
Thuận Thiên Kiếm
Nguyễn Đông Thanh – một người hiện đại – xuyên không về thời Hồ mạt, nhập thân vào một phú hộ địa phương. Hắn vốn không định làm chuyện gì to tát, chỉ cố gắng sống yên ổn qua ngày giữa thời loạn lạc. Cho đến khi vô tình nghe được một câu chuyện không nên nghe. Chân tướng thành Đa Bang thất thủ không giống bất kỳ điều gì được chép trong sử sách. Những gì chính sử ghi lại vừa vô lý, vừa ngô nghê, mang theo một thái độ trần trụi: “Ừ, ta viết như vậy đấy, rồi sao?” Vậy, chân tướng bị che giấu sau lớp ngôn từ thô vụng ấy là gì? Lê Lợi và Nguyễn Trãi biết rõ. Họ biết ai là kẻ phản trắc, ai đã được lấp liếm khỏi vết nhơ lịch sử, và ai sẽ đứng ra bao che cho tất cả những điều đó. Nguyễn Đông Thanh vốn chỉ là kẻ ngoài cuộc. Nhưng từ khoảnh khắc nghe được bí mật ấy, hắn không còn quyền tụ thủ bàng quan nữa. Thuận Thiên Kiếm mở ra từ một sự thật mà ai cũng biết, nhưng không ai được phép nói lên: Chính sử phong kiến chưa bao giờ là nơi tiếng nói của quần chúng được phép hiện diện. Bên dưới công danh, vĩ nghiệp và hào quang anh hùng là từng chồng xương trắng của những con người mãi mãi lặng câm, của những kẻ ở đáy kim tự tháp. Của dân. Thể loại: Dã sử – Xuyên không – Chính trị – Quyền mưu Lưu ý: Tác phẩm thuộc thể loại dã sử – hư cấu lịch sử.

Phượng Hoàng rực lửa trời Thăng Long
Thời gian trôi như dòng chảy vô tận, cuốn theo bao triều đại hưng thịnh rồi suy vong, viết nên khúc ca thăng trầm của lịch sử. Và chính cô - một người bình thường giữa dòng đời hiện tại - lại bị cuốn ngược về những tháng năm khói lửa. Trong gió bụi loạn lạc, cờ đào áo vải trỗi dậy, mở ra trang sử mới. Từ binh đao, vang vọng lời tuyên xưng: "Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ." Hỏa khí bùng lên giữa màn khói mịt mùng, ánh sáng chói lòa và tiếng nổ rền vang khắp trận địa, đập tan mọi toan tính xâm lược. Song ánh lửa khải hoàn ấy chẳng thể chống lại bước chân định mệnh. Khi khúc ca chiến thắng còn vang vọng, người anh hùng bất chợt ngã xuống. Thế cuộc đã đổi thay, bóng tiểu nhân thừa cơ xóa nhòa dấu tích một triều đại. "Dẫu cho thân xác hóa tro tàn, tan vào thinh không, thanh danh ấy vẫn lưu mãi đến muôn đời." ___ Trong căn phòng tĩnh mịch của phủ tướng quân, ngọn đèn dầu chập chờn như sắp tắt. Hương trầm quyện trong không trung sau cơn mưa đêm, vẽ lên không gian mờ ảo giữa chiến loạn. Người đàn ông khoác chiến bào đỏ đứng lặng bên giường, nơi người con gái đang mê man. Ánh sáng lay động trên gương mặt anh - đường nét cương nghị của một người từng ra vào chốn binh đao, mà lúc này lại đượm nét xót xa hiếm thấy. "Liên..." Giọng nói khẽ bật ra, như một hơi thở đứt quãng giữa đêm. Cô không thể đáp lại. Chỉ có ánh sáng trắng loá bỗng tràn ngập, cuốn đi hơi thở, tiếng gọi, và cả bóng người đang vươn tay về phía mình. Người ta gọi vị tướng trẻ ấy là Long Nhương tướng quân - danh hiệu uy dũng do vua Thái Đức thân phong, khi nghĩa quân vừa làm chủ đất Thuận - Quảng. Từ đó, dưới ngọn cờ Tây Sơn, anh đem quân dẹp giặc khắp nơi, để rồi chiến công Rạch Gầm – Xoài Mút trở thành dấu son chói lọi trên con đường chinh phạt. Trong thời đại mà binh đao định đoạt vận mệnh, anh là ngọn lửa của nghĩa quân - còn cô, người từ một thế kỷ xa xôi khác, lại là kẻ lạc bước vào giữa cơn biến thiên của lịch sử, nơi tình yêu và định mệnh đan xen như khói sương. Ánh sáng tắt dần, như tấm màn thời gian khép lại. Khi Liên mở mắt, trước mặt cô không còn là trần nhà phủ tướng quân, mà là bầu trời đặc khói xe, ánh đèn pha rạch ngang đèo An Khê. Tiếng phanh gấp, tiếng người hét, hơi khét và mùi máu tanh sộc lên. Cô choàng dậy, thở dốc. Mưa vẫn rơi - nhưng là mưa của thế kỷ khác. Giữa cơn mưa ấy, một vòng thời gian vừa khép lại - rồi lại bắt đầu.

Trở thành tác giả