Bút Nghiên

nguyensi_vn@yahoo.com

Số truyện 3
Người theo dõi 0
Đề cử 0
Theo dõi

Giới thiệu

Ngày tham gia: 13/09/2020

Truyện của tôi

Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
View book View book
Tống An Nhiên bị layoff, nộp CV vào startup unicorn Nebula Tech. Cô không biết CEO — Lục Đình Thâm — chính là bạn trai cũ mà cô đã bỏ 7 năm trước khi anh còn chẳng có gì. Giờ anh là founder kỳ lân, và anh đối xử với cô... y như mọi nhân viên khác. Chính sự xa cách lịch sự đó mới đau nhất. "Không phải thời gian dừng lại. Mà là An Nhiên dừng lại — cả cơ thể, cả hơi thở, cả nhịp tim. Dừng hẳn. Như ai đó vừa rút phích cắm khỏi ổ điện. Khuôn mặt đó. Gầy hơn. Sắc hơn. Xương hàm rõ hơn, mắt sâu hơn, tóc gọn hơn. Vest đen, sơ mi trắng, không cà vạt — cổ áo mở một khuy. Đồng hồ đen trên cổ tay trái. Tư thế ngồi thẳng, vai rộng, không tựa lưng. Nhưng đôi mắt — đôi mắt đó — cô nhận ra dù mười năm, hai mươi năm, cả đời. Lục Đình Thâm."

Chương

10

Lượt đọc

6

Theo dõi

0

Đề cử

0

KPI Tình Yêu
View book View book
Hai leader giỏi nhất công ty AI đua nhau đạt KPI để giành ghế Giám đốc Sản phẩm, nhưng càng cạnh tranh càng phát hiện đối phương là người duy nhất xứng đáng đồng hành — và phải chọn giữa chiến thắng và tình yêu khi công ty đứng bên bờ vực sụp đổ.

Chương

10

Lượt đọc

2

Theo dõi

0

Đề cử

0

Ngày Mai Vẫn Phải Đi Làm
View book View book
Sáu người bạn đại học, bảy năm sau tốt nghiệp, vẫn gặp nhau tối thứ sáu ở quán bia cũ gần ga metro. Mỗi đứa một kiểu mệt: người mặc vest uống thuốc an thần, người flex khắp Facebook nhưng nợ app, người healing cả thế giới nhưng cô đơn, người từng là coder giỏi giờ ở lì phòng trọ, người sắp cưới mà không chắc mình yêu. Ban đầu vẫn cười. Nhưng "ổn mà" dần thành câu nói nhiều nhất — cho đến khi một người biến mất và cả nhóm buộc phải đối diện câu hỏi: "Rốt cuộc tụi mình đang sống vì điều gì?" Trích đoạn: "Ổn mà" Không ai hỏi anh có ổn không. Đó là câu trả lời cho một câu hỏi không ai đặt ra, cho một cuộc trò chuyện không ai bắt đầu. Nhưng Nam vẫn gửi — vì nếu không gửi gì, sẽ có đứa hỏi. Và hỏi thì phải trả lời. Và trả lời thì phải nói dối. Và nói dối thì mệt. Cô Tư nhìn Long, rồi nhìn qua Nam, qua An, qua Vy, qua Quân. — Ờ, cười. Cười kiểu đó tao nghe mệt lắm.

Chương

10

Lượt đọc

5

Theo dõi

0

Đề cử

0