
Khanh Tâm Tựa Ngọc
Đời này Tạ Thư không muốn làm hoàng hậu. Tạ Thư xuất thân từ danh gia vọng tộc, tính tình dịu dàng đoan trang, được ca tụng là đệ nhất quý nữ ở kinh thành. Kiếp trước, khi vừa tròn tuổi cập kê thì nàng đã được Tiên Đế ban hôn cho Thái tử để làm Lương đệ. Sau khi Thái tử đăng cơ, nàng thuận theo mà trở thành Quý phi. Mọi người đều biết Quý phi nương nương là người mà Hoàng đế sủng ái nhất, nhưng không ai biết rằng để có được ân sủng độc nhất vô nhị của bậc đế vương, nàng đã phải hao tâm tổn sức biết bao, hy sinh biết bao. Cuối cùng khi Hoàng đế quyết định sắc phong nàng làm Hoàng hậu, thì chính lúc ấy, sau nhiều năm dốc cạn tâm sức, nàng lại kiệt quệ mà qua đời. Trọng sinh trở lại, nàng chỉ muốn tìm một người bình thường mà gả đi, sống một đời an yên. Cái gì mà ngôi vị Hoàng hậu, nàng không còn muốn nữa! Nhưng ai ngờ, ngay trong ngày nàng cùng tiểu công tử của phủ Thừa tướng đính hôn, thì vị Hoàng đế lạnh lùng và cao cao tại thượng của kiếp trước lại đích thân mang theo thánh chỉ lập hậu đến phủ... ... Chiêu Sở Đế, ván cờ này trẫm sẽ không để nàng thoát nữa. Chiêu Sở Đế đăng cơ khi còn trẻ, lại vô cùng lạnh nhạt với nữ sắc. Hậu cung của hắn chỉ có duy nhất một người là Quý phi, nên hắn dành cho nàng đôi chút thương tiếc. Nhưng làm một Hoàng đế, hắn không thể đặt tất cả tâm tư lên một nữ nhân. Mãi đến khi nàng trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay hắn, hắn mới biết thế nào là hối hận. Trời cao thương xót nên đã cho hắn một cơ hội làm lại từ đầu, đưa hắn trở về thời điểm vừa mới đăng cơ. Lần này, hắn vẫn bình thản chờ nàng tiến cung. Nhưng ai ngờ... Hắn đợi, đợi mãi... đến khi nghe tin nàng sắp gả cho người khác! Vị đế vương trẻ tuổi khẽ cười lạnh, ánh mắt sắc bén: "Thiên hạ này là của trẫm, nữ nhân trẫm muốn, có gì mà không đoạt được?"


ĐỨNG VỀ PHÍA EM
Anh không cần cả thế giới tin mình. Chỉ cần em không nghi ngờ. Có những lựa chọn không cần đúng, chỉ cần không phản bội chính mình. Giữa một thế giới nơi ai cũng chọn an toàn, anh chọn đứng về phía em. Những cuộc họp lạnh lùng, những quyết định nặng mùi quyền lực, và những nước cờ không sạch sẽ, anh là người đàn ông đã quen đứng một mình, quen gánh trách nhiệm, quen kiềm chế đến mức quên cả cách yêu. Cô là người phụ nữ chưa từng mong được che chở. Cô tin vào năng lực, vào ranh giới, và vào việc không cúi đầu - dù trước tình yêu hay quyền lực. Khi anh bị vây trong nghi ngờ, cô không hỏi. Không cần lời hứa. Không cần chứng minh. Cô chỉ làm một việc: đứng về phía anh — bằng sự tỉnh táo và lòng tự trọng. Còn anh, trong một thế giới nơi mọi thứ đều có thể đổi chác, lần đầu tiên chọn đứng về phía một người, không vì lợi ích, không vì gia thế, mà vì muốn sống là chính mình. Đứng Về Phía Em là câu chuyện về tình yêu không cứu rỗi, không đánh đổi, không cúi đầu. Chỉ có hai con người trưởng thành, chọn cùng một phía - giữa đúng và sai, giữa đi tiếp và buông tay.

