
Có những mối quan hệ không bắt đầu bằng rung động.
Mà bắt đầu bằng một câu hỏi được đặt ra quá thẳng thắn trong giảng đường.
Lê Minh Trí là giảng viên đại học kinh tế, ba mươi ba tuổi, sống trong hệ thống nguyên tắc chặt chẽ như chính những mô hình học thuật anh giảng dạy. Với anh, đạo đức nghề nghiệp không phải lựa chọn, mà là ranh giới không được phép bước qua.
Nguyễn An Nhiên là sinh viên năm hai, mười chín tuổi, thông minh, tỉnh táo và không có thói quen im lặng chỉ vì người đối diện có chức danh cao hơn. Cô tin rằng cảm xúc không phải là thứ cần che giấu, và trí tuệ không phân biệt vị thế.
Họ gặp nhau trong lớp học.
Không có tỏ tình.
Không có vượt ranh.
Chỉ có những đối thoại sắc bén, những khoảng lặng kéo dài, và một thứ cảm xúc cả hai đều nhận ra – nhưng không ai cho phép mình gọi tên.
Khi tình cảm va vào nguyên tắc, ai đúng?
Nguyên tắc sinh ra để bảo vệ con người – hay để trốn tránh cảm xúc?
Và trưởng thành là nắm giữ đến cùng, hay dám buông tay đúng lúc?
“Ranh Giới Của Im Lặng” không kể câu chuyện tình yêu cấm kỵ giật gân.
Truyện kể về hai con người học cách yêu mà không đánh mất chính mình –
trong học thuật, trong sự nghiệp, và trong lựa chọn ở lại bên một người, khi đã đủ tư cách để yêu.
Một câu chuyện chậm, ấm, nhiều đối thoại,
nơi tình yêu không phải là phá vỡ ranh giới,
mà là biết khi nào nên giữ – và khi nào nên bước qua, bằng trách nhiệm.
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!

Trở thành tác giả