
Năm 11 bên em
Mưa tháng Chín năm ấy, se lạnh và dai dẳng. Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy cô trong lớp 11. Không phải tiếng chuông re, cũng chẳng phải lời thầy cô chào năm học mới. Chỉ là một bóng dáng mặc áo dài trắng, bước vào lớp dưới cơn mưa phùn, mái tóc dài bay nhẹ, và nụ cười dịu dàng khiến cả không gian như sáng bừng lên. Cô ấy tên là Ngọc. Còn tôi - Việt - chỉ là cậu học sinh ngồi bàn cuối cùng, kính cận dày, áo sơ mi trắng luôn nhăn nhúm vì đạp xe vội. Một thằng chẳng có gì nổi bật, chẳng dám mơ đến những thứ xa xỉ như tình yêu. Nhưng từ cái ngày ấy, trái tim tôi bắt đầu làm loạn. Tôi thích cô theo cách thầm lặng nhất, đau đớn nhất. Thích đến mức chỉ dám nhìn từ xa, thích đến mức mỗi lần cô cười là tôi lại tự nhắc mình: "Đừng có mà mơ. Cô ấy là ánh sáng, còn mày... chỉ là cái bóng ở góc lớp." Tôi nghĩ, cả năm 11 này, tôi sẽ tiếp tục im lặng. Nhưng cuộc sống đôi khi lại thích trêu ngươi những kẻ hèn nhát. Vì chỉ một bài tập nhóm học bình thường... đã khiến khoảng cách giữa chúng tôi gần lại chỉ còn một cánh tay. Và từ đó, năm lớp 11 của tôi - bắt đầu không còn bình yên nữa

MỘT CUỘC TÌNH CỨ NGỠ LÀ VĨNH CỬU
Câu chuyện này kể về cuộc tình của Trình Tử Mặc và Lục Hạ Thanh yêu nhau say đắm trong suốt những năm học trung học . họ yêu nhau trong một mùa hạ rực rỡ nhưng cũng chia xa vào một mùa hè chói chang . Câu chuyện này bắt đầu bằng nắng, nhưng có lẽ sẽ kết thúc bằng mưa trong lòng. Hy vọng các bạn sẽ cùng mình đi đến cuối mùa hạ này

Tôi thầm thích một cô bạn não cá vàng
Truyện tình đáng yêu, ngọt ngào về cậu học sinh Tadashi và cô bạn Rin.

Thiếu Gia Đừng Yêu Tôi (Cô Hầu Gái Câm)
Trong một lần rơi vào vòng vây kẻ thù, cậu hai nhà họ Lục bị thương nghiêm trọng, may mắn được một thôn nữ ở đảo ngoài bìa rừng biên giới cứu mạng. Nhờ cuộc gặp gỡ tình cờ, họ lại cảm mến nhau. Thế nhưng, sau khi trở về, nữ phụ – kẻ luôn ghen ghét và thầm yêu cậu hai đã âm thầm bày mưu hãm hại, bán nữ chính đi nơi khác, khiến cô rơi vào cảnh sống không bằng chết, gian khổ trăm đường, chia cắt mối tình chưa kịp chớm nở. Ít lâu sau, số phận trêu đùa lại để nam chính gặp lại nữ chính một lần nữa, giờ đây, anh sắp trở thành một bá tước trong tương lai, còn nó lại được anh mua về, là con hầu trong phủ bá tước...

Gnasche
Cuộc sống của tôi, luôn chia làm hai. Chỉ hy vọng, ai bước vào thế giới của tôi sẽ không đau khổ... "Sau này, cậu quen ai cũng được, đến đâu cũng được miễn là cậu hạnh phúc ở hiện tại và vẽ ra được một tương lai ấm áp" Y nhìn gương mặt xinh đẹp ấy, dường như muốn khắc sâu vào tâm trí bóng dáng này thật lâu bằng đôi mắt đã không còn đủ sức để nhìn nỗi trần gian xung quanh, chỉ có thể dựa vào tia sáng lấp lánh đối diện, cố gắng ghi nhớ từng đường nét như thể biết trước tương lai của mình. Có lẽ, y thật sự nghĩ rằng sẽ không còn cơ hội cho một kẻ ôm cái đống hỗn độn như mình. Cuộc đời của tôi, ngay từ đầu đã không có chỗ cho thiên thần. "Cậu đang nói gì vậy? Định đẩy tớ cho người khác à?"Người con gái kia nghĩ rằng y đang nói đùa nên cau mày, tỏ vẻ khó hiểu, trong cách hỏi lại có một chút trêu chọc. "Không, tớ đang vẽ ra tương lai của chính mình.”

Lời tự tình của linh hồn
Hy sinh và yêu thương vô điều kiện là nền tảng của một cuộc sống chân chính. Dù đôi khi khiến chúng ta mệt mỏi. Và khi bạn vượt qua cái mệt mỏi thường tình chốn nhân gian. Bạn là người hạnh phúc.

Trở thành tác giả