
HỆ THỐNG SỈ NHỤC: BẢN HỢP ĐỒNG CỦA ẢNH ĐẾ
Lâm Vũ là một diễn viên hạng mười tám, bị công ty ghẻ lạnh, bị bạn trai phản bội, cuộc sống đã rơi xuống đáy vực thẳm. Đúng lúc anh tuyệt vọng nhất, một hệ thống điện tử lạnh lùng, biến thái và tàn nhẫn đột ngột kích hoạt trong đầu anh. Đối tượng của hệ thống: Hoắc Thừa Kiên – vị Ảnh đế quyền lực nhất, cao ngạo nhất và cũng là người đàn ông nguy hiểm nhất giới giải trí hiện nay. Nhiệm vụ của Lâm Vũ: phải liên tục thực hiện những hành động sỉ nhục, khiêu khích và cực kỳ nhục nhã nhằm vào Hoắc Thừa Kiên trước mặt công chúng. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ nhận được phần thưởng lớn giúp sự nghiệp thăng tiến thần tốc. Nhưng nếu thất bại, hình phạt sẽ cực kỳ kinh khủng: từ liệt dương vĩnh viễn, mất giọng nói, hôi nách, trở thành kẻ ngốc, cho đến tán gia bại sản hay thậm chí là cái chết. Từ nụ hôn bất đắc dĩ lên mu bàn chân Hoắc Thừa Kiên ngay trên thảm đỏ sự kiện trao giải, đến việc đổ rượu vang lên ngực Ảnh đế rồi dùng miệng ngậm khăn lau sạch trước mặt các nhà đầu tư; từ trói tay Hoắc Thừa Kiên bằng chiếc cà vạt vàng trong phòng thay đồ, thì thầm rằng “ngài trông thật giống một con mồi ngon miệng”, đến cắn chảy máu vai anh ta giữa phim trường rồi quỳ xuống cầu xin bị dẫm lên lưng… Lâm Vũ buộc phải dùng hết lòng tự trọng để đổi lấy từng bước tiến trong sự nghiệp. Mỗi nhiệm vụ đều đẩy anh sâu hơn vào vũng lầy nhục nhã và dục vọng. Ban đầu, Lâm Vũ chỉ coi đây là một bản hợp đồng địa ngục. Anh sợ hãi, xấu hổ, thậm chí căm ghét hệ thống đến mức muốn phát điên. Thế nhưng, càng thực hiện nhiệm vụ, anh càng nhận ra ánh mắt của Hoắc Thừa Kiên dành cho mình không phải là giận dữ, mà là sự hứng thú ngày càng mãnh liệt, là dục vọng bị khơi dậy đến mức không thể kìm nén, và là một thứ tình cảm vặn vẹo, chiếm hữu đang dần hình thành. Hoắc Thừa Kiên – người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực – bắt đầu bị chàng trai bé nhỏ, luôn run rẩy vì nhục nhã này thu hút một cách không thể lý giải. Anh không những không trừng phạt Lâm Vũ, mà còn chủ động配合, thậm chí tự nguyện quỳ xuống, tự đeo vòng cổ có chuông, tự nói những lời nhục nhã chỉ để nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn xen lẫn rung động của Lâm Vũ. Khi hệ thống nâng cấp nhiệm vụ lên cấp S, mọi thứ càng trở nên điên cuồng. Lâm Vũ phải bắt Hoắc Thừa Kiên quỳ xuống tắm cho mình, phải tát anh ta trước mặt thiếu gia khác, phải khiến anh ta bò quanh phòng khách như một con chó nhỏ… Mỗi lần như vậy, Lâm Vũ đều khóc vì xấu hổ và day dứt, nhưng Hoắc Thừa Kiên lại càng si mê anh hơn. Dần dần, Lâm Vũ phát hiện ra sự thật kinh người: hệ thống này không phải là trò đùa của số phận, mà là linh hồn của một kẻ cuồng si Hoắc Thừa Kiên ở kiếp trước – người muốn thử thách xem có ai thực sự yêu thương được con người quyền lực và cô độc này hay không. Cuối cùng, nhiệm vụ cuối cùng được đưa ra: Lâm Vũ phải từ bỏ toàn bộ sự nghiệp, công khai tình yêu đồng giới với Hoắc Thừa Kiên trước buổi họp báo quốc tế, sau đó tự tát mình và nói “Tôi không xứng đáng với anh ấy”. Lần này, Lâm Vũ không còn muốn làm theo hệ thống