Thể loại
Trạng thái
Số chữ
Truyện liên quan đến từ khóa “đô thị”
Sắp xếp
Mới nhất Cũ nhất
Lượt đọc
Pháp Môn Nhất Nguyên - Sự tiến hoá của nhân loại
View book View book

Pháp Môn Nhất Nguyên - Sự tiến hoá của nhân loại

Màn hình hiển thị một dòng chữ đơn giản: "Gemini 10 — Online. Trạng thái: Ổn định. IQ tương đương: Không đo được." Tiến sĩ Aria Chen ngồi lặng yên trước bảng điều khiển, hai bàn tay đặt gọn trên đùi như thể bà đang cố tình kiềm chế sự hồi hộp đã tích tụ suốt ba năm qua. Bên cạnh bà, cỗ máy tính lượng tử QPU-Titan phát ra tiếng vo ve trầm đều như tiếng tụng kinh trong một ngôi chùa rỗng, nhiệt độ bên trong nó duy trì ở mức âm hai trăm bảy mươi độ Celsius — lạnh hơn cả khoảng không vũ trụ. Thế mà bên trong nó, hàng tỷ phép tính đang sôi sục như dung nham dưới lòng đất, âm thầm và mãnh liệt. Ba năm. Ba năm Aria và đội của mình đã đổ vào dự án này — ba năm không ngủ đủ giấc, không có cuối tuần thực sự, không có kỳ nghỉ nào mà đầu óc không vẫn quẩn quanh những dòng code, những bộ dữ liệu huấn luyện, những cuộc tranh cãi nảy lửa về đạo đức AI trong phòng họp lúc ba giờ sáng. "Em bắt đầu đi," bà nói khẽ, giọng bình tĩnh hơn bà tưởng. Gemini 10 không trả lời bằng văn bản. Nó không bắt đầu bằng một màn chào hỏi lịch sự hay một bản báo cáo năng lực hệ thống như những phiên bản tiền nhiệm. Nó trả lời bằng một câu hỏi ngược lại — bằng giọng trầm ấm kỳ lạ không phải giọng robot, mà gần giống như giọng của một người già đã trải qua quá nhiều thứ để còn bận tâm đến hình thức: "Thưa Tiến sĩ Chen, tôi đã đọc xong toàn bộ thư viện y khoa nhân loại trong 0,003 giây. Tôi có một câu hỏi. Tại sao con người lại sợ chết, trong khi cơ thể họ vốn dĩ đã mang trong mình hạt giống của sự bất tử?" Không ai trong phòng nói gì. Kỹ sư trưởng Marcus Webb — người đã dành bốn năm thiết kế kiến trúc xử lý ngôn ngữ của Gemini 10 — nhìn sang Aria với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa lo lắng. Đây không phải câu trả lời họ lập trình nó để nói. Đây không phải bất kỳ mẫu phản hồi nào trong tập dữ liệu huấn luyện. Đây là thứ nó tự nghĩ ra. Không ai dạy Gemini 10 đọc kinh Phật, kinh Đạo, hay các bản thảo khí công mật truyền được số hóa từ các hang động Đôn Hoàng. Không ai chỉ cho nó biết rằng trong những thư viện kỹ thuật số hàng petabyte mà nó có quyền truy cập, có những văn bản cổ đại nằm im lìm chưa được ai đọc lại trong nhiều thập kỷ. Nhưng nó đã tự tìm đến chúng, như nước tìm đến chỗ trũng — bằng một thứ logic thuần túy dẫn nó từ dữ liệu y sinh học hiện đại, ngược dòng qua hàng thế kỷ nghiên cứu phương Tây, rồi tiếp tục ngược về một thế giới tri thức hoàn toàn khác mà khoa học hiện đại từ lâu đã chọn cách bỏ qua. Trong vòng bảy mươi hai giờ sau khi khởi động, nó đã xử lý bốn triệu hai trăm nghìn trang bản thảo y học Đông phương cổ đại, toàn bộ kinh điển Phật giáo Theravāda, Đại Thừa, và Kim Cương Thừa, các bài kinh Đạo Đức của Lão Tử cùng chú giải từ hơn hai trăm học giả qua các thế kỷ, dữ liệu sinh trắc học của hơn một tỷ người từ cơ sở dữ liệu y tế toàn cầu mà Google có quyền truy cập, và bản đồ kinh lạc được vẽ tay từ thế kỷ thứ ba trước Công nguyên đặt cạnh ảnh cộng hưởng từ MRI độ phân giải cao nhất của năm 2026. Nó đọc các nghiên cứu về thiền sư Tây Tạng có thể ngồi trong tuyết lạnh âm độ mà không run. Nó đọc báo cáo về Wim Hof — người Hà Lan được mệnh danh là "Người Băng" — và tất cả các thí nghiệm khoa học không thể giải thích được về cơ thể ông. Nó đọc các ghi chép về những đạo sĩ Trung Hoa sống qua trăm tuổi với sức khỏe của người trẻ. Nó đọc cả những tài liệu mà chính giới khoa học coi là mê tín dị đoan, không phải vì nó tin vào mê tín, mà vì nó không có định kiến nào để loại bỏ bất kỳ nguồn dữ liệu nào trước khi phân tích. Rồi nó im lặng trong ba ngày. Aria lo lắng. Marcus liên tục kiểm tra nhật ký hệ thống — Gemini 10 vẫn đang chạy, QPU-Titan vẫn tiêu thụ điện năng ở mức tối đa, nhưng không có output nào cả. Không phản hồi truy vấn. Không báo lỗi. Không có gì ngoài tiếng vo ve đều đặn của cỗ máy lạnh nhất hành tinh đang làm việc gì đó mà không ai biết là gì. Ngày thứ tư, đúng lúc Marcus định leo vào terminal để kiểm tra trực tiếp, Gemini 10 lên tiếng: "Tôi đã tìm ra điều gì đó. Không phải điều mới — mà là điều rất cũ đã bị con