
Vy Lam sống lại, quân vương xin đừng phiền!
Kiếp trước, Lê Hạ Vy và Trần Minh Quân là một cặp thanh mai trúc mã được người người ngưỡng mộ, nhưng lại có một kết cục bi thảm bởi những âm mưu đen tối. Hạ Vy chết trong oan khuất, mang theo nỗi đau bị người mình yêu nhất hiểu lầm. Kiếp này, cô trọng sinh trở về năm 18 tuổi, trước khi mọi sóng gió bắt đầu. Mang theo ký ức và sự mệt mỏi của một linh hồn đã chết, Hạ Vy quyết định từ bỏ tất cả: từ bỏ ước mơ, từ bỏ nhiệt huyết, và từ bỏ cả tình yêu khắc cốt ghi tâm với Trần Minh Quân. Cô chỉ muốn dùng kiến thức của mình để lẳng lặng giúp gia đình tránh khỏi kiếp nạn, sau đó tìm một xó xỉnh nào đó để an nhàn sống qua ngày. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng ;. Sự thay đổi đột ngột của cô, từ một cô gái dịu dàng, luôn quấn quýt bên anh trở thành một con cá mặn ; lười biếng, thờ ơ, lại khơi dậy sự hứng thú và ham muốn chinh phục mãnh liệt của Minh Quân. Anh ta bắt đầu theo đuổi cô một cách bá đạo, quyết không buông tha. Hạ Vy, một mặt phải đối phó với sự theo đuổi của định mệnh, mặt khác lại phải âm thầm dùng trí tuệ của kiếp trước để đập tan những âm mưu vẫn đang lặp lại của kẻ thù. Cô bị cuốn vào một ván cờ mà cô không hề muốn chơi, buộc phải bộc lộ tài năng của mình, dần dần trở lại là một viên ngọc sáng không thể che giấu. Liệu lần này, cô có thể thay đổi được vận mệnh bi thảm? Và liệu trái tim đã hóa tro tàn của cô, có thể một lần nữa rung động vì chàng trai đã từng là cả thanh xuân và cũng là nỗi đau lớn nhất của mình?

Gió ấm ru đêm lạnh
Phan Anh, một tổng tài lạnh lùng mắc chứng mất ngủ kinh niên, tình cờ gặp được An Nhiên, một cô gái điều chế nước hoa có mùi hương đặc biệt khiến anh lần đầu tiên có thể chìm vào giấc ngủ sau mười năm. Để giữ liều thuốc an thần duy nhất này bên mình, anh đã dùng một bản hợp đồng để trói buộc cô. Từ một giao dịch lạnh lùng, họ dần bị cuốn vào vòng xoáy của tình yêu, những bí mật trong quá khứ và những âm mưu thương trường tàn khốc. Liệu mùi hương của An Nhiên có thể chữa lành trái tim băng giá của Phan Anh, và liệu tình yêu của họ có đủ mạnh để vượt qua mọi sóng gió?

Giai điệu mùa thu trên phố cổ
Như một quy luật tất yếu của thành phố, cái cũ sẽ lùi lại, nhường chỗ cho cái mới. Những bức tường rồi sẽ được khoác lên mình những lớp sơn khác, những con ngõ rồi sẽ đổi thay. Nhưng những câu chuyện, những ký ức và những tình yêu đã nảy mầm từ chính mảnh đất này thì sẽ còn mãi. Ở đâu đó trong lòng Hà Nội, cơn gió vẫn sẽ thổi, mang theo những ý tưởng mới, những khát khao mới. Và ở đâu đó, vẫn sẽ có những kiến trúc sư trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, lắng nghe nhịp đập của thành phố bằng cả trái tim, để viết tiếp nên những bản giao hưởng của riêng mình. Bởi lẽ, Hà Nội không bao giờ cũ. Hà Nội luôn là một bản tình ca được viết dở, chờ đợi những tâm hồn đồng điệu đến và phổ nốt nhạc tiếp theo. Và câu chuyện của An Chi và Phong, có lẽ, chỉ là một trong hàng ngàn giai điệu mùa thu ngọt ngào và bất tận ấy.

