
Có một chiếc ghế gỗ đặt cạnh cửa sổ. Không ai nhớ nó có từ khi nào. Chỉ biết rằng, chưa từng có ai ngồi lên đó đủ lâu.
Lam – một chú vẹt xanh – thường đậu lên thành ghế. Em nhìn thấy những điều mà người khác không để ý.
Anh Đốm – người đầu tiên phát hiện ra chiếc ghế – nhưng khi ấy anh còn quá nhỏ để hiểu vì sao nó luôn bỏ trống.
Cỏ – em gái – lớn lên trong sự dịu dàng mà không biết có những khoảng lặng đã được giữ lại thay mình.
Và mẹ – người chưa bao giờ có tên – bởi mỗi người khi đọc, sẽ nhìn thấy mẹ của chính mình.
Đây không phải là câu chuyện về hy sinh.
Cũng không phải là câu chuyện buồn.
Chỉ là một nơi để giữ lại những điều đã từng tồn tại nhẹ, lặng, và đủ để không biến mất.
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!

Trở thành tác giả