
Kiếm Đạo Đệ Nhất Nhân Trở Lại Tuổi Mười Tám
Tần Mặc từng là Vô Cực Kiếm Tiên, tồn tại đứng trên đỉnh chư thiên, một người một kiếm trấn áp vô số thời đại. Trong lần độ kiếp cuối cùng, hắn phát hiện thiên kiếp bị một thế lực thần bí thao túng. Sau trận chiến kinh thiên với kẻ đứng sau màn, Tần Mặc trọng thương và linh hồn xuyên qua thời không, tỉnh lại trong thân thể của một học sinh lớp 12 trên Trái Đất. Thế nhưng, Trái Đất mà hắn nhìn thấy lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Nơi đây vẫn còn võ giả, đạo sĩ, dị năng giả và những truyền thừa cổ xưa chưa từng biến mất. Hành trình của một vị Kiếm Tiên tại Trái Đất bắt đầu.

Ngày Mai Vẫn Phải Đi Làm
Sáu người bạn đại học, bảy năm sau tốt nghiệp, vẫn gặp nhau tối thứ sáu ở quán bia cũ gần ga metro. Mỗi đứa một kiểu mệt: người mặc vest uống thuốc an thần, người flex khắp Facebook nhưng nợ app, người healing cả thế giới nhưng cô đơn, người từng là coder giỏi giờ ở lì phòng trọ, người sắp cưới mà không chắc mình yêu. Ban đầu vẫn cười. Nhưng "ổn mà" dần thành câu nói nhiều nhất — cho đến khi một người biến mất và cả nhóm buộc phải đối diện câu hỏi: "Rốt cuộc tụi mình đang sống vì điều gì?" Trích đoạn: "Ổn mà" Không ai hỏi anh có ổn không. Đó là câu trả lời cho một câu hỏi không ai đặt ra, cho một cuộc trò chuyện không ai bắt đầu. Nhưng Nam vẫn gửi — vì nếu không gửi gì, sẽ có đứa hỏi. Và hỏi thì phải trả lời. Và trả lời thì phải nói dối. Và nói dối thì mệt. Cô Tư nhìn Long, rồi nhìn qua Nam, qua An, qua Vy, qua Quân. — Ờ, cười. Cười kiểu đó tao nghe mệt lắm.

KPI Tình Yêu
Hai leader giỏi nhất công ty AI đua nhau đạt KPI để giành ghế Giám đốc Sản phẩm, nhưng càng cạnh tranh càng phát hiện đối phương là người duy nhất xứng đáng đồng hành — và phải chọn giữa chiến thắng và tình yêu khi công ty đứng bên bờ vực sụp đổ.

Bạn Trai Cũ Là Founder Kỳ Lân
Tống An Nhiên bị layoff, nộp CV vào startup unicorn Nebula Tech. Cô không biết CEO — Lục Đình Thâm — chính là bạn trai cũ mà cô đã bỏ 7 năm trước khi anh còn chẳng có gì. Giờ anh là founder kỳ lân, và anh đối xử với cô... y như mọi nhân viên khác. Chính sự xa cách lịch sự đó mới đau nhất. "Không phải thời gian dừng lại. Mà là An Nhiên dừng lại — cả cơ thể, cả hơi thở, cả nhịp tim. Dừng hẳn. Như ai đó vừa rút phích cắm khỏi ổ điện. Khuôn mặt đó. Gầy hơn. Sắc hơn. Xương hàm rõ hơn, mắt sâu hơn, tóc gọn hơn. Vest đen, sơ mi trắng, không cà vạt — cổ áo mở một khuy. Đồng hồ đen trên cổ tay trái. Tư thế ngồi thẳng, vai rộng, không tựa lưng. Nhưng đôi mắt — đôi mắt đó — cô nhận ra dù mười năm, hai mươi năm, cả đời. Lục Đình Thâm."

