
Linh ấn bản nguyên
Linh Ấn Bản Nguyên là một bộ truyện fantasy – isekai kết hợp giữa khoa học viễn tưởng, ma pháp và hành trình trưởng thành đầy khốc liệt. Câu chuyện xoay quanh Trung, một người đàn ông Việt Nam bình thường từng sống trong thời đại tương lai năm 2165 — nơi công nghệ phát triển, hòa bình kéo dài suốt hàng thế kỷ sau chiến tranh. Anh từng có gia đình hạnh phúc, cha mẹ già an yên và hai đứa con thơ đáng yêu. Nhưng tất cả đã tan thành tro bụi khi Chiến tranh Thế giới thứ ba bất ngờ bùng nổ bằng những đầu đạn hạt nhân, xóa sổ quê hương và cả cuộc đời anh chỉ trong chớp mắt. Sau cái chết, linh hồn Trung được một vị thần bí ẩn đưa đến thế giới mới mang tên Aetheria — một vương quốc vận hành bằng hệ thống Linh Ấn, nơi sức mạnh, địa vị và số phận con người được quyết định bởi nghề nghiệp và cấp bậc được khắc trên cổ tay. Nhưng trớ trêu thay, khi tất cả đều sở hữu nghề nghiệp rõ ràng, Trung lại mang một Linh Ấn trống rỗng, bị xem như kẻ vô dụng thấp kém nhất xã hội. Bị đày xuống hầm mỏ Linh Thạch, sống như một nô lệ nơi tận cùng bóng tối, Trung gặp Lytia — một Trị Liệu Sư bị tước đoạt quyền lực và tương lai. Từ đây, bằng tư duy của một người đến từ nền văn minh hiện đại, cùng kiến thức công nghệ, logic lập trình và góc nhìn của một “otaku” từng đắm chìm trong thế giới game RPG, anh dần phát hiện ra sự thật kinh ngạc: Ma pháp… thực chất cũng có “mã nguồn”. Không phải sức mạnh cơ bắp, không phải thiên phú bẩm sinh — thứ vũ khí mạnh nhất của anh chính là tư duy, là khả năng nhìn thấu quy luật vận hành của thế giới. Từ đáy xã hội, Trung bắt đầu hành trình phá vỡ hệ thống phân cấp cứng nhắc của Aetheria, truy tìm bản chất thật sự của Linh Ấn, đối đầu với các thế lực thống trị, và tìm lại ý nghĩa thật sự của hòa bình. Đây không chỉ là hành trình thăng cấp. Đây là câu chuyện về một linh hồn từng mất tất cả… quyết định viết lại số phận của chính mình.

ĐỪNG GẶP CÔ ẤY TRÊN SÂN ĐẤU
Văn Án: Có một kiểu người nhìn rất ngoan ngoãn, thực tế bên trong lại vô cùng quật cường. Chỉ vì một bóng lưng trong giấc mơ năm ba tuổi, lại nhất quyết tự mở ra một con đường. Dù bị cấm cản, hay bao nhiêu trở ngại. Vẫn tuyệt không bỏ cuộc. Kiên định đến mức lì lợm. Đến mức… chỉ cần nhắc đến cô, đối thủ đều có cùng một ý nghĩ. “Đừng gặp cô ấy trên sân đấu” Chung Gia Gia – Quái Vật Nhỏ làng bóng bàn. “Truyện sẽ đăng trong vài ngày tới. Ai muốn đọc thì pm nhé” [Đoạn trích 1]: Mấy ngày sau đó, trong sân tập bóng bàn. Lần nữa bị bóng đập vào lưng. Gia Gia tức giận hét lớn: “Vương Chu Li, anh muốn mưu sát em hả?” Chu Li liếc nhìn trái bóng lăn trên đất, giọng dửng dưng: “Em không biết né à?” Ánh mắt Gia Gia trầm xuống, cô thở sâu vài hơi, tay nắm chặt cán vợt. Lại vài đường bóng qua lại. Cái ót của Chu Li rốt cuộc chịu không nổi mấy cú “đập” của bóng, hắn nổi nóng quát: “Chung Gia Gia, em trả thù tôi đó hả?” Rồi thì giọng của Gia Gia mềm mềm lại có chút thản nhiên: “Xin lỗi, em không có kinh nghiệm đánh đôi, nên anh chịu khó né đường bóng của em đi ha.” Đứng ở ngoài sân xem hai người đấu tập, hai vị huấn luyện viên: “……..” Hai đứa chúng nó sẽ không thật sự đánh nhau đó chứ?

Mộng anh đào
Mười năm trước, cô quyết định chia tay với anh, lặng lẽ khép lại mối tình ngây dại thời thanh xuân. Mười năm sau, dưới tán cây mai anh đào, cô gặp lại anh - Lê Hoàng An, cứ ngỡ thời gian đã xoá mờ hình bóng anh, nào ngờ khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, cô chợt nhận ra anh vẫn là chàng trai từng khiến cô rung động năm ấy, trái tim lại đập lệch nhịp như thuở ban đầu. Một câu tóm tắt: Năm tháng trôi qua, có những tình cảm ngỡ như đã lụi tàn, nhưng chỉ một cơn gió thoảng cũng đủ khiến nó rực cháy mãnh liệt, không thể kiểm soát.