nữa. Anh thà chết còn hơn phải nói những lời làm tổn thương người mình yêu. Nhưng Hoắc Thừa Kiên đã nắm lấy tay anh trước micro, công khai tuyên bố trước cả thế giới: “Em xứng đáng với tất cả mọi thứ trên đời này. Nếu em không xứng, thì thế giới này không ai xứng cả.” Hệ thống tan vỡ. Nhưng tình yêu vặn vẹo giữa hai người lại thực sự bắt đầu. Sau khi hệ thống biến mất, Lâm Vũ tưởng rằng mọi thứ sẽ trở về bình thường. Thế nhưng, Hoắc Thừa Kiên dường như đã “nghiện” những trò chơi sỉ nhục và phục tùng ấy. Trong biệt thự sang trọng, người đàn ông từng đứng trên đỉnh cao quyền lực lại ném cho Lâm Vũ sợi dây thừng lụa, đôi mắt chứa đầy mong đợi: “Tiểu Vũ, hôm nay không có nhiệm vụ sao? Hay là… em tự đặt ra nhiệm vụ cho tôi đi?” Lâm Vũ đỏ mặt, nhìn người đàn ông quyền lực đang cam tâm tình nguyện quỳ dưới chân mình. Anh nhận ra, ban đầu là hệ thống ép buộc, nhưng sau này, sự gắn kết, dục vọng và tình yêu điên cuồng giữa họ đều là do chính hai người tạo ra. “Nhiệm vụ hôm nay của anh là…” Lâm Vũ cúi xuống, thì thầm vào tai Hoắc Thừa Kiên, “Hãy yêu em đến mức không thể thở nổi.” Hoắc Thừa Kiên cười thấp thoáng, bế bổng Lâm Vũ lên: “Nhiệm vụ này, tôi nguyện dùng cả đời để hoàn thành.” Đây là câu chuyện về một hệ thống sỉ nhục tàn nhẫn, một bản hợp đồng địa ngục đầy nhục nhã và dục vọng, nhưng cuối cùng lại trở thành cầu nối cho một tình yêu vặn vẹo, ám muội, sâu sắc và không thể tách rời. Một tình yêu mà ở đó, người bị sỉ nhục và người bị khiêu khích, cuối cùng lại trở thành chủ nhân và nô lệ của nhau – theo cách ngọt ngào và điên cuồng nhất.

HỆ THỐNG PHẢN DIỆN: KHÔNG CÔNG LƯỢC SẼ CHẾT!
Sau một vụ nổ phòng thí nghiệm chấn động, linh hồn của thiên tài toán học Tô Diệc Hi không tan biến mà bị trói buộc vào một không gian ảo ảnh đầy rẫy những mã lệnh chết chóc. [Ting! Đã kích hoạt Hệ thống Công lược Phản diện. Ký chủ: Tô Diệc Hi. Mục tiêu: Hoắc Lục Diễn.] [Nhiệm vụ: Khiến Ác ma thành phố cảng; rung động 100%. Thất bại: Linh hồn bị xóa sổ vĩnh viễn.] Hoắc Lục Diễn — cái tên khiến cả giới kinh doanh lẫn hắc đạo Thượng Hải phải khiếp sợ. Hắn lạnh lùng, tàn nhẫn, và mang trong mình một trái tim mục nát vì nỗi đau mất đi "bạch nguyệt quang" năm nào. Trong mắt hắn, Tô Diệc Hi chỉ là một món hàng thế thân rẻ tiền, một kẻ có đôi mắt giống hệt người cũ mà hắn dùng để trút giận và giày vò. Hắn giam cầm cô trong căn penthouse tầng 88, dùng quyền lực bóp nghẹt hơi thở cô, cười nhạo sự bướng bỉnh của cô: Tô Diệc Hi, cô chỉ là một con rối không hơn không kém. Đừng mơ tưởng đến việc thay thế vị trí của nàng ấy. Hắn không biết rằng, đằng sau vẻ ngoài cam chịu và những giọt nước mắt mong manh ấy là một linh hồn đang tỉnh táo tính toán từng nhịp đập của trái tim hắn. Với Tô Diệc Hi, tình yêu không phải là cảm xúc, mà là một phép toán sinh tồn. Cô không cần trái tim hắn để yêu, cô cần nó để sống. Khi những bức màn bí mật về quá khứ dần hé lộ, khi độ hảo cảm chạm mốc tử thần, ai mới là kẻ thực sự sập bẫy? Giữa những âm mưu quyền lực, súng đạn và những nụ hôn mang vị máu, Tô Diệc Hi khẽ thì thầm bên tai hắn: ;Hoắc tổng, trò chơi tim đập này... anh thua chắc rồi.