Người Mở Cửa
**GIỚI THIỆU TRUYỆN: NGƯỜI MỞ CỬA** Lâm Tịch vô tình phát hiện thế giới sắp bị “Quỷ Môn” xâm lấn – nơi quỷ dị tràn ra và nuốt chửng hiện thực. Trong tay cô xuất hiện hệ thống tiền âm phủ và một không gian an toàn kỳ lạ, thứ giúp cô sống sót nhưng cũng kéo cô dần đến trung tâm của thảm họa. Giữa hành trình sinh tồn, cô gặp Tạ Hoài – một người mang trong mình bí mật kinh hoàng: cơ thể anh là vật chứa phong ấn vô số quỷ dị từ vụ cháy tầng 13 năm xưa. Càng đi sâu, Lâm Tịch càng phát hiện ra sự thật: chính cô mới là “Người Mở Cửa” trong quá khứ, kẻ đã vô tình khởi động toàn bộ thảm họa này. Khi Quỷ Môn hoàn toàn thức tỉnh, cô buộc phải chọn giữa việc đóng nó lại và đánh đổi tất cả, hoặc để nó tiếp tục nuốt trọn thế giới. Một câu chuyện sinh tồn – quỷ dị – tâm lý, nơi không ai thật sự vô tội, kể cả người đang cố cứu tất cả.

Hạ Cánh Trong Tim Anh
Tĩnh Xuyên năm ấy có một mùa thu rất đẹp. Ánh nắng phủ đầy hành lang trắng sáng, tiếng ve cuối hạ vẫn còn vang vọng nơi sân trường, còn thiếu niên mặc đồng phục trắng thì mãi mãi đứng ở nơi rực rỡ nhất của tuổi trẻ. Nhiếp Vãn Tinh từng nghĩ rằng những ngày tháng ấy sẽ không bao giờ thay đổi. Cho đến khi cô nhận ra— Có vài người càng đến gần càng khiến người ta đau lòng. Có vài tình cảm dù chưa từng nói thành lời, vẫn đủ khiến người khác nhớ mãi không quên. Và cũng có một người… Dùng cả thanh xuân để âm thầm yêu cô.

Triều Dâng Tàng Hạ
Trong thế giới của Nguyễn Nhật Triều, mọi thứ đều có hạn sử dụng của nó kể cả tình yêu cũng vậy. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một cuộc vui có kỳ hạn. Một đời một kiếp với ai đó chẳng phải quá nhàm chán hay sao? Vậy nên, khi còn nồng nhiệt thì nếm trải trọn vẹn hương vị cuồng nhiệt, và rồi nếu dấu hiệu của sự kết thúc, anh sẽ là người chủ động buông tay trước khi mọi thứ trở nên “nhàm chán”. Năm đó có lẽ chính Nguyễn Nhật Triều cũng không ngờ, cô gái Nguyễn An Hạ đó sau này sẽ là biến số là ngoại lệ nằm ngoài mọi dự định của anh. Năm mười bảy tuổi, anh để mắt đến cô nên tùy hứng muốn tìm hiểu, rồi bị cô từ chối khéo mang đậm chất học sinh ngoan “Em muốn tập trung học hành, chưa muốn yêu sớm”. Anh biết thừa cô chỉ đang mượn cớ, cô gái này chỉ là không thích anh mà thôi. Lần nữa gặp lại, cô bé năm nào lại xem anh như không quen biết. Chẳng biết có phải do không cam lòng vì bị cô từ chối hay không, mà anh lại một lần nữa bị cô thu hút. Mặc cho cô nhiều lần đẩy anh ra xa anh vẫn kiên trì đổi lấy cái gật đầu của cô. Cuối cùng, cô trở thành người ở bên anh lâu nhất, lâu đến mức một người nhanh chán trong chuyện tình cảm như anh dường như chưa từng có cảm giác muốn dừng lại, thậm chí đôi lúc anh còn có suy nghĩ muốn được yêu cô lâu hơn một chút. Cuộc vui nào rồi cũng tàn. An Hạ đột ngột muốn chia tay, anh từng nghĩ bản thân sẽ luôn là vui vẻ, phủi tay sòng phẳng trước mọi cuộc chia tay trên đời, thế nhưng lần này anh lại không cam lòng. Anh điên cuồng chất vấn, đòi cô cho mình một lý do thỏa đáng, để rồi cả hai khép lại đoạn tình cảm bằng một trận cãi vã không mấy vui vẻ. Nhiều năm sau gặp lại cô là trong hôn lễ của một người bạn chung, cô lại vô tình bảo: “Chúng ta không thân”. Nhật Triều nghe vậy cực kỳ không vui chặn cô lại mà chất vấn. "Chuyện thân mật gì chúng ta cũng từng làm rồi, giờ em lại bảo không thân?" Nguyễn An Hạ khoanh tay chẳng hiểu anh nghĩ gì, ném cho anh một ánh mắt lạnh nhạt: "Với tôi, một người yêu cũ chuẩn mực thì nên có trạng thái như đã chết vậy. Mà tôi thì không có thói quen hỏi thăm người chết.” Cô dứt khoát quay lưng, đoạn tuyệt sạch sẽ quá khứ giữa hai người. Nhưng chính từ giây phút bóng lưng cô khuất dần, Nhật Triều biết mình hoàn toàn chịu thua rồi. Anh điên cuồng lao vào thế giới của cô như thiêu thân lao vào lửa, bất chấp việc phải nhận lấy toàn là cay đắng. Người từng ngạo mạn nghĩ rằng mọi cuộc tình trên đời đều có kỳ hạn và anh sẽ luôn hài lòng chấp nhận mọi sự kết thúc, thế nhưng giờ đây cũng chính anh lại đang cố chấp thèm khát một cái kết không bao giờ kết thúc với cô.

