành cho những người đã từng khóc trong im lặng, từng giấu đi nỗi buồn, và từng mong một ngày nào đó có thể ôm lấy chính đứa trẻ bên trong mình. Khi khép lại câu chuyện, có thể bạn sẽ nhận ra: mưa chưa bao giờ là kẻ xấu. Nó chỉ là một phần của bầu trời, cũng như nỗi đau chỉ là một phần của trưởng thành. "Sau Cơn Mưa Là Ánh Sáng" không hứa hẹn một phép màu, không mang đến một kết thúc hoàn hảo. Nhưng nó cho thấy rằng, ngay cả trong những ngày tối nhất, vẫn có một ánh sáng nhỏ bé – từ một người bạn, từ một lời nói, hay từ chính sự can đảm của bạn – đủ để dẫn ta đi tiếp. Nếu bạn từng là An, hoặc từng mang trong mình một "đứa trẻ" như thế, hy vọng cuốn sách này sẽ là một cái ô nhỏ trong cơn mưa, để bạn biết rằng mình không vô hình, và rằng trưởng thành không phải là không sợ hãi, mà là học cách bước đi cùng nỗi sợ.


Những Ngày Không Có Wi-Fi
Trong nhịp sống hiện đại, khi Wi-Fi trở thành một phần không thể thiếu, con người dường như quen với việc kết nối qua màn hình hơn là đối diện trực tiếp với nhau. Những Ngày Không Có Wi-Fi là một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy suy ngẫm về hành trình thay đổi của một cậu học sinh khi bất ngờ bị tách khỏi thế giới mạng. Không có những tình tiết kịch tính, câu chuyện đi chậm, lặng lẽ như chính những ngày mất kết nối — để rồi từ đó, những giá trị tưởng chừng bình thường lại hiện lên rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là câu chuyện về Wi-Fi, mà còn là câu chuyện về cách con người tìm lại những kết nối thật đã vô tình bị lãng quên.

Cửa Sổ Về Với Bà
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, chúng ta thường quên rằng thời gian là thứ quý giá nhất và cũng mong manh nhất. Cửa Sổ Về Với Bà là một câu chuyện nhỏ, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng nỗi day dứt rất lớn của tuổi già – nỗi day dứt của những điều chưa kịp làm, những lời chưa kịp nói, và những lần chưa kịp ở bên người mình yêu thương. Ông Tư, một cụ ông 78 tuổi sống cô đơn ở ngoại ô Sài Gòn, tình cờ tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới song song nơi người vợ đã mất vẫn còn sống. Đó là cơ hội để ông sửa chữa mọi tiếc nuối. Nhưng cũng chính từ đó, ông phải đối mặt với một lựa chọn đau đớn nhất: tiếp tục đắm chìm trong hạnh phúc ảo hay trở về với thực tại để sống trọn vẹn những ngày tháng còn lại bên con cháu. Câu chuyện không chỉ nói về tình yêu vợ chồng keo sơn qua hơn nửa thế kỷ, mà còn là bài học sâu sắc về sự buông bỏ. Buông bỏ không phải là quên lãng, mà là mang tình yêu ấy trở về làm ánh sáng cho hiện tại. Đây là câu chuyện về tiếc nuối và hy vọng, về mất mát và chữa lành. Tôi viết nó với tất cả sự trân trọng dành cho những bậc cha mẹ, ông bà đang lặng lẽ mang trong mình nỗi nhớ thương, và dành cho những người trẻ – để chúng ta kịp nhận ra giá trị của việc ở bên nhau trước khi quá muộn. Mời bạn mở cánh cửa và bước vào thế giới của ông Tư. Hy vọng sau khi khép lại trang cuối cùng, bạn sẽ mỉm cười và ôm người thân mình một cái thật chặt.