![[Chuyển ver][Rhycap] Đừng sợ, có anh đây rồi!](https://307a0e78.vws.vegacdn.vn/view/v2/image/img.cdv_novel/0/0/0/14980.jpg?v=1&time=1758645697&w=720&h=720)
[Chuyển ver][Rhycap] Đừng sợ, có anh đây rồi!
Tên gốc: Gió ấm không bằng anh thâm tình Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Hoàng Đức Duy nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Nguyễn Quang Anh - người chồng mà mười năm trước cậu dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn. Mở mắt tỉnh lại, Đức Duy bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cậu còn là phu nhân Nguyễn - người con trai xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cậu rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Nguyễn - Hoàng. Trong quá khứ, cậu đã tự cắt cổ tay để ép Quang Anh ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cậu, để rồi sau đó, nhà họ Hoàng sụp đổ. Cậu lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Quang Anh trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành. Vận mệnh đưa Đức Duy có cơ hội để sửa chữa những sai lầm đã xảy ra. Cậu quyết tâm giữ chặt cuộc hôn nhân đã từng bị cậu tự đẩy vào bờ vực sụp đổ. Cậu trở nên kiên cường, độc lập và quyết tâm trả thù những người đã hại cậu và gia đình Hoàng. Đối với Quang Anh, cậu càng trân trọng anh hơn, vì khi suy nghĩ lại, cậu nhận ra rằng Quang Anh luôn đứng sau che chở và bảo vệ cậu, dù cậu có ngông cuồng và bất chấp lý lẽ. Anh luôn dịu dàng và bao dung mọi thứ. Thể loại: Hào môn thế gia, 1X1, HE, Ngọt, Sủng, Ngược luyến, Cường thụ, Cường công, Sinh tử văn, Trọng sinh, Hiện đại, Đô thị tình duyên, Đam mỹ, Gương vỡ lại lành, Báo thù, Cẩu huyết, Fanfiction, Truy thê hỏa táng tràng, Ngôn tình, Mafia, Nữ cường, Nam cường, Ngược tâm, Cao H

Ăn miếng trả miếng
Vì cả hai chưa xả hết cục tức và vài câu chửi ''sang trọng'' hơn nên mỗi người một nơi, mỗi người một cái điện thoại, liên tục đăng dòng trạng thái 'tình thân mến thương' trên WeChat. Dưa Lưới Nhỏ: [Thằng khốn đó là GAY đó! Có lần t phát hiện nó mua bộ BL nổi tiếng Nguỵ Trang Học Tra ở hội chợ sách!!!! Nó còn trong đội tuyển bóng rổ của trường, chắc sờ không biết bao nhiêu cơ bụng của đàn em rồi?! Làm ơn gặp thì né nó dùm!] Một vài phút sau, vòng bạn bè lập tức bùng nổ. Ai kia nhìn được bài đăng này đang chuẩn bị 'cây phóng lợn' mà ném thẳng tim đối phương đây! Lão Đại: [Nhỏ điên đó là LES! Một lần đi chơi, vì không thể cưỡng lại nhan sắc của chị gái bàn bên cạnh, liền chủ động xin WeChat, còn lén thơm má người ta một cái, dù biết người ta có bạn trai!!! Làm ơn đi thì né nó dùm!!! Không nghe lời tao đám con gái sau này ế tận mạng!!!!] Bạn bè lập tức bình luận trên bài đăng của hai người. Ăn miếng trả miếng nhau tới tận 3 giờ sáng mới chịu buông cái điện thoại xuống, đến lúc nhắm mắt đi ngủ cũng không buông tha đối phương! Dưa Lưới Nhỏ: 'Kkkk. Không còn miếng đáp trả tui chứ gì :))))' Lão Đại: 'Mai ông đây sẽ thể hiện tuyệt kỹ phát ngôn làm nhà người tức chết :))))'

