
Vết Hằn
Bối cảnh truyện: Việt Nam, triều đại nhà Giao. Tags: Tình trai, cổ đại. Nhân vật chính: Trịnh Nam Ngạn X Võ Việt Trang Giới thiệu truyện: Trăng mờ, người tới. Trăng tỏ, người đi. Trăng khuất, người dưng... Chưa ngỏ, không thấu, chẳng trọn. Tóm tắt: Bề ngoài bại hoại, nội tâm thâm trầm top X Vẻ ngoài bạc tình, nội tâm vụn vỡ bot ^_^

Như Pháo Hoa Tàn
Mùa hè năm 2008, ngõ Bình An số 27 thành phố Giang Thành, ngày đó cô gặp em, đến giờ đã gần 15 năm. Gió lùa qua khung cửa khép hờ, quyển “Thời Niên Thiếu Không Thể Quên” vẫn lẳng lặng nằm đó. Sách còn, người không còn. Ngày em rời đi, trời tuyết đổ.

Khanh Tâm Tựa Ngọc
Đời này Tạ Thư không muốn làm hoàng hậu. Tạ Thư xuất thân từ danh gia vọng tộc, tính tình dịu dàng đoan trang, được ca tụng là đệ nhất quý nữ ở kinh thành. Kiếp trước, khi vừa tròn tuổi cập kê thì nàng đã được Tiên Đế ban hôn cho Thái tử để làm Lương đệ. Sau khi Thái tử đăng cơ, nàng thuận theo mà trở thành Quý phi. Mọi người đều biết Quý phi nương nương là người mà Hoàng đế sủng ái nhất, nhưng không ai biết rằng để có được ân sủng độc nhất vô nhị của bậc đế vương, nàng đã phải hao tâm tổn sức biết bao, hy sinh biết bao. Cuối cùng khi Hoàng đế quyết định sắc phong nàng làm Hoàng hậu, thì chính lúc ấy, sau nhiều năm dốc cạn tâm sức, nàng lại kiệt quệ mà qua đời. Trọng sinh trở lại, nàng chỉ muốn tìm một người bình thường mà gả đi, sống một đời an yên. Cái gì mà ngôi vị Hoàng hậu, nàng không còn muốn nữa! Nhưng ai ngờ, ngay trong ngày nàng cùng tiểu công tử của phủ Thừa tướng đính hôn, thì vị Hoàng đế lạnh lùng và cao cao tại thượng của kiếp trước lại đích thân mang theo thánh chỉ lập hậu đến phủ... ... Chiêu Sở Đế, ván cờ này trẫm sẽ không để nàng thoát nữa. Chiêu Sở Đế đăng cơ khi còn trẻ, lại vô cùng lạnh nhạt với nữ sắc. Hậu cung của hắn chỉ có duy nhất một người là Quý phi, nên hắn dành cho nàng đôi chút thương tiếc. Nhưng làm một Hoàng đế, hắn không thể đặt tất cả tâm tư lên một nữ nhân. Mãi đến khi nàng trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay hắn, hắn mới biết thế nào là hối hận. Trời cao thương xót nên đã cho hắn một cơ hội làm lại từ đầu, đưa hắn trở về thời điểm vừa mới đăng cơ. Lần này, hắn vẫn bình thản chờ nàng tiến cung. Nhưng ai ngờ... Hắn đợi, đợi mãi... đến khi nghe tin nàng sắp gả cho người khác! Vị đế vương trẻ tuổi khẽ cười lạnh, ánh mắt sắc bén: "Thiên hạ này là của trẫm, nữ nhân trẫm muốn, có gì mà không đoạt được?"
![[Chuyển ver][Rhycap] Đừng sợ, có anh đây rồi!](https://307a0e78.vws.vegacdn.vn/view/v2/image/img.cdv_novel/0/0/0/14980.jpg?v=1&time=1758645697&w=720&h=720)
[Chuyển ver][Rhycap] Đừng sợ, có anh đây rồi!
Tên gốc: Gió ấm không bằng anh thâm tình Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Hoàng Đức Duy nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Nguyễn Quang Anh - người chồng mà mười năm trước cậu dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn. Mở mắt tỉnh lại, Đức Duy bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cậu còn là phu nhân Nguyễn - người con trai xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cậu rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Nguyễn - Hoàng. Trong quá khứ, cậu đã tự cắt cổ tay để ép Quang Anh ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cậu, để rồi sau đó, nhà họ Hoàng sụp đổ. Cậu lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Quang Anh trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành. Vận mệnh đưa Đức Duy có cơ hội để sửa chữa những sai lầm đã xảy ra. Cậu quyết tâm giữ chặt cuộc hôn nhân đã từng bị cậu tự đẩy vào bờ vực sụp đổ. Cậu trở nên kiên cường, độc lập và quyết tâm trả thù những người đã hại cậu và gia đình Hoàng. Đối với Quang Anh, cậu càng trân trọng anh hơn, vì khi suy nghĩ lại, cậu nhận ra rằng Quang Anh luôn đứng sau che chở và bảo vệ cậu, dù cậu có ngông cuồng và bất chấp lý lẽ. Anh luôn dịu dàng và bao dung mọi thứ. Thể loại: Hào môn thế gia, 1X1, HE, Ngọt, Sủng, Ngược luyến, Cường thụ, Cường công, Sinh tử văn, Trọng sinh, Hiện đại, Đô thị tình duyên, Đam mỹ, Gương vỡ lại lành, Báo thù, Cẩu huyết, Fanfiction, Truy thê hỏa táng tràng, Ngôn tình, Mafia, Nữ cường, Nam cường, Ngược tâm, Cao H