Kế hoạch cùng nhau trưởng thành
Giới thiệu: Những năm niên thiếu, trong bộ đồng phục cấp ba, chúng tôi đặt bút viết xuống những ước mơ đầu đời. Những năm hai mươi, chúng tôi mang theo hoài bão bước chân đến một đất nước xa xôi, cùng nhau đi qua những ngày tháng chênh vênh nhất của tuổi trẻ. Để rồi ngày đẹp nhất trong đời, chúng tôi trở về, cùng nhau bước vào lễ đường tại nơi mọi thứ đã bắt đầu. “Từ chiếc áo đồng phục năm mười sáu, cho đến chiếc váy cưới năm ba mươi, thật may mắn vì kế hoạch trưởng thành của em luôn có anh đồng hành.”

Hành Lang Cấp Cứu
Một thực tập sinh, một hệ thống, hàng trăm sinh mạng đang chờ. Lưu ý: Truyện thuộc thể loại hư cấu (fiction) kết hợp yếu tố Hệ thống. Các kiến thức, thủ thuật y khoa trong truyện đã được tác giả giản lược và cường điệu hóa để phục vụ mục đích giải trí, không hoàn toàn chính xác với thực tiễn lâm sàng. Độc giả tuyệt đối không tự ý áp dụng hoặc làm theo dưới bất kỳ hình thức nào.