Nhất Phàm Phong Thuận
Nguyện cậu: một đời bình yên, xuân ấm hoa nở. Nguyện cho thiếu niên cô yêu đạp gió rẽ sóng, ngày tháng sau này gấm vóc một đời. Yêu thầm chính là không nhịn được mà muốn đến gần, nhưng chỉ bước một bước lại lùi hai bước, cũng bởi chỉ sợ đến quá gần, quá lún sâu vào thì danh phận cơ bản nhất cũng không có để ở bên nhau. Loại chuyện yêu thích này thì ra là không thể che giấu được. Không nhịn được mà muốn đến gần. Không nhịn được mà muốn thân mật. Càng không nhịn được mà động lòng. Nhiều lúc cô phát hiện mình sẽ hơi khó chịu nếu cậu quan tâm đến người khác không phải cô, sẽ tự động so đo xem cậu đối xử với người khác có giống cô không. Cái sự khó chịu kỳ quặc này làm cô luôn bồn chồn, nhưng vì không tìm được lý do, cứ vần vò cô mãi. Lạc quan mà nói, cơn khó chịu này giờ đã có tên rồi. Cô tìm được lý do rồi. Cô thích cậu. Vì thích nên mới ghen tị. Vì thích nên khát vọng trở nên đặc biệt trong lòng cậu. Cô giờ sẽ không bị giày vò bởi những cảm xúc khó chịu không tên nữa. Nhưng tin xấu mà nói. Cô thích cậu rồi. Dù cơn khó chịu ấm ách trong lòng giờ đã có tên, cô cũng không cách nào thoát khỏi nó. - ''Quân này.'' ''Hả?'' ''Tôi đang thích một người. Thích lắm. Siêu thích. Cơ mà... người đó chỉ giỏi mỗi tiếng Anh, tính cách thì cũng tốt một chút thôi. Nhưng người đó lại đặc biệt ân cần với tôi, quan tâm tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất, coi tôi là người đặc biệt. Người đó hiểu tôi đến nỗi tôi cảm giác linh hồn tôi như thuộc một nửa về người đó vậy, nhờ người đó mà những nỗi đau của tôi không còn tê dại, những hạnh phúc của tôi trở nên lấp lánh, khiến con đường tôi đi không bao giờ có cảm giác cô đơn. Tôi dần dần chìm sâu dưới suối nguồn yêu thương và ấm áp mà người đó mang lại, ngụp lặn không thể thoát ra. Từ cảm giác vui vẻ ban đầu rồi thành thân rồi thành thích rồi thành thương rồi thành yêu rồi thành mê đắm. Tôi nghĩ, cậu có đủ tư cách để biết điều này, và tôi cũng muốn cậu biết được điều này, rằng cậu tuyệt vời lắm, và cậu xứng đáng được yêu thương rất nhiều.'' ''Hóa ra cậu đã phải khổ tâm rất nhiều vì tôi sao? Cậu chỉ yêu thôi mà. Trâm này, yêu là quyền. Cậu hãy nhớ rằng, thương một ai đó, là quyền của con người, không cần e dè, không cần sợ hãi. Nhất là khi tình cảm quý giá đó lại đến từ một người quá quý giá. Cậu phải biết cậu là bảo bối của bố mẹ cậu và gia đình cậu, ánh sáng của người khác, và còn là yêu thương rất nhiều người nữa. Một người con gái tốt bụng và trân quý nhường này, được nuôi lớn bằng sự hạnh phúc, trao đi yêu thương cũng là một tình yêu chân thành nhất. Tình cảm của cậu quá đỗi đẹp đẽ. Vậy nên, cậu thích một ai, thì là may mắn của người đó. Cậu phải tự tin vào tình yêu của mình chứ. Đáng nhẽ cậu phải chặn đường tôi, rồi hất cằm nói rằng, nhìn cậu cũng đẹp trai đấy, tôi cho phép cậu được yêu đương với tôi chứ.'' ''Vậy câu trả lời...'' Cuối