HỆ THỐNG SỈ NHỤC: BẢN HỢP ĐỒNG CỦA ẢNH ĐẾ
Lâm Vũ là một diễn viên hạng mười tám, bị công ty ghẻ lạnh, bị bạn trai phản bội, cuộc sống đã rơi xuống đáy vực thẳm. Đúng lúc anh tuyệt vọng nhất, một hệ thống điện tử lạnh lùng, biến thái và tàn nhẫn đột ngột kích hoạt trong đầu anh. Đối tượng của hệ thống: Hoắc Thừa Kiên – vị Ảnh đế quyền lực nhất, cao ngạo nhất và cũng là người đàn ông nguy hiểm nhất giới giải trí hiện nay. Nhiệm vụ của Lâm Vũ: phải liên tục thực hiện những hành động sỉ nhục, khiêu khích và cực kỳ nhục nhã nhằm vào Hoắc Thừa Kiên trước mặt công chúng. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ nhận được phần thưởng lớn giúp sự nghiệp thăng tiến thần tốc. Nhưng nếu thất bại, hình phạt sẽ cực kỳ kinh khủng: từ liệt dương vĩnh viễn, mất giọng nói, hôi nách, trở thành kẻ ngốc, cho đến tán gia bại sản hay thậm chí là cái chết. Từ nụ hôn bất đắc dĩ lên mu bàn chân Hoắc Thừa Kiên ngay trên thảm đỏ sự kiện trao giải, đến việc đổ rượu vang lên ngực Ảnh đế rồi dùng miệng ngậm khăn lau sạch trước mặt các nhà đầu tư; từ trói tay Hoắc Thừa Kiên bằng chiếc cà vạt vàng trong phòng thay đồ, thì thầm rằng “ngài trông thật giống một con mồi ngon miệng”, đến cắn chảy máu vai anh ta giữa phim trường rồi quỳ xuống cầu xin bị dẫm lên lưng… Lâm Vũ buộc phải dùng hết lòng tự trọng để đổi lấy từng bước tiến trong sự nghiệp. Mỗi nhiệm vụ đều đẩy anh sâu hơn vào vũng lầy nhục nhã và dục vọng. Ban đầu, Lâm Vũ chỉ coi đây là một bản hợp đồng địa ngục. Anh sợ hãi, xấu hổ, thậm chí căm ghét hệ thống đến mức muốn phát điên. Thế nhưng, càng thực hiện nhiệm vụ, anh càng nhận ra ánh mắt của Hoắc Thừa Kiên dành cho mình không phải là giận dữ, mà là sự hứng thú ngày càng mãnh liệt, là dục vọng bị khơi dậy đến mức không thể kìm nén, và là một thứ tình cảm vặn vẹo, chiếm hữu đang dần hình thành. Hoắc Thừa Kiên – người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực – bắt đầu bị chàng trai bé nhỏ, luôn run rẩy vì nhục nhã này thu hút một cách không thể lý giải. Anh không những không trừng phạt Lâm Vũ, mà còn chủ động配合, thậm chí tự nguyện quỳ xuống, tự đeo vòng cổ có chuông, tự nói những lời nhục nhã chỉ để nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn xen lẫn rung động của Lâm Vũ. Khi hệ thống nâng cấp nhiệm vụ lên cấp S, mọi thứ càng trở nên điên cuồng. Lâm Vũ phải bắt Hoắc Thừa Kiên quỳ xuống tắm cho mình, phải tát anh ta trước mặt thiếu gia khác, phải khiến anh ta bò quanh phòng khách như một con chó nhỏ… Mỗi lần như vậy, Lâm Vũ đều khóc vì xấu hổ và day dứt, nhưng Hoắc Thừa Kiên lại càng si mê anh hơn. Dần dần, Lâm Vũ phát hiện ra sự thật kinh người: hệ thống này không phải là trò đùa của số phận, mà là linh hồn của một kẻ cuồng si Hoắc Thừa Kiên ở kiếp trước – người muốn thử thách xem có ai thực sự yêu thương được con người quyền lực và cô độc này hay không. Cuối cùng, nhiệm vụ cuối cùng được đưa ra: Lâm Vũ phải từ bỏ toàn bộ sự nghiệp, công khai tình yêu đồng giới với Hoắc Thừa Kiên trước buổi họp báo quốc tế, sau đó tự tát mình và nói “Tôi không xứng đáng với anh ấy”. Lần này, Lâm Vũ không còn muốn làm theo hệ thống nữa. Anh thà chết còn hơn phải nói những lời làm tổn thương người mình yêu. Nhưng Hoắc Thừa Kiên đã nắm lấy tay anh trước micro, công khai tuyên bố trước cả thế giới: “Em xứng đáng với tất cả mọi thứ trên đời này. Nếu em không xứng, thì thế giới này không ai xứng cả.” Hệ thống tan vỡ. Nhưng tình yêu vặn vẹo giữa hai người lại thực sự bắt đầu. Sau khi hệ thống biến mất, Lâm Vũ tưởng rằng mọi thứ sẽ trở về bình thường. Thế nhưng, Hoắc Thừa Kiên dường như đã “nghiện” những trò chơi sỉ nhục và phục tùng ấy. Trong biệt thự sang trọng, người đàn ông từng đứng trên đỉnh cao quyền lực lại ném cho Lâm Vũ sợi dây thừng lụa, đôi mắt chứa đầy mong đợi: “Tiểu Vũ, hôm nay không có nhiệm vụ sao? Hay là… em tự đặt ra nhiệm vụ cho tôi đi?” Lâm Vũ đỏ mặt, nhìn người đàn ông quyền lực đang cam tâm tình nguyện quỳ dưới chân mình. Anh nhận ra, ban đầu là hệ thống ép buộc, nhưng sau này, sự gắn kết, dục vọng và tình yêu điên cuồng giữa họ đều là do chính hai người tạo ra. “Nhiệm vụ hôm nay của anh là…” Lâm Vũ cúi xuống, thì thầm vào tai Hoắc Thừa Kiên, “Hãy yêu em đến mức không thể thở nổi.” Hoắc Thừa Kiên cười thấp thoáng, bế bổng Lâm Vũ lên: “Nhiệm vụ này, tôi nguyện dùng cả đời để hoàn thành.” Đây là câu chuyện về một hệ thống sỉ nhục tàn nhẫn, một bản hợp đồng địa ngục đầy nhục nhã và dục vọng, nhưng cuối cùng lại trở thành cầu nối cho một tình yêu vặn vẹo, ám muội, sâu sắc và không thể tách rời. Một tình yêu mà ở đó, người bị sỉ nhục và người bị khiêu khích, cuối cùng lại trở thành chủ nhân và nô lệ của nhau – theo cách ngọt ngào và điên cuồng nhất.