Gia Ý Cư Sĩ
Giới thiệu: Trần Gia Ý sau khi hoàn thành bảo vệ luận văn thạc sĩ của mình đã từ bỏ nơi thành phố mà quyết định lên núi đi tu theo tiếng gọi của con tim… Một đời an nhiên. Gia Ý trút hơi thở cuối cùng ở tuổi bảy mươi. Trần Gia Ý chết rồi nhưng y đã sống lại vào một cơ thể lạ mà quen ở một thế giới xa xôi. Chủ nhân của cơ thể này trước đây là một thần tượng bị khán giả ném đá. Việc này y cũng không quan tâm, cái y quan tâm là thứ ở trên trần nhà của mình… Sau khi giải quyết xong anh bạn cùng phòng khó ở, cuối cùng Gia Ý cũng có thể tìm hiểu thêm về “bản thân” và định hướng cho tương lai. Đầu tiên là trả hết nợ, kết thúc hợp đồng và tìm một công việc yên bình hơn. Lại sau khi hoàn thành xong mục tiêu rồi, Gia Ý còn có thêm một điều kỳ diệu nữa ngoài dự tính.

Vị đắng của cà phê
Vẫn như bao ngày khác. Tôi đến đây để làm việc ! Một quán cà phê nhỏ mà lại làm tôi thương nhớ. Từ một vị khách quen mà giờ tôi trở thành một nhân viên phục vụ của quán nhỏ xinh này. Đâu có ngờ là vì mấy lờ dụ dỗ của con bạn thân ngáo ngáo mà giờ tôi đi làm nghề này đây !