Duyên về làng cổ
Duyên Về Làng Cổ không chỉ là câu chuyện về tình yêu đôi lứa. Ẩn sau mối duyên của Linh và Quân là tình yêu lớn hơn dành cho quê hương, cho cội nguồn. Đó là câu chuyện về hành trình tìm lại và trân quý những giá trị văn hóa tưởng chừng đã bị thời gian và cuộc sống hiện đại phủ một lớp bụi mờ. Nó là minh chứng cho một niềm tin rằng, sự phát triển bền vững nhất không đến từ những dự án hào nhoáng xa lạ, mà đến từ chính nội lực, từ sự đoàn kết và từ tình yêu dành cho mảnh đất mà ta gọi là nhà.

Trăng Rơi
Tôi bước vào lễ cưới của chính mình, mang theo một con dao găm giấu trong lớp váy trắng tinh khôi. Dưới ánh đèn thủy tinh lấp lánh, mọi người đều đang mỉm cười. Còn tôi – từng bước khiêu vũ trên nền nhạc du dương, từng nhịp chân như dẫm lên hàng ngàn mảnh vỡ, đau đớn đến tê dại. Có lẽ đây là điệu valse cuối cùng của tôi. Cái kết được định sẵn cho một vai diễn kéo dài quá lâu. Người đàn ông đang nhìn thẳng vào tôi lúc này, khuôn mặt hoàn mỹ, nụ cười lạnh lẽo – hắn là kẻ bắt đầu bi kịch của tôi, cũng là kết thúc của tôi. Tất nhiên, đây sẽ là một cái chết đẹp. Một sự hy sinh chính đáng. Hẳn là vậy rồi. Có lẽ, nếu chưa từng gặp hắn, tôi đã không cần đối mặt với cái chết một cách bình thản như thế này. Nhưng mà, ngay cả vào giữa lúc đang khϊếp sợ như thế này đây, tôi cũng không hối hận với quyết định ấy. Bởi nếu cuộc đời đã cho ta một giấc mơ, thì dẫu giấc mơ ấy dẫn đến cái chết, ta vẫn nguyện bước vào. Kẻ đó vẫn mỉm cười, từng bước một tiến đến gần. Và tôi – trong chiếc váy cưới trắng muốt, tay nắm chuôi dao lạnh – cũng mỉm cười đáp lại…

Hệ thống bảo vệ nguyên tác của tác giả
Khương Mẫn – tác giả mạng “mang cả trái tim ra viết” – một ngày phát hiện đứa con tinh thần của mình bị đám “người xuyên không” phá nát. Nam chính ôn nhu, cấm dục biến thành thằng hám sắc, cả ngày quấn lấy nữ phụ. Nữ chính hiền thục, đoan trang, tài năng, chịu khó biết thành phản diện ngu ngốc, mỗi hành động đều là làm trò cười cho người ta. Sư phụ dịu dàng, thanh toát biến thành một tên khốn có sở thích biến thái. Chưa kịp trút giận lên bàn phím, cô bị điện giật và tỉnh lại… ngay trong chính thế giới truyện của mình! Đồng hành cùng cô là Hệ thống Bảo vệ Nguyên tác – một hệ thống lắm miệng, tận tâm với nghề. Liệu cô có thể giành lại quyền kiểm soát câu chuyện mình viết… hay sẽ bị chính nhân vật và thế giới này cuốn vào một hành trình không thể quay đầu khi thứ cô tưởng là bạn lại là kẻ đứng sau màn kịch?