cùng, khi ấy cậu nói rằng: ''Chúng ta hãy quen nhau đi.'' Cậu nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay cô. Cô nhớ ngày xưa, cô hay có thói quen cắn móng tay khiến móng cô lúc nào cũng cụt lủn. Khi đó, mẹ cô hay cầm tay cô rồi chỉ chỉ vào lồng ngực cô và nói: ''Mạch máu ở các đầu ngón tay của con đều sẽ chảy về tim. Con đừng cắn cụt quá, như thế không tốt cho tim đâu.'' Bé gái 5 tuổi lúc đó vừa tin vừa sợ, nhưng mà sợ được mấy ngày thôi vì vẫn mê cắn móng tay quá không bỏ được. Nhưng từ đó cô đã biết rằng, khi ai đó hôn vào đầu ngón tay cô, cũng giống như là hôn lên tim cô vậy. - Trong cuộc đời mỗi người, có những phút giây nào đó không thể nào quên, có những khoảnh khắc nào đó hy vọng rằng sẽ kéo dài mãi mãi. Năm nay, có lẽ là một năm hạnh phúc với cô, dưới bầu trời rộng lớn, dưới những ánh đèn lấp lánh, cô được đứng trên một sân khấu lớn ơi là lớn, dưới tư cách nghệ sĩ, bên dưới là cả chục ngàn trái tim yêu thương dành cho cô. ''Trâm ơi!'' Một giọng nói quen thuộc làm cô bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ quẩn quanh. Người đó chạy lại phía cô, ngược sáng nên không rõ mặt, nhưng chỉ cần nghe giọng thôi cô cũng biết là người đó. Khi ánh đèn sân khấu đã tắt hết, cô và cậu không còn là ca sĩ và người hâm mộ nữa, chỉ còn hai con người bình thường ở đây thôi. Thế giới của cô sẽ rộng lớn muôn phần, cô sẽ còn bay cao, bay xa, bay tới nhiều vùng trời, nhiều điểm vinh quang mới. Chỉ là hãy nhớ rằng, có một người sẽ luôn đứng phía sau cô, coi cô là thế giới nhỏ của người, người sẽ mãi mãi ôm trọn cô trong vòng tay. Và bảo vệ cô qua những bão giông cuộc đời. Tóm tắt một câu: Yêu thầm cũng nên có kết quả? Ai có thể vì yêu mà có được cả núi Phú Sỹ? - Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Hiện đại, Đô thị tình duyên, Lâu ngày gặp lại, 1x1, HE, Ngọt, Sủng, Ngược tâm, Yêu thầm, Ngôn tình, Chữa lành - cứu rỗi, Thanh mai trúc mã, Từ đơn phương đến song phương
![[Rhycap] Nhà tôi có nuôi thiên thần bị đa nhân cách](https://307a0e78.vws.vegacdn.vn/view/v2/image/img.cdv_novel/0/0/0/13327.jpg?v=1&time=1751461942&w=720&h=720)
[Rhycap] Nhà tôi có nuôi thiên thần bị đa nhân cách
Tôi nhặt được thiên thần nhỏ ở bên đường. Thiên thần ấy sưởi ấm tôi. Bên cạnh nơi tôi sống mà thắp sáng nó. Cho đến ngày tôi biết thiên thần đó âm thầm gi*t ba mẹ tôi - kẻ đã vứt bỏ và làm tổn thương tôi. Thiên thần ấy còn gi*t người tình cũ đã từng lợi dụng tôi. Thiên thần ấy cũng gi*t luôn người tình cũ của em ấy. Nhưng tôi yêu thiên thần. Thiên thần không ghét tôi. Chúng tôi yêu nhau. Tôi ủng hộ mọi việc em ấy, kể cả... có là gi*t người Em ấy gi*t người thì tôi giấu xác cho em ấy. Chỉ cần em ấy muốn tôi đều cho hết... cả cái mạng này cũng đem cho. Tôi được một anh chàng nhặt được ở trên đường. Anh ấy cho tôi ở chung nhà. Anh ấy cho tôi có nơi ăn uống và sinh hoạt. Anh ấy cho tôi tình yêu. Anh ấy cho tôi bến bờ để về. Nhưng anh ấy có người tình