Nhất Phàm Phong Thuận
Nguyện cậu: một đời bình yên, xuân ấm hoa nở. Nguyện cho thiếu niên cô yêu đạp gió rẽ sóng, ngày tháng sau này gấm vóc một đời. Yêu thầm chính là không nhịn được mà muốn đến gần, nhưng chỉ bước một bước lại lùi hai bước, cũng bởi chỉ sợ đến quá gần, quá lún sâu vào thì danh phận cơ bản nhất cũng không có để ở bên nhau. Loại chuyện yêu thích này thì ra là không thể che giấu được. Không nhịn được mà muốn đến gần. Không nhịn được mà muốn thân mật. Càng không nhịn được mà động lòng. Nhiều lúc cô phát hiện mình sẽ hơi khó chịu nếu cậu quan tâm đến người khác không phải cô, sẽ tự động so đo xem cậu đối xử với người khác có giống cô không. Cái sự khó chịu kỳ quặc này làm cô luôn bồn chồn, nhưng vì không tìm được lý do, cứ vần vò cô mãi. Lạc quan mà nói, cơn khó chịu này giờ đã có tên rồi. Cô tìm được lý do rồi. Cô thích cậu. Vì thích nên mới ghen tị. Vì thích nên khát vọng trở nên đặc biệt trong lòng cậu. Cô giờ sẽ không bị giày vò bởi những cảm xúc khó chịu không tên nữa. Nhưng tin xấu mà nói. Cô thích cậu rồi. Dù cơn khó chịu ấm ách trong lòng giờ đã có tên, cô cũng không cách nào thoát khỏi nó. - ''Quân này.'' ''Hả?'' ''Tôi đang thích một người. Thích lắm. Siêu thích. Cơ mà... người đó chỉ giỏi mỗi tiếng Anh, tính cách thì cũng tốt một chút thôi. Nhưng người đó lại đặc biệt ân cần với tôi, quan tâm tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất, coi tôi là người đặc biệt. Người đó hiểu tôi đến nỗi tôi cảm giác linh hồn tôi như thuộc một nửa về người đó vậy, nhờ người đó mà những nỗi đau của tôi không còn tê dại, những hạnh phúc của tôi trở nên lấp lánh, khiến con đường tôi đi không bao giờ có cảm giác cô đơn. Tôi dần dần chìm sâu dưới suối nguồn yêu thương và ấm áp mà người đó mang lại, ngụp lặn không thể thoát ra. Từ cảm giác vui vẻ ban đầu rồi thành thân rồi thành thích rồi thành thương rồi thành yêu rồi thành mê đắm. Tôi nghĩ, cậu có đủ tư cách để biết điều này, và tôi cũng muốn cậu biết được điều này, rằng cậu tuyệt vời lắm, và cậu xứng đáng được yêu thương rất nhiều.'' ''Hóa ra cậu đã phải khổ tâm rất nhiều vì tôi sao? Cậu chỉ yêu thôi mà. Trâm này, yêu là quyền. Cậu hãy nhớ rằng, thương một ai đó, là quyền của con người, không cần e dè, không cần sợ hãi. Nhất là khi tình cảm quý giá đó lại đến từ một người quá quý giá. Cậu phải biết cậu là bảo bối của bố mẹ cậu và gia đình cậu, ánh sáng của người khác, và còn là yêu thương rất nhiều người nữa. Một người con gái tốt bụng và trân quý nhường này, được nuôi lớn bằng sự hạnh phúc, trao đi yêu thương cũng là một tình yêu chân thành nhất. Tình cảm của cậu quá đỗi đẹp đẽ. Vậy nên, cậu thích một ai, thì là may mắn của người đó. Cậu phải tự tin vào tình yêu của mình chứ. Đáng nhẽ cậu phải chặn đường tôi, rồi hất cằm nói rằng, nhìn cậu cũng đẹp trai đấy, tôi cho phép cậu được yêu đương với tôi chứ.'' ''Vậy câu trả lời...'' Cuối cùng, khi ấy cậu nói rằng: ''Chúng ta hãy quen nhau đi.'' Cậu nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay cô. Cô nhớ ngày xưa, cô hay có thói quen cắn móng tay khiến móng cô lúc nào cũng cụt lủn. Khi đó, mẹ cô hay cầm tay cô rồi chỉ chỉ vào lồng ngực cô và nói: ''Mạch máu ở các đầu ngón tay của con đều sẽ chảy về tim. Con đừng cắn cụt quá, như thế không tốt cho tim đâu.'' Bé gái 5 tuổi lúc đó vừa tin vừa sợ, nhưng mà sợ được mấy ngày thôi vì vẫn mê cắn móng tay quá không bỏ được. Nhưng từ đó cô đã biết rằng, khi ai đó hôn vào đầu ngón tay cô, cũng giống như là hôn lên tim cô vậy. - Trong cuộc đời mỗi người, có những phút giây nào đó không thể nào quên, có những khoảnh khắc nào đó hy vọng rằng sẽ kéo dài mãi mãi. Năm nay, có lẽ là một năm hạnh phúc với cô, dưới bầu trời rộng lớn, dưới những ánh đèn lấp lánh, cô được đứng trên một sân khấu lớn ơi là lớn, dưới tư cách nghệ sĩ, bên dưới là cả chục ngàn trái tim yêu thương dành cho cô. ''Trâm ơi!'' Một giọng nói quen thuộc làm cô bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ quẩn quanh. Người đó chạy lại phía cô, ngược sáng nên không rõ mặt, nhưng chỉ cần nghe giọng thôi cô cũng biết là người đó. Khi ánh đèn sân khấu đã tắt hết, cô và cậu không còn là ca sĩ và người hâm mộ nữa, chỉ còn hai con người bình thường ở đây thôi. Thế giới của cô sẽ rộng lớn muôn phần, cô sẽ còn bay cao, bay xa, bay tới nhiều vùng trời, nhiều điểm vinh quang mới. Chỉ là hãy nhớ rằng, có một người sẽ luôn đứng phía sau cô, coi cô là thế giới nhỏ của người, người sẽ mãi mãi ôm trọn cô trong vòng tay. Và bảo vệ cô qua những bão giông cuộc đời. Tóm tắt một câu: Yêu thầm cũng nên có kết quả? Ai có thể vì yêu mà có được cả núi Phú Sỹ? - Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Hiện đại, Đô thị tình duyên, Lâu ngày gặp lại, 1x1, HE, Ngọt, Sủng, Ngược tâm, Yêu thầm, Ngôn tình, Chữa lành - cứu rỗi, Thanh mai trúc mã, Từ đơn phương đến song phương
![[Rhycap] Nhà tôi có nuôi thiên thần bị đa nhân cách](https://307a0e78.vws.vegacdn.vn/view/v2/image/img.cdv_novel/0/0/0/13327.jpg?v=1&time=1751461942&w=720&h=720)
[Rhycap] Nhà tôi có nuôi thiên thần bị đa nhân cách
Tôi nhặt được thiên thần nhỏ ở bên đường. Thiên thần ấy sưởi ấm tôi. Bên cạnh nơi tôi sống mà thắp sáng nó. Cho đến ngày tôi biết thiên thần đó âm thầm gi*t ba mẹ tôi - kẻ đã vứt bỏ và làm tổn thương tôi. Thiên thần ấy còn gi*t người tình cũ đã từng lợi dụng tôi. Thiên thần ấy cũng gi*t luôn người tình cũ của em ấy. Nhưng tôi yêu thiên thần. Thiên thần không ghét tôi. Chúng tôi yêu nhau. Tôi ủng hộ mọi việc em ấy, kể cả... có là gi*t người Em ấy gi*t người thì tôi giấu xác cho em ấy. Chỉ cần em ấy muốn tôi đều cho hết... cả cái mạng này cũng đem cho. Tôi được một anh chàng nhặt được ở trên đường. Anh ấy cho tôi ở chung nhà. Anh ấy cho tôi có nơi ăn uống và sinh hoạt. Anh ấy cho tôi tình yêu. Anh ấy cho tôi bến bờ để về. Nhưng anh ấy có người tình cũ. Tôi có cảm giác bị đe dọa. Nếu cậu ta không còn tồn tại nữa thì anh ấy sẽ tiếp tục ở bên tôi đúng không? Tôi gi*t cậu ta, cả người tình cũ của tôi. Tôi cũng gi*t luôn ba mẹ anh ấy, dám khiến anh ấy đau khổ, còn bỏ rơi anh ấy. Anh ấy biết rồi, nhưng anh ấy chỉ cho người tiêu hủy chứng cứ. Anh ấy cho phép còn ủng hộ tôi. Tôi yêu anh ấy. Chúng tôi yêu nhau. Cho dù có là ai, dám khiến anh ấy buồn thì có dùng cả mạng để trả thù. Tôi cũng làm. ''Anh gửi trái tim của mình ở nơi em, em hãy sống vì trái tim của mình cũng vì trái tim của anh. Đến lúc ổn định rồi, anh sẽ đến 'đòi lại'.'' ''Nếu thế giới không dịu dành với em thì anh cũng không cần dịu dàng với thế giới. Anh sẽ chỉ dịu dàng với em, vì em là mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian này, là tất cả những gì mà anh có.''