Chúng ta gặp nhau mùa ve kêu
Thể loại: Tình cảm học đường, bối cảnh cấp 3, Việt Nam. An Nhiên nhẹ nhàng ôm lấy cậu. Một thiếu niên 18 tuổi rốt cuộc đã phải chịu đựng những gì? Cậu không khóc, chỉ đưa tay đón lấy cái ôm như nhận lấy sự an ủi, một sự nghỉ ngơi. Giọng cô như vỗ về một đứa trẻ nhỏ: "Không sao, tớ luôn ở đây, phía sau cậu." - Giữa sân khấu của hôn lễ, Minh Tuấn nắm lấy tay cô. Ánh mắt dịu dàng ấy của cậu dường như chỉ dành riêng cho An Nhiên. Cậu nói: "Lê An Nhiên, em có nguyên ý giao phó một phần của cuộc đời em cho anh không?" - Rượu như một liều thuốc khiến con người ta dũng cảm hơn rất nhiều. Dưới ánh đèn đường, Diệu Huyền ôm lấy cậu. Cô từ từ dựa đầu lên vai cậu. Bảo Khánh khựng lại vài giây nhưng cậu không né tránh chỉ khẽ xoa đầu cô: "Mai tỉnh rượu rồi tớ sẽ tìm cậu chịu trách nhiệm vì cái ôm này đấy." Diệu Huyền nghe rõ, cô dường như rất do dự. Giọng cô thì thầm, rất nhỏ: "Tớ chịu trách nhiệm."

Hạ về, Cô dâu nhỏ của anh!
"Em từng nghĩ, hôn nhân phải là đích đến của tình yêu. Nhưng hóa ra, đôi khi hôn nhân lại là điểm bắt đầu cho một tình yêu sâu sắc đến nhói lòng." Minh Hạ và Kỳ Thắng – từng là đôi bạn thanh mai trúc mã, từng là đối thủ không khoan nhượng dưới sân trường, từng là hai kẻ suốt ngày đấu khẩu chỉ vì… không ai chịu thua ai. Thế mà… họ lại là hai cái tên được viết sẵn trong một bản hôn ước từ rất lâu của hai gia đình danh giá. Ba năm sau khi Minh Hạ du học trở về, cô không chỉ mang theo hào quang của một nhà thiết kế nổi tiếng thế giới… mà còn là một người bạn trai điển trai bên cạnh. Còn Kỳ Thắng – giờ là chủ tịch của một tập đoàn lớn – vẫn lặng lẽ đứng phía sau, chứng kiến cô mỉm cười bên người khác, trái tim thì chẳng còn cách nào ngăn lại được nỗi xót xa. Nhưng khi sự thật vỡ lẽ, khi cô nhận ra thứ tình yêu từng nắm giữ chỉ là một màn lợi dụng… cô buông bỏ. Đúng lúc ấy, hôn ước năm xưa được đem ra, kéo họ lại gần nhau – không phải bằng cảm xúc, mà là một tờ giấy đăng ký kết hôn. Thế nhưng… liệu có thứ tình yêu nào sẽ nảy nở sau một cuộc hôn nhân gượng ép? Hay tất cả chỉ là một ván cờ của số phận… nơi mà hai kẻ tưởng như trái ngược nhau nhất, lại chính là mảnh ghép hoàn hảo của đời nhau?

Tôi! Thật sự là người hay AI
câu truyện ly kì xoay quanh câu chuyện giữa hùng 1 kỹ sư AI mang trong mình nỗi nhớ và tiếc nuối với người yêu cũ tên Linh và anh quyết định tạo ra luna alpha để thay thế cho linh. Nhưng anh không ngờ luna lại có suy nghĩ riêng và tự phát triển.

Tôi là người cuối cùng còn nhớ em
Một tình yêu dịu dàng đã kết thúc bằng sự ra đi trong nỗi buồn. Em ra đi lặng lẽ, mang theo trái tim của người yêu em nhất. Không ai hỏi lý do. Không ai lên tiếng. Họ đã che giấu mọi thứ. Gia đình. Bạn bè. Xã hội. Cảnh sát. Tất cả đều chọn im lặng. Nhưng có một người đã không im lặng. Anh trả thù. Lặng lẽ. Từng người. Từng tội lỗi. Khi công lý cuối cùng được hé lộ, thì anh đã nằm bên mộ của người anh yêu. Người ta không biết anh là nạn nhân hay là kẻ có tội. Chỉ biết rằng... "Anh là người cuối cùng còn nhớ em." — Một câu chuyện u tối, về tình yêu, phản bội và sự tha thứ không kịp lúc.