cũ. Tôi có cảm giác bị đe dọa. Nếu cậu ta không còn tồn tại nữa thì anh ấy sẽ tiếp tục ở bên tôi đúng không? Tôi gi*t cậu ta, cả người tình cũ của tôi. Tôi cũng gi*t luôn ba mẹ anh ấy, dám khiến anh ấy đau khổ, còn bỏ rơi anh ấy. Anh ấy biết rồi, nhưng anh ấy chỉ cho người tiêu hủy chứng cứ. Anh ấy cho phép còn ủng hộ tôi. Tôi yêu anh ấy. Chúng tôi yêu nhau. Cho dù có là ai, dám khiến anh ấy buồn thì có dùng cả mạng để trả thù. Tôi cũng làm. ''Anh gửi trái tim của mình ở nơi em, em hãy sống vì trái tim của mình cũng vì trái tim của anh. Đến lúc ổn định rồi, anh sẽ đến 'đòi lại'.'' ''Nếu thế giới không dịu dành với em thì anh cũng không cần dịu dàng với thế giới. Anh sẽ chỉ dịu dàng với em, vì em là mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian này, là tất cả những gì mà anh có.''

Lớp trưởng à, tớ ghét cậu lắm
Có những điều ta từng nghĩ... chỉ cần thích một người là đủ rồi. Nhưng rồi mới hiểu, khi thích một người giống mình mà không thể thốt thành lời... thì chẳng đủ can đảm nào cũng chẳng đủ thời gian nào. Trần Tuấn Khải,cậu học sinh chuyển trường mang theo muôn vàn câu chuyện. Nghịch ngợm như gió tháng ba, tự do như chim trời, và cả những lời đồn dai theo bóng dáng từ ngôi trường cũ. Cậu như làn gió mới thổi vào lớp học tĩnh lặng, khiến mọi thứ đều rung rinh. Nguyễn Huy Lâm,chàng lớp trưởng với đôi vai gầy gánh cả thế giới. Học bá lạnh lùng bên ngoài, nội tâm dịu dàng bên trong, sống trong căn nhà không còn tiếng cười. Cậu như mùa đông tĩnh lặng, khép kín, nhưng ấm áp đến lạ. Hai con người tưởng chừng như song song, không bao giờ gặp nhau, vậy mà số phận lại khéo léo dệt nên những buổi học kèm làm cầu nối. Ban đầu là sự bất mãn như khi nước và dầu không thể hòa quyện. Rồi là tò mò như khi ánh trăng dần hiểu được vẻ đẹp của mặt nước. Cuối cùng là thương như khi mùa xuân chậm rãi ôm lấy mùa đông. Họ bên nhau trong những ngày tháng cấp ba êm đềm, nơi mà chỉ một cái nhìn thôi cũng có thể khiến trái tim rung động, hoặc vỡ tan thành nghìn mảnh. Không ai dám gọi tên mối quan hệ ấy bằng những từ ngữ thông thường. Không ai dám vượt qua những ranh giới vô hình mà xã hội đã vạch sẵn. Cho đến ngày tốt nghiệp khi tuổi trẻ sắp khép lại, họ quyết định mở lòng với gia đình, với thế giới xung quanh. Và chính lúc ấy, những cơn bão thực sự ập đến. Nhưng có lẽ, chỉ khi trải qua bão tố, ta mới biết được tình yêu có sức mạnh thế nào . Một câu chuyện của tuổi 17 – về mối tình chưa từng được thế giới công nhận, nhưng hai trái tim chưa bao giờ hối tiếc vì đã yêu. ? Thể loại:Boylove • Học đường • Tâm lý • Ngược nhẹ • Chữa lành • Nội tâm ⚠️ Lưu ý nội dung: Tác phẩm có đề cập đến định kiến giới tính, trầm cảm nhẹ, gia đình có mâu thuẫn nội bộ. Tình trạng: Đang trong quá trình sáng tác Một câu chuyện dành cho những ai từng yêu trong thầm lặng, cho những ai hiểu được rằng tình yêu không có giới hạn, và cho những trái tim dũng cảm đủ để đối mặt với cả thế giới.
