Thể loại
Trạng thái
Số chữ
Truyện liên quan đến từ khóa “Tình cảm lãng mạn”
Sắp xếp
Mới nhất Cũ nhất
Lượt đọc
Chanh ngọt không đường
View book View book

Chanh ngọt không đường

Năm mười tám tuổi, Nhật Minh từng lén lút ghi trong cuốn sổ lưu bút rằng: “Cậu ấy là cô gái tôi thương. Có lẽ cậu ấy là cả thanh xuân của tôi. Cậu ấy tên Thanh Trúc.” Năm mười tám tuổi, trước mặt là cuốn sổ lưu bút không biết đã bị ai xé một trang, Thanh Trúc từng nắn nót viết lên trang bên cạnh: “Tôi thích một ‘ai đó’. ‘Ai đó’ là chàng trai bí mật mà tôi giấu kín, là một thứ tình cảm không thể gọi tên, chỉ có thể âm thầm gắn cho hai từ ‘ai đó’. ‘Ai đó’ tên Nhật Minh.” Cuốn sổ lưu bút được truyền đi một vòng, cuối cùng về lại trên tay lớp trưởng. Ấy vậy mà khi mở sổ ra, cô ấy thấy có hai trang giấy bị xé bỏ. Đúng vậy, tình yêu của tuổi thanh xuân có vị chanh. Vị chanh chua thật chua, nhưng cũng ngọt thật ngọt nơi hậu vị. Giống như Thanh Trúc miêu tả, nó là chanh ngọt không đường... Năm hai mươi bảy tuổi, Nhật Minh muốn nếm lại vị chanh đầy sự nuối tiếc ấy. Vậy là hắn nằm mơ, hắn mơ về những năm tháng có Thanh Trúc, về những năm tháng hắn được thoải mái nở nụ cười xán lạn như ánh dương. Một giấc mơ thật mà giả, ở nơi đó, Thanh Trúc của hắn xinh đẹp như thế, gần gũi như thế, chân thật như thế...

5 chương
Đang ra
Có một con ma yêu chàng
View book View book

Có một con ma yêu chàng

Bằng một lý do ngu ngốc, Đoạn Trường Thảo xuyên không. Sau một đêm, nàng từ một đứa đất cằn không mọc nổi hoa trồi lên một cái thân phận, một tấm chồng và một cuộc sống mới. Từ đó, là tiếp diễn những tháng ngày dở khóc dở cười của Trường Thảo, khi thế giới âm dương ma quỷ lẫn lộn, khi những bí mật cung đình đan xen với cuộc sống điền viên, Đoạn Trường Thảo phát hiện, thực ra, cuộc sống như thế này cũng rất thú vị, những người bạn là ma là quỷ cũng rất thú vị, và đặc biệt... là phu quân của nàng là thú vị nhất.

5 chương
Đang ra
Giấc mộng hoàng quyền
View book View book

Giấc mộng hoàng quyền

Lấy cảm hứng từ mối tình lắm nỗi truân chuyên và cũng là sự chuyển giao giữa giữa hai triều đại Lý – Trần. Nữ hoàng Lý Chiêu Hoàng cùng với vua Trần Cảnh Trần Thái Tông ở bên nhau từ thuở thiếu thời cho đến khi trưởng thành, đáng tiếc khoảng cách giữa 2 triều đại đã xé toạc mộng ước uyên ương. - Lưu ý: Nhân vật trong tác phẩm đã được thay tên đổi họ, tác phẩm là sản phẩm hư cấu, vui lòng không liên hệ với chính sử hay lấy làm căn cứ lịch sử.

9 chương
Đang ra
Melody from blue ocean (Khúc hát nơi biển xanh) - Remake
View book View book