Tiếng Vang Từ Phòng Lưu Trữ Số 4
Người ta nói rằng ở trường Chuyên Lạc Vũ, mọi thứ đều có cái giá của nó. Một vị trí trong bảng xếp hạng Top 10 có thể đổi bằng cả nghìn đêm thức trắng. Một suất học bổng toàn phần có thể đổi bằng cả danh dự và lòng tự trọng. Nhưng có một thứ mà không ai dám trả giá: Sự thật. Hạ Diệp sống để chinh phục những con số. Thẩm Quân sống để chôn vùi những bí mật. Hai kẻ cô độc, hai bộ não thiên tài, một bản hợp đồng ngầm được ký kết dưới ánh đèn lờ mờ của phòng lưu trữ cũ. Khi tiếng chuông trường vang lên lần cuối cùng, liệu họ sẽ chọn nắm tay nhau bước ra ánh sáng, hay mãi mãi bị giam cầm trong những tiếng vang;của quá khứ?

RANH GIỚI CỦA IM LẶNG (THẦY_TRÒ)
Có những mối quan hệ không bắt đầu bằng rung động. Mà bắt đầu bằng một câu hỏi được đặt ra quá thẳng thắn trong giảng đường. Lê Minh Trí là giảng viên đại học kinh tế, ba mươi ba tuổi, sống trong hệ thống nguyên tắc chặt chẽ như chính những mô hình học thuật anh giảng dạy. Với anh, đạo đức nghề nghiệp không phải lựa chọn, mà là ranh giới không được phép bước qua. Nguyễn An Nhiên là sinh viên năm hai, mười chín tuổi, thông minh, tỉnh táo và không có thói quen im lặng chỉ vì người đối diện có chức danh cao hơn. Cô tin rằng cảm xúc không phải là thứ cần che giấu, và trí tuệ không phân biệt vị thế. Họ gặp nhau trong lớp học. Không có tỏ tình. Không có vượt ranh. Chỉ có những đối thoại sắc bén, những khoảng lặng kéo dài, và một thứ cảm xúc cả hai đều nhận ra – nhưng không ai cho phép mình gọi tên. Khi tình cảm va vào nguyên tắc, ai đúng? Nguyên tắc sinh ra để bảo vệ con người – hay để trốn tránh cảm xúc? Và trưởng thành là nắm giữ đến cùng, hay dám buông tay đúng lúc? “Ranh Giới Của Im Lặng” không kể câu chuyện tình yêu cấm kỵ giật gân. Truyện kể về hai con người học cách yêu mà không đánh mất chính mình – trong học thuật, trong sự nghiệp, và trong lựa chọn ở lại bên một người, khi đã đủ tư cách để yêu. Một câu chuyện chậm, ấm, nhiều đối thoại, nơi tình yêu không phải là phá vỡ ranh giới, mà là biết khi nào nên giữ – và khi nào nên bước qua, bằng trách nhiệm.

Khoảng Cách Trong Suốt (Thầy_Trò)
Có những mối quan hệ, chỉ cần tiến thêm một bước là sai. Nhưng lùi lại, lại không còn đường để quay về nhu cũ. Lê Minh Khôi – giảng viên đại học kinh tế, 33 tuổi, tin rằng nguyên tắc là thứ duy nhất giúp con người không trượt khỏi chính mình. Nguyễn An Nhiên – sinh viên năm hai, 19 tuổi, tin rằng cảm xúc không phải là lỗi, chỉ là điều con người không nên phủ nhận. Giữa họ không có lời tỏ tình sai thời điểm. Không có vượt rào đạo đức. Chỉ có những cuộc đối thoại quá thông minh, những ánh nhìn dừng lại lâu hơn mức cần thiết, và một người luôn chọn lùi lại dù đã yêu. Đây không phải câu chuyện “thầy – trò” gây sốc. Mà là hành trình của hai con người học cách yêu mà không đánh mất chính mình. Yêu – nhưng đúng mực. Xa nhau – nhưng không phủ nhận cảm xúc. Ở bên nhau – khi không còn ai phải hy sinh bản thân.