Một Kiếp Lệ Thăng Long
Sử Việt có viết, năm ấy, khi vua Lý Thánh Tông qua đời thì Thượng Dương hoàng hậu cùng 72 cung nữ trong cung đã tuẫn táng theo người. Nhưng Nguyên Phi Ỷ Lan chỉ xây dựng đúng 72 ngôi chùa để cầu mong siêu thoát, phải chăng đằng sau cái chết ấy lại là một mối tình thấm đẫm máu xương của hoàng Triều . Tôi ở đây không phải tìm ra khoảng trống lịch sử mà chỉ mang cái tò mò của bản thân về mối tình không được nhắc tới trong sử Việt này để thiêu diệt lên một câu chuyện KHÔNG CÓ THẬT . Nếu cùng sở thích mong người có thể ủng hộ tôi

Chú huyết(tuyển tập truyện ngắn kinh dị)
Một tuyển tập truyện ngắn gồm nhiều câu chuyện kinh dị nhỏ, mỗi câu chuyện đứng riêng biệt như những mảnh ghép rời rạc, nhưng tất cả lại cùng thuộc về một bức tranh lớn hơn. Qua từng câu chuyện của mỗi nhân vật, những sợi dây liên kết dần lộ diện. Và nếu đủ kiên nhẫn theo dõi đến cùng, bạn sẽ nhận ra rốt cuộc mọi thứ đang dẫn đến điều gì. Toàn bộ tuyển tập xoay quanh những bí mật, bi kịch và thảm án gắn liền với gia tộc Anesia. Những câu chuyện hé lộ dần một lịch sử đen tối, nơi bi kịch gia đình chồng chất qua nhiều thế hệ, nơi lòng thù hận bị đẩy đến cực đoan, và nơi con người sẵn sàng trả giá để đạt được điều mình khao khát. Nhưng trên tất cả, đó là câu chuyện về cái giá phải trả khi dám giao kèo với quỷ dữ.

Trở thành tác giả