Melody from blue ocean (Khúc hát nơi biển xanh) - Remake

Dưới ánh nắng ấm áp của buổi sớm bình minh. Nơi hành lang bên ngoài khung cửa sổ, một cô gái với mái tóc đỏ ngắn đến ngang vai, lặng lẽ nhẹ nhàng tận hưởng những cơn gió thoang thoảng hòa cùng với âm thanh đến từ những đợt sóng biển tràn bờ chút một. Mang hết những điều tinh túy và đẹp nhất của thiên nhiên, cô gái tóc đỏ quyết định truyền đạt hết những cảm xúc lung linh sắc màu ấy lên khung trang giấy trắng của mình. - Hm, một chút nữa thôi… một chút nữa… và… hoàn thành! Cô ấy lui bước chân về phía sau một chút để có thể ngắm nhìn lấy bức tranh của mình rồi nở một nụ cười ấm áp, hiền lành, chứa đựng rất nhiều niềm vui trong ấy. Cho đến khi... - Em nói cái gì hoàn thành! - Wahh! Cô ấy giật mình trước khi quay đầu lại rồi chợt nhận ra đứng sát ngay phía sau mình là một chàng trai cao hơn cô ấy. Chàng trai ấy sở hữu mái tóc tài tử đen óng mượt, đi đôi với gương mặt thanh tú điển trai, nhưng đâu đó lại mang một nét lạnh lùng và cảm giác thật rùng mình cứ mỗi khi thoáng nhìn vào ánh mắt không chút sức sống đã được che bớt đi bởi mái tóc đen tài tử ấy. - Làm em giật mình. A mồ, em đã nói bao nhiêu lần rồi là đừng có bất thình lình xuất hiện phía sau em như thế nữa mà. Tsu – kun, ghét thật! Cô gái không chỉ không quan tâm đến diện mạo bên ngoài đáng sợ đó, mà còn không ngần ngại dùng hai bàn tay nhỏ xinh của mình, liên tục đánh vào cái thân hình cao lớn kia bằng tất cả sự tức giận đầy đáng yêu của chính mình. - Biết làm thế nào được. Anh đã đứng bên ngoài gọi em mấy lần. Thậm chí còn gõ cửa nữa đến tấy đỏ cả tay đây này. Nhưng em có thèm để ý đến đâu! - Ô, vậy ạ. Anh có gọi em à! Cô gái ngây ngô nhìn ra phía cánh cửa phòng, rồi suy nghĩ điều gì đó trong vài giây trước khi nở nụ cười nhẹ nhàng duyên dáng nhưng không thiếu đi nét ngây thơ của một đứa trẻ đáng yêu. - Ehee, xin lỗi Tsu – kun, là lỗi của em! Còn có thể đáng yêu được đến lúc nào khi cô ấy còn đưa nhẹ chiếc lưỡi nhỏ của mình ra bên ngoài một cách đầy tinh nghịch, chỉ để chọc chàng trai ấy. Chàng trai đó trông không có vẻ tức giận. Ngược lại, còn bỗng dưng ngã người về phía trước, vòng cánh tay rộng lớn của mình để có thể ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé của cô gái từ phía sau. - Hiyahhh! - Hình phạt vì đã đổ lỗi oan cho anh. Ráng mà chịu đựng một chút vậy đi! - Mồ, hình phạt dành cho em, mà trông anh tận hưởng ghê vậy. Tsu – kun thật biết cách lợi dụng tình huống thật đấy. Thôi thì cũng không còn cách nào khác. Em chấp nhận hình phạt này! Hai người họ cùng chìm trong ánh nắng ban mai. Cùng nhau cảm nhận những cơn gió thoáng nhẹ thổi nơi đại dương xa xăm. Cùng nhau lắng nghe những khúc ca tuyệt đẹp mà biển xanh mang lại. Và cùng nhau chiêm ngưỡng những sắc màu lung linh nhất của một vịnh biển trước mắt. Trong niềm hạnh phúc ấy, chàng trai đã lên tiếng. - Anh mong sao mọi thứ cứ mãi như thế này. Chẳng cần phải lo toan nghĩ đến điều gì ngoài kia. Chỉ cần có em bên cạnh… thì thế giới này, có ra sao cũng không còn quan trọng nữa! - Lại vậy nữa rồi. Tsu – kun suy nghĩ tiêu cực quá đi. Trông chẳng khác gì lão gia Minamiya mỗi khi chơi cờ với lão gia Tsuchimikaido mà rơi vào thế bí đường ấy! Chàng trai dường như không mấy thích thú khi nghe đến hai nhân vật được nhắc