![[Chuyển ver][Rhycap] Đừng sợ, có anh đây rồi!](https://307a0e78.vws.vegacdn.vn/view/v2/image/img.cdv_novel/0/0/0/14980.jpg?v=1&time=1758645697&w=720&h=720)
[Chuyển ver][Rhycap] Đừng sợ, có anh đây rồi!
Tên gốc: Gió ấm không bằng anh thâm tình Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Hoàng Đức Duy nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Nguyễn Quang Anh - người chồng mà mười năm trước cậu dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn. Mở mắt tỉnh lại, Đức Duy bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cậu còn là phu nhân Nguyễn - người con trai xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cậu rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Nguyễn - Hoàng. Trong quá khứ, cậu đã tự cắt cổ tay để ép Quang Anh ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cậu, để rồi sau đó, nhà họ Hoàng sụp đổ. Cậu lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Quang Anh trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành. Vận mệnh đưa Đức Duy có cơ hội để sửa chữa những sai lầm đã xảy ra. Cậu quyết tâm giữ chặt cuộc hôn nhân đã từng bị cậu tự đẩy vào bờ vực sụp đổ. Cậu trở nên kiên cường, độc lập và quyết tâm trả thù những người đã hại cậu và gia đình Hoàng. Đối với Quang Anh, cậu càng trân trọng anh hơn, vì khi suy nghĩ lại, cậu nhận ra rằng Quang Anh luôn đứng sau che chở và bảo vệ cậu, dù cậu có ngông cuồng và bất chấp lý lẽ. Anh luôn dịu dàng và bao dung mọi thứ. Thể loại: Hào môn thế gia, 1X1, HE, Ngọt, Sủng, Ngược luyến, Cường thụ, Cường công, Sinh tử văn, Trọng sinh, Hiện đại, Đô thị tình duyên, Đam mỹ, Gương vỡ lại lành, Báo thù, Cẩu huyết, Fanfiction, Truy thê hỏa táng tràng, Ngôn tình, Mafia, Nữ cường, Nam cường, Ngược tâm, Cao H
![[Rhycap][Sinhtus] Ánh sáng của kẻ chiếm hữu](https://307a0e78.vws.vegacdn.vn/view/v2/image/img.cdv_novel/0/0/0/13039.jpg?v=2&time=1750440730&w=720&h=720)
[Rhycap][Sinhtus] Ánh sáng của kẻ chiếm hữu
Một câu chuyện về hai kẻ bị nhuốm bẩn lại muốn chạm vào ánh dương thuần khiết. Đến cuối chính họ lại vứt bỏ ánh dương đó đi. Nhưng ánh dương đó lại mặc kệ mà tràn vào thế giới của họ. Đứng cuối khối x Đứng đầu khối Kẻ bất trị x Ánh trăng sáng

Hửng đông
“Xin chào. Thế giới có thất quan, con người có thất tình, cầu vồng có thất sắc, nhạc lý có thất âm. Có rất nhiều tổ hợp tạo thành con số bảy, nhưng tôi chỉ có một trong tên. Tôi là một lãng khách qua đường. Đời như gió. Nhân sinh như mộng. Bạn tôi là Tiểu Hắc.” “Thuận ta sống, nghịch ta chết. Nơi này không tồn tại thứ gọi là nhân nhượng.” *Trích đoạn 1: Chiều tà phủ lên đại nguyên màu đỏ hồng ảo mộng. Ánh nắng chạy theo thời gian, để lại đằng sau dáng dấp của màn đêm ẩn hiện. Lại qua một tuần trà, cả thôn làng đã hoàn toàn chìm trong bóng tối. Cuối con đường chính, đi qua hai ngôi nhà bị bỏ hoang, xuất hiện con hẻm nhỏ đen kịt sâu hút. Xung quanh yên tĩnh, tia sáng mỏng manh hắt qua khe hở của những ngôi nhà phía xa không đủ sức để mở đường. Trong hẻm nhỏ chật chội thỉnh thoảng vang lên những vụn âm thanh rời rạc, nghe ra chút quỷ dị khác thường. Sau vài tiếng sột soạt, bóng đen xuất hiện ở đầu con hẻm trong nháy mắt rồi mất hút vào màn đêm sâu tận. Không gian trả lại sự yên tĩnh. Qua nửa tuần hương, cánh cổng khuôn viên rộng nhất trong khu làng hơi hé ra rồi đóng lại, bóng dáng cô bé tầm chín mười tuổi chậm chạp tiến về phía cuối con đường theo ngọn đèn dầu vàng nhạt. Khi đi ngang qua con hẻm, sâu trong bóng tối lại truyền đến một âm nhanh mơ hồ. Vốn là tiếng động nhỏ nhưng trong không gian vắng lặng như tờ, tiếng chuông nghe đặc biệt rõ ràng. “Có người sao?” Một dòng máu đỏ trên nền đất chảy từ con hẻm nhỏ, cách chân cô bé một gang tay thì đọng lại. Loang dần. *Trích đoạn 2: Cô nói: “Nợ máu phải trả bằng máu. Thế nợ tình thì phải phá hủy trái tim sao?” Anh đáp: “Cát Ly, nhớ kỹ lời hôm nay em nói. Sống chết một đời, đừng bao giờ phản bội tôi.” ****** Một câu giới thiệu tóm tắt: Anh ấy không hiểu tình cảm là gì. Ngại quá, tôi cũng vậy. Lập ý: sinh tử không rời. Lời tác giả: Đừng tin những điều tôi viết. Càng đừng tin những gì bạn thấy. Bởi vì, trời đã hửng đông rồi. Sự thật ló rạng dưới ánh sáng, nhưng sự thật trong bóng tối mới thực sự là điều tôi muốn nói. Chú ý: Bối cảnh giả tưởng, không có thật.

Trở thành tác giả