Ngày anh không ngoảnh lại
Uyển và Trình yêu nhau nhiều năm, nhưng chưa từng có một danh phận rõ ràng. Cô quen với việc đứng chờ. Anh quen với việc có cô ở đó. Cho đến một ngày, khi im lặng kéo dài hơn cả lời yêu, Uyển rời đi mà không nói chia tay. Nhiều năm sau gặp lại, tình yêu vẫn còn, nhưng dũng khí để quay lại thì không. Đây là câu chuyện về những mối quan hệ không tan vỡ bằng lời nói, mà kết thúc bằng sự im lặng — thứ đau nhất nhưng cũng thật nhất của tình yêu.

Đêm tân hôn, chồng tôi đưa tình nhân về nhà
Đêm tân hôn, khi tôi vẫn còn khoác váy cưới, chồng tôi đã dắt tình nhân về nhà. Anh đứng trước mặt tôi, lạnh lùng nói: “Cô chỉ là người thay thế.” Ba năm yêu anh, tôi đánh đổi cả gia đình và sự nghiệp để bước vào cuộc hôn nhân này. Nhưng thứ tôi nhận lại… chỉ là một căn phòng bị nhường cho người khác, và một vị trí không tên trong chính cuộc đời mình. Tôi rời đi trong đêm mưa, không mang theo gì ngoài một bí mật — đứa bé trong bụng tôi, là giọt máu duy nhất của anh. Khi anh quay đầu lại, tôi đã không còn là người phụ nữ năm xưa sẵn sàng vì anh mà chịu đựng tất cả. Đây là câu chuyện về một cuộc hôn nhân sai lầm, một người đàn ông đánh mất rồi mới biết hối hận, và một người phụ nữ học cách yêu lại chính mình.

Tổng giám đốc không thể xa tôi sao?
Hai con người tưởng chừng như không bao giờ có thể thấu hiểu cuộc sống của nhau. Tình yêu của họ đến giờ tôi vẫn không tin là sự thật. Phải chăng đó là định mệnh? Một người 'cao cao tại thượng' cùng sánh đôi với một người không có tiền bạc, địa vị còn tự hào khoe khắp công ty 'Em ấy là vợ tốt của tôi.' Một anh chàng giám đốc tài năng có thừa nhưng trái tim anh đã đóng băng từ lúc nào? Lạnh lùng vô cùng. Trên thương trường anh là một mãnh hổ còn khi về với 'vợ' lại là mèo ngoan, yêu thương và chìu chuộng hết lòng. Chính người 'vợ' ấy bằng sự tử tế đáng yêu, mỗi đêm trên giường làm ai kia phải hồn siêu, lạc phách. Tình yêu chân thành đã khiến anh chàng giám đốc thay 'người yêu' như thay áo này hết mực chung tình mà yêu thương và bị bẻ cong lúc nào không hay. 'Anh ta không ế, chỉ là đang ở đó chờ đúng người đàn ông của đời mình đến rước đi thôi.' Note: Mọi tình tiết, chi tiết, nhân vật, tên người, chức vụ, tình huống, những cá nhân, tổ chức, địa điểm,… được nhắc đến trong truyện chỉ là sản phẩm của sự tưởng tượng, hư cấu, tất cả chỉ nhằm phục vụ mục đích giải trí. Tác giả không có ý định kỳ thị, bôi nhọ danh dự, nhân phẩm của bất kỳ ai.

Đằng sau ngọn lửa
Xa cách bởi ngọn lửa, thù hận cũng do ngọn lửa, rạn nứt cũng bởi ngọn lửa. Liều mình chạy vào ngọn lửa để cứu người mình yêu, liệu có lần nữa liều mình để cứu lấy tình cảm đã vụn vỡ. Câu chuyện về đôi trai gái có duyên phận trớ trêu mãi không thể bên nhau nhưng lại không thể tách rời.

Trở thành tác giả