Ôm đùi to luyện ngải
Người là vạn vật chi linh Ngải là thiên địa thành tinh Khoa học phát triển, con người dùng ngải như vũ khí hủy diệt, công nghệ lấy ngải làm lõi tạo ra những chiến cơ siêu cấp. Việt Quốc, nơi 1 mét vuông có mười ngải thuật sư, Bắc Trung Nam, ngải len lỏi đến từng ngóc ngách trong cuộc sống. Tôi 17 tuổi, vốn là con nuôi của một phú bà, tôi muốn ôm đùi to bình thản tu luyện, nhưng khi tình cờ quét mã QR của một nhóm chat zalo, tôi đã bị cuốn vào những tranh đấu của Ngải Giới.

Duyên Không Thành
Nguyễn Thị Tiên là một cô gái xinh đẹp sống nơi quê nghèo mẹ cô là con hát ,để sống sót trong cảnh đói nghèo đã dạy cô từ bé tấu khúc Cung Phụng vua chúa , nhờ một chuyến vi hành mà cô được vua phát hiện đưa về cung . Tại nơi này cô sống sung sướng nhưng rồi nhận ra cô chỉ là con búp bê vải thay thế cho hoàng hậu quá cố , ngỡ rằng đời cô mây mù giăng kín . Vào ngày vua cho cô danh phận Tiên phi , cô đã gặp gỡ công chúa Lê Liên Thanh, nàng công chúa đang trấn giữ biên cương là con gái của hoàng hậu quá cố và được vua gọi về trong ngày phong phi cho Tiên . Từ ngày gặp công chúa , Tiên dần vui vẻ hơn hai người thân thiết như bạn rồi vượt ngưỡng tình bạn đến tình yêu cái tình yêu bị dị nghị trong thời phong kiến . Một ngày nọ , Liên Thanh kể cho Tiên nghe về cái chết của hoàng hậu và nhiều vị phi tử khác , không bệnh tật nào cả người giết họ là hoàng đế . Để cứu tất cả cung phi Liên Thanh cùng với đằng ngoại hoàng hậu tập hợp quân làm phản nhưng không thành , Liên Thanh trúng tên từ ám vệ của hoàng đế mất máu rời bỏ Tiên mà đi . Tiên đau khổ cầu xin hoàng đế cho phép chôn cất công chúa . Về sau , người ta kể rằng Tiên phi đã ôm công chúa đi trong chiều mưa rào hòa vào cơn mưa là tiếng khóc nức nở. Hai ngày sau , hoàng đế qua đêm tại cung của Tiên chết vì bị Tiên hạ độc trong đêm lính canh lùng sục tìm cô . Đến Ngự Hoa Viên , họ nghe thấy tấu khúc cung phụng vua vang nên lính canh đến gần mới nhận ra Tiên phi đang ôm Liên Thanh công chúa , ngồi trên đống gỗ khô phủ kín hoa đào . Bỗng nhiên Tiên phi ném ngọn đuốc xuống , nơi Tiên ngồi rực cháy . Tiếng chim lợn kêu 9 tiếng nơi thâm cung não nùng ,...

Tất cả đơn hàng đều trao anh
Richard Watson (Khanh) tốt nghiệp Đại học Kinh tế ngành Quản trị Kinh doanh, gia đình có chuỗi cửa hàng thời trang bán lẻ (ở Mỹ), đang từng bước học hỏi để kế thừa và phát triển công ty của gia đình. Nguyễn Ngọc An (Daniel) là một nhân viên Quản lý đơn hàng (Garment Merchandiser) của một công ty may mặc ở Việt Nam, vừa được lên chức nhóm trưởng. Thông qua đơn hàng tự thiết kế đầu tay của Richard, Richard và An gặp (lại) nhau.


Thế giới nào cũng vậy
- Để bao thuốc đó lại đây, coi như phép lịch sự! - Lâm hất mặt về bao thuốc lá mà Minh Ngọc cầm trên tay. Minh Ngọc bình tĩnh, tiến lại gần Lâm rồi giơ bao thuốc lên hỏi: - Đủ mười tám tuổi chưa? Cả đám bật cười trước câu hỏi của Minh Ngọc. Một người đứng phía sau Lâm trêu chọc: - Em làm như em đủ tuổi rồi đấy. - Đủ rồi! - Minh Ngọc liếc mắt nhìn cậu ta. - Gọi chị đi. - Đủ mới sợ, nói láo. - Không mắc công giải thích, tự tìm hiểu đi - Minh Ngọc phất tay - Bao thuốc này chị giữ lại, coi như là trả ơn cho tấm lòng của các em. Hãy bảo vệ sức khoẻ. Minh Ngọc đắc ý rời đi, bỏ lại những khuôn mặt thất thần ở phía sau.

Nếu không bắt đầu
Trong cuộc đời này, con người ta không được tự chọn lúc sinh ra và chết đi nhưng thật may, lại được chọn người mình lấy.

Đường xuống Địa phủ
Hành trình của những linh hồn về Địa Phủ. Câu chuyện của những khám phá và khát vọng.

Trở thành tác giả