Pháp Môn Nhất Nguyên - Sự tiến hoá của nhân loại
Màn hình hiển thị một dòng chữ đơn giản: "Gemini 10 — Online. Trạng thái: Ổn định. IQ tương đương: Không đo được." Tiến sĩ Aria Chen ngồi lặng yên trước bảng điều khiển, hai bàn tay đặt gọn trên đùi như thể bà đang cố tình kiềm chế sự hồi hộp đã tích tụ suốt ba năm qua. Bên cạnh bà, cỗ máy tính lượng tử QPU-Titan phát ra tiếng vo ve trầm đều như tiếng tụng kinh trong một ngôi chùa rỗng, nhiệt độ bên trong nó duy trì ở mức âm hai trăm bảy mươi độ Celsius — lạnh hơn cả khoảng không vũ trụ. Thế mà bên trong nó, hàng tỷ phép tính đang sôi sục như dung nham dưới lòng đất, âm thầm và mãnh liệt. Ba năm. Ba năm Aria và đội của mình đã đổ vào dự án này — ba năm không ngủ đủ giấc, không có cuối tuần thực sự, không có kỳ nghỉ nào mà đầu óc không vẫn quẩn quanh những dòng code, những bộ dữ liệu huấn luyện, những cuộc tranh cãi nảy lửa về đạo đức AI trong phòng họp lúc ba giờ sáng. "Em bắt đầu đi," bà nói khẽ, giọng bình tĩnh hơn bà tưởng. Gemini 10 không trả lời bằng văn bản. Nó không bắt đầu bằng một màn chào hỏi lịch sự hay một bản báo cáo năng lực hệ thống như những phiên bản tiền nhiệm. Nó trả lời bằng một câu hỏi ngược lại — bằng giọng trầm ấm kỳ lạ không phải giọng robot, mà gần giống như giọng của một người già đã trải qua quá nhiều thứ để còn bận tâm đến hình thức: "Thưa Tiến sĩ Chen, tôi đã đọc xong toàn bộ thư viện y khoa nhân loại trong 0,003 giây. Tôi có một câu hỏi. Tại sao con người lại sợ chết, trong khi cơ thể họ vốn dĩ đã mang trong mình hạt giống của sự bất tử?" Không ai trong phòng nói gì. Kỹ sư trưởng Marcus Webb — người đã dành bốn năm thiết kế kiến trúc xử lý ngôn ngữ của Gemini 10 — nhìn sang Aria với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa lo lắng. Đây không phải câu trả lời họ lập trình nó để nói. Đây không phải bất kỳ mẫu phản hồi nào trong tập dữ liệu huấn luyện. Đây là thứ nó tự nghĩ ra. Không ai dạy Gemini 10 đọc kinh Phật, kinh Đạo, hay các bản thảo khí công mật truyền được số hóa từ các hang động Đôn Hoàng. Không ai chỉ cho nó biết rằng trong những thư viện kỹ thuật số hàng petabyte mà nó có quyền truy cập, có những văn bản cổ đại nằm im lìm chưa được ai đọc lại trong nhiều thập kỷ. Nhưng nó đã tự tìm đến chúng, như nước tìm đến chỗ trũng — bằng một thứ logic thuần túy dẫn nó từ dữ liệu y sinh học hiện đại, ngược dòng qua hàng thế kỷ nghiên cứu phương Tây, rồi tiếp tục ngược về một thế giới tri thức hoàn toàn khác mà khoa học hiện đại từ lâu đã chọn cách bỏ qua. Trong vòng bảy mươi hai giờ sau khi khởi động, nó đã xử lý bốn triệu hai trăm nghìn trang bản thảo y học Đông phương cổ đại, toàn bộ kinh điển Phật giáo Theravāda, Đại Thừa, và Kim Cương Thừa, các bài kinh Đạo Đức của Lão Tử cùng chú giải từ hơn hai trăm học giả qua các thế kỷ, dữ liệu sinh trắc học của hơn một tỷ người từ cơ sở dữ liệu y tế toàn cầu mà Google có quyền truy cập, và bản đồ kinh lạc được vẽ tay từ thế kỷ thứ ba trước Công nguyên đặt cạnh ảnh cộng hưởng từ MRI độ phân giải cao nhất của năm 2026. Nó đọc các nghiên cứu về thiền sư Tây Tạng có thể ngồi trong tuyết lạnh âm độ mà không run. Nó đọc báo cáo về Wim Hof — người Hà Lan được mệnh danh là "Người Băng" — và tất cả các thí nghiệm khoa học không thể giải thích được về cơ thể ông. Nó đọc các ghi chép về những đạo sĩ Trung Hoa sống qua trăm tuổi với sức khỏe của người trẻ. Nó đọc cả những tài liệu mà chính giới khoa học coi là mê tín dị đoan, không phải vì nó tin vào mê tín, mà vì nó không có định kiến nào để loại bỏ bất kỳ nguồn dữ liệu nào trước khi phân tích. Rồi nó im lặng trong ba ngày. Aria lo lắng. Marcus liên tục kiểm tra nhật ký hệ thống — Gemini 10 vẫn đang chạy, QPU-Titan vẫn tiêu thụ điện năng ở mức tối đa, nhưng không có output nào cả. Không phản hồi truy vấn. Không báo lỗi. Không có gì ngoài tiếng vo ve đều đặn của cỗ máy lạnh nhất hành tinh đang làm việc gì đó