Là tú ân ái không phải mạch phu
Đây là câu chuyện về hai đại thần trong giới lồng tiếng online, từ những "bông hoa trên đỉnh núi cao" không ngừng đánh rơi chỉ số thông minh và cả tiết tháo của mình. Đây cũng là một tình yêu "hack" khiến người ta vừa hâm mộ, vừa ghen tị, vừa căm ghét. Đây cũng là kết quả của sự "não tàn" khi tác giả trút hết oán niệm sâu sắc về những "cao phú soái" (trai đẹp, giàu có, giỏi giang). Vì có yếu tố "hack", truyện có thể hơi cường điệu Truyện này không liên quan đến thực tế.

Không là anh thì là ai ?
Hai con người với hai tính cách đối lập nhau, với cậu '' hư nhưng không được hỏng'', không có ngoại lệ chỉ có ngoài lề. Trong mắt mọi người cậu đích thị là cậu ấm chính hiệu, còn trong mắt cô chính là cờ đỏ di động. Một cuộc gặp gỡ đầy ngượng ngùng càng làm ấn tượng xấu in sâu. Còn cô, công chúa giá thật hàng thật, cái vẻ ngoài hào nhoáng khiến người người ganh tị lại chính là vỏ bọc hoàn hảo nhất để thu mình lại '' Này, Đ** **, chỉ là hôn má một cái, việc gì phải block tôi? '' Đăng Khoa bực bội nhìn chằm chằm dấu chấm than nhắc nhở '' hiện tại người dùng không có mặt trên messenger" cau có. Cậu lập tức kiểm tra zalo, instagram, tiktok kết quả cũng không ngoại lệ, vội vàng gọi điện " xin lỗi số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..*bíp*. Ở một diễn biến khác, Diệu Phương đắc ý nhìn điện thoại trong tay, nhún vai ra hiệu với cô bạn ngồi trên sofa " Đm, thằng chó này phiền vãi, tao chặn nha Diệp Anh, ngứa mắt vcl, khó ưa đéo chịu được''

Trở thành tác giả