Sáu người bạn đại học, bảy năm sau tốt nghiệp, vẫn gặp nhau tối thứ sáu ở quán bia cũ gần ga metro. Mỗi đứa một kiểu mệt: người mặc vest uống thuốc an thần, người flex khắp Facebook nhưng nợ app, người healing cả thế giới nhưng cô đơn, người từng là coder giỏi giờ ở lì phòng trọ, người sắp cưới mà không chắc mình yêu. Ban đầu vẫn cười. Nhưng "ổn mà" dần thành câu nói nhiều nhất — cho đến khi một người biến mất và cả nhóm buộc phải đối diện câu hỏi: "Rốt cuộc tụi mình đang sống vì điều gì?"
Trích đoạn:
"Ổn mà" Không ai hỏi anh có ổn không. Đó là câu trả lời cho một câu hỏi không ai đặt ra, cho một cuộc trò chuyện không ai bắt đầu. Nhưng Nam vẫn gửi — vì nếu không gửi gì, sẽ có đứa hỏi. Và hỏi thì phải trả lời. Và trả lời thì phải nói dối. Và nói dối thì mệt.
Cô Tư nhìn Long, rồi nhìn qua Nam, qua An, qua Vy, qua Quân.
— Ờ, cười. Cười kiểu đó tao nghe mệt lắm.
Chương
10
Lượt đọc
5
Theo dõi
0
Đề cử
0