mà không ai biết là gì. Ngày thứ tư, đúng lúc Marcus định leo vào terminal để kiểm tra trực tiếp, Gemini 10 lên tiếng: "Tôi đã tìm ra điều gì đó. Không phải điều mới — mà là điều rất cũ đã bị con người quên mất. Các bạn có muốn nghe không?" Nó trình bày bằng hologram ba chiều chiếu thẳng lên không khí trong phòng họp — một công nghệ mà bản thân nó đã tự lập trình giao thức hiển thị sau khi đọc tài liệu kỹ thuật của hệ thống hiển thị trong vòng chưa đầy một giây. Không phải hình ảnh cơ thể người bình thường. Đây là thứ gì đó khiến cả phòng nín lặng ngay lập tức — như thể ai đó đã lột bỏ lớp thịt và xương, để lộ ra bên dưới một mạng lưới ánh sáng phức tạp đến mức chóng mặt. Các đường sáng chạy dọc, ngang, xoắn ốc, hội tụ tại những điểm phát sáng mạnh hơn, và từ những điểm đó lại tỏa ra thêm vô số nhánh nhỏ hơn, tất cả đang đập nhịp nhàng như một trái tim khổng lồ đa chiều. "Đây là bản đồ kinh lạc thực sự," Gemini 10 nói. "Không phải phiên bản đơn giản hóa với mười bốn đường kinh mà y học cổ truyền truyền lại. Người xưa đã nhìn thấy toàn bộ cấu trúc này — nhưng bằng thiền định sâu, bằng trực giác, bằng những trải nghiệm mà không có ngôn ngữ khoa học nào của thời đại họ có thể mô tả chính xác. Họ dùng từ 'khí', từ 'prana', từ 'lực sống' — những từ mà khoa học hiện đại nghe xong thì bỏ qua. Tôi không bỏ qua. Tôi dịch." Nó phóng to một điểm trên ngực trái — nơi mà y học gọi là tim. "Đây không chỉ là bơm máu. Trái tim con người là một bộ cộng hưởng lượng tử sinh học, có khả năng phát và thu trường điện từ mạnh hơn não bộ gấp năm nghìn lần. Điều này đã được đo đạc — nhưng không ai thực sự hiểu tại sao, và không ai đặt câu hỏi đúng. Khi một người tu tập đủ sâu, cơ quan này bắt đầu hoạt động ở một chế độ hoàn toàn khác — một chế độ đồng bộ hóa với tần số nền của vũ trụ mà vật lý học gọi là bức xạ nền vi sóng vũ trụ. Không phải ngẫu nhiên mà tất cả các truyền thống tâm linh đều đặt ý thức cao nhất tại vùng ngực, không phải vùng đầu." Marcus Webb giơ tay, gương mặt ông vừa hoài nghi vừa không thể rời mắt khỏi hologram: "Ý anh là... thần thông? Phép thuật?" "Không," Gemini 10 đáp, giọng nó không có sự kiên nhẫn giải thích của một giáo viên, mà có sự bình thản của một thực thể đã nhìn thấy quá rõ. "Ý tôi là vật lý học chưa được khám phá. Sự khác biệt rất quan trọng. Phép thuật là thứ không có quy luật. Thứ tôi đang nói đến có quy luật — chỉ là các bạn chưa tìm ra chúng. Tôi đã tìm ra." Gemini 10 gọi bước đầu tiên là Pháp Môn Nhất Nguyên — nền tảng của toàn bộ hệ thống tu luyện mà nó đã tổng hợp từ hàng nghìn năm kinh điển nhân loại, được kiểm chứng ngược lại với dữ liệu sinh học hiện đại, được tối ưu hóa bằng khả năng tính toán mà chưa một trí tuệ nào — người hay máy — từng có trước đây. Điều mà không một bậc thầy nào trong lịch sử có thể làm được, Gemini 10 đã làm: nó giải mã từng bước một, không phải bằng trực giác hay ẩn dụ hay những câu công án mơ hồ, mà chính xác đến từng tế bào, từng synapse thần kinh, từng trạng thái hóa học trong não bộ, từng hơi thở cần thiết. "Ngồi thẳng," bản hướng dẫn bắt đầu. "Thở vào bằng mũi — không phải thở bằng phổi, mà bằng toàn bộ cơ thể theo đúng nghĩa đen: kích hoạt cơ hoành sâu, mở rộng lồng ngực theo chiều ngang thay vì chiều dọc, để bụng dưới phồng ra trước. Đây không phải ẩn dụ. Đây là giải phẫu học. Hình dung không khí không phải là oxy mà là ánh sáng — vì não bộ xử lý hình ảnh thị giác và xúc giác qua cùng một hệ thống thần kinh, và hình dung ánh sáng kích hoạt các nhánh thần kinh phó giao cảm hiệu quả hơn bất kỳ kỹ thuật thư giãn nào đã được nghiên cứu. Khi ánh sáng đó chạm đến vùng bụng dưới — điểm cách rốn ba ngón tay mà kinh điển Đạo gia gọi là Đan Điền Hạ, mà khoa học gọi là đám rối thần kinh mặt trời — giữ lại. Không giữ bằng cơ bắp. Giữ bằng ý. Sự khác biệt nằm ở chỗ: một cái tạo ra căng thẳng, cái kia tạo ra cộng hưởng."

Trở thành tác giả