tối. Anh ấy cứ “dúi” gương mặt của mình xuống vai cô ấy và không ngừng dụi dụi. - Nhột quá Tsu – kun. Em biết rồi mà. Em sẽ không nhắc đến lão gia nữa đâu! “Đúng, đâu cần phải đắn đo hay toan nghĩ đến bất cứ điều gì nữa. Bất kể là chốn nào, bất kể là nơi đâu. Chỉ cần có em bên cạnh, thì mọi thứ đều là một trang sách hồng tuyệt vời cùng những điều tốt đẹp nhất đang chờ đợi phía trước. Chỉ cần có em bên cạnh, đó mới chính là niềm hạnh phúc. Chỉ cần có em…” - Tsu – kun, anh đã rất cố gắng rồi. Dù cho mọi thứ sau này có xảy ra như thế nào đi chăng nữa. Em vẫn tin rằng Tsu – kun sẽ vượt qua được hết. Kể cả khi… em không còn ở bên anh nữa! Trước những câu nói ấy, chàng trai vội giật mình rồi ngước lên. Vẫn là khung cảnh vịnh biển ấy, nhưng không còn là một màu trắng xanh thơ mộng, thay vào đó, mọi thứ đều đang dần chìm vào một màu đỏ huyết đầy lạnh lẽo và khủng khiếp. Cô gái, người mà chàng trai đang ôm chặt lấy cũng không còn bên cạnh. Hoảng loạn quay đầu khắp nơi để tìm kiếm, để rồi trong giây phút đó, chàng trai đã phải tròn to đôi mắt khi chứng kiến bức tranh mà cô gái đã vẽ trước đó, từ khung cảnh của một vịnh biển nên thơ, nay đã trở thành hình ảnh một vùng biển thẫm đỏ máu. Và ở giữa của bức tranh, chính là hình ảnh một cô gái với mái tóc đỏ đang nằm yên, nhắm mắt trên mặt nước cùng một thanh Katana cắm sâu giữa lồng ngực cô ấy. Cô ấy đã biến mất, chỉ để lại đó một nụ cười mãn nguyện. Và kể từ giây phút ấy... Chàng trai đã không thể cất tiếng gọi tên cô gái thêm một lần nào nữa... … … Chàng trai giật mình bật dậy trên chiếc giường ngủ của mình, mang theo gương mặt xanh xao nhợt nhạt, cùng với những giọt mồ hôi hột lấm tấm trên bờ trán, ướt thẫm cả chiếc áo sơ mi mà mình đang mặc trên người. Không thể làm chủ cho hơi thở của mình điều hòa ổn định, chàng trai bấu chặt lòng bàn tay phải lên chính giữa ngực như muốn tìm mọi cách để kiểm soát trái tim và linh hồn đang cực kỳ hỗn loạn. Và khi đã lấy lại được những thứ thuộc về mình là sự bình tĩnh, cậu rướn ánh mắt căng xung quanh căn phòng quen thuộc trong khung cảnh tối đen này. Cậu nhận ra đây chính là căn phòng của mình, nhận ra mọi thứ chỉ là một giấc mơ. Chàng trai nhẹ nhàng buông tiếng thở dài khi biết mọi thứ vẫn còn trong tầm kiểm soát, vẫn bình thường như mọi lần. Nhưng rồi cậu ấy đã dùng một tay che đi bên mắt phải, cùng với vẻ mệt mỏi hiện hữu hết lên trên gương mặt. - Lại nữa rồi... Không biết lần thứ bao nhiêu mình gặp cơn ác mộng đó! Lặng lẽ trông sang chiếc đồng hồ được đặt trên ngăn tủ nơi đầu giường. Chỉ mới có ba giờ sáng thôi. Mặt trời vẫn chưa xuất hiện đâu, màn đêm vẫn đang làm chủ hết thành phố này. Chàng trai rời khỏi chiếc giường, đưa tay bật mở khung cửa sổ kính để cho cơn gió lạnh có thể tràn vào căn phòng. Chàng trai bước chân ra ngoài ban công để có thể chiêm ngưỡng những vì sao trên bầu trời. Thành phố buổi đêm nhưng vẫn còn lung linh ánh đèn ngoài phố. Những khu mua sắm hay các tòa nhà cao ốc một số vẫn mở đèn khiến cho thành phố không hoàn toàn chìm vào bóng tối. Lẳng lặng để tâm hồn mình cuốn theo chiều gió ấy, muốn cho nó mang đi nỗi phiền muộn trong lòng. Cơn ác mộng vẫn luôn cứ hiện hữu trong tâm trí tôi, như thể đây báo hiệu một điều gì đó sắp xảy đến. Đau đớn hay hối hận… Có lẽ vẫn còn tùy vào hai chữ “Số mệnh”.