![[Rhycap][Sinhtus] Ánh sáng của kẻ chiếm hữu](https://307a0e78.vws.vegacdn.vn/view/v2/image/img.cdv_novel/0/0/0/13039.jpg?v=2&time=1750440730&w=720&h=720)
[Rhycap][Sinhtus] Ánh sáng của kẻ chiếm hữu
Một câu chuyện về hai kẻ bị nhuốm bẩn lại muốn chạm vào ánh dương thuần khiết. Đến cuối chính họ lại vứt bỏ ánh dương đó đi. Nhưng ánh dương đó lại mặc kệ mà tràn vào thế giới của họ. Đứng cuối khối x Đứng đầu khối Kẻ bất trị x Ánh trăng sáng

Mưa Rơi Trên Đóa Hoa Nguyệt Quỳ
Kiếp trước Hạ Kiều Ninh vì yêu đương mù quáng với tra nam mà hại bản thân phải vào tù. Gia đình cô cũng bị tên tra nam ấy lừa mà phá sản, cô thì chết trong tù...Sau khi chết, linh hồn Hạ Kiều Ninh không siêu thoát, nhờ vậy mà khiến cô biết được tình yêu của Lục Yến, anh vì cô mà sẵn sàng từ bỏ cả sự nghiệp khi đang ở đỉnh cao để trả thù cho cô. Sau khi giúp cô trả thù Lục Yến cũng tự tử.. Chứng kiến mọi chuyện khiến cô không khỏi đau lòng,hóa ra trừ ba mẹ vẫn luôn có người yêu cô nhiều đến vậy Nếu có kiếp sau hãy để em được bù đắp cho anh. Ông trời không phụ lòng cô, Hạ Kiều Ninh được trùng sinh về 6 năm trước lần này cô tự hứa sẽ không bỏ lỡ anh nữa và trả thù đôi cẩu nam nữ kia ...Không để bi kịch lặp lại Giữa cơn mưa của kiếp này, ta tìm lại nhau từ những lỡ làng kiếp trước Nguyệt quỳ chỉ nở một lần trong đêm, như em — chỉ vì người mà quay trở lại

Thanh mai lại gặp trúc mã
Trấn Vân Tê có một truyền thuyết: nếu ai giữ được viên kẹo mạch nha đầu tiên mình nhận được, thì tình yêu sẽ theo kẹo mà ngọt cả đời. Lâm Yên – cô nàng lí lắc chuyên thêu khăn méo xệch, múa lân như hồ ly bị giẫm đuôi, chẳng biết từ lúc nào đã đem lòng thích người bạn từ thuở đồng niên – Tô Trạch, thầy giáo trẻ ôn nhu, nghiêm khắc mà tim lại mềm như kẹo đậu đỏ. Từ một viên kẹo mạch nha năm ấy, đến một túi gấm giữ lời hứa vụng về. Từ một lần nắm tay giữa đêm Trung thu, đến một lần ngập ngừng giữa ngã ba đời. “Nếu người từng tặng ta một viên kẹo… thì đời này ta nguyện giữ mãi bàn tay ấy.”

Trở thành tác giả