5 chương
Đang ra
Anh chỉ là giấc mơ
View book View book

Anh chỉ là giấc mơ

Tôi xin nghỉ việc và dùng toàn bộ khoản tiền tiết kiệm của mình lên Đà Lạt để mở một Homestay nho nhỏ, tôi đặt tên là Homestay Ninh Sơn, tôi muốn quên anh đi nhưng lại cố níu giữ một chút kỷ niệm đáng yêu của mối tình đầu, mối tình đầu khi tôi vừa tròn 29 tuổi và kéo dài vỏn vẹn 2 ngày. Có lẽ trong tình yêu tôi là một người thảm thương nhất, nhiều khi tôi chẳng muốn mở lòng thêm với ai cả vì một lần như vậy với tôi là quá đủ rồi, niềm hạnh phúc không bao lâu mà nỗi đau thì dày xéo đến tận hiện tại, tôi vẫn không thể nào quên được hình bóng anh. Tôi trốn khỏi nơi lưu giữ những kỷ niệm ngọt ngào của tôi và anh để mở ra một cuộc sống mới, tôi phải bắt đầu tập quen dần với một mình và sự cô đơn.

3 chương
Hoàn thành
Ngang qua thế giới của anh
View book View book

Ngang qua thế giới của anh

Sao băng ngang qua bầu trời, để lại ước nguyện Em ngang qua thế giới của anh, để lại một chuyện tình. ____ “Anh và chị Thúy là chị em vậy có phải…” Tôi ngập ngừng không nói tiếp, Thái Minh cười nhẹ nhìn tôi rồi gật đầu như hiểu ý. “Là tôi, có phải chị ấy lại muốn mai mối cho cô phải không?” Lúc này tôi chỉ muốn tát cho mình hai cái, khi không lại hỏi chuyện gì đâu. “Vậy không biết em đã cân nhắc đến đâu rồi?”

1 chương
Đang ra
Chuyện con mèo gõ trống kêu oan
View book View book

Chuyện con mèo gõ trống kêu oan

Người dân huyện Dư Ninh đã chứng kiến con mèo đen kia nhảy qua nhảy lại mộ của lang quân nhà tri huyện - người bị vua ban chết - suốt mười năm nay. Nhiều người còn đùa: Biết đâu chuyện lạ thành thật, lang quân kia sống lại cũng nên. Lang quân sống lại thì chưa thấy, nhưng đã thấy chuyện lạ thành thật. Nhân dịp có vị lệnh sử tài tuấn từ kinh đô đến nhậm chức tại huyện Dư Ninh, con mèo đen kia quả thật đã đánh-trống-kêu-oan! Meo meo meo! Bẩm lệnh sử! Cậu cả nhà con chết oan quá!

16 chương
Đang ra
Cùng anh băng qua đại dương
View book View book

Cùng anh băng qua đại dương

Nhã Thụy là con gái của thuyền trưởng cướp biển Đoàn Hùng, một tên cướp biển chân chính. Cho đến một ngày, cô bị kẻ thù của ba mình bắt cóc, người được mệnh danh là Ác Quỷ Đại Dương, thuyền trưởng Chánh Uy. Trong khi Chánh Uy săn lùng ba của Nhã Thụy và kho tàng của cải của ông, thì cô bị ném vào một thế giới tàn khốc. Cứ nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ kết thúc cho đến khi cô gặp Thế Bảo, chàng trai phụ việc trên cabin của con tàu. Cả hai chiến đấu để sống sót trên con tàu cướp biển khi họ đi qua đại dương rộng lớn để tìm ông Đoàn Hùng cùng kho báu khổng lồ mà người ta đồn rằng ông may mắn có được. Nhưng một cơn bão ập đến, thủy triều dâng cao. Và không ai, kể cả chính Nhã Thụy, tin rằng mình sẽ sống sót.

19 chương
Hoàn thành
Cháy rụi
View book View book

Cháy rụi

- Năm nay, gia đình cô sẽ có hỉ. Bà mở cờ trong bụng sau khi nghe giải quẻ. Bà luôn mong muốn có một đứa cháu trai để nối dõi tông đường. Gia đình bà thuộc dạng khá giả. Con trai bà cũng là nam nhân trong vùng. Tuy con bà không hay tâm sự về chuyện tình cảm, nhưng thỉnh thoảng bà bắt gặp vài cô gái chạc tuổi con bà lấp ló ngay góc cửa. Ôi, nhìn các cô ấy mà xem. Trắng nõn, tóc đen dài. Chắc hẳn là tiểu thư đài các. Quẻ đã nói thế thì không thể nào sai được. Bà chắc mẩm lần này con trai cưng của bà sẽ đưa về một đứa con dâu vàng, giúp bà nở mày nở mặt và góp thêm vào khối tài sản của gia đình.

2 chương
Đang ra
Ba mươi ngày yêu em
View book View book

Ba mươi ngày yêu em

Tôi nhận ra em ngay bởi bộ đồ màu tím mà em đang mặc trên mình, tôi cứ vô thức mà lao đến ôm chầm lấy em như điên dại. Em bị trúng tới năm viên đạn, em mong manh yếu ớt như thế mà lũ ác ôn kia cũng không bỏ qua cho em. Em đang nằm trong vòng tay tôi chẳng hề nhúc nhích, em cứ bất động như thế mặc kệ cho tôi đang tha thiết cầu xin em tỉnh lại, em vẫn vô tâm như vậy, vẫn lặng im xé nát tâm can tôi. Con tim tôi đau quá, chưa bao giờ tôi thấy mình đáng thương như lúc này, nỗi đau này quá lớn, lớn đến nỗi không biết bao nhiêu thời gian nữa mới có thể lấp đầy. Tôi òa khóc, tôi khóc to lắm, tiếng khóc của tôi vang đi xa phá vỡ cái khoảng không gian vốn dĩ rất bình yên kia.

1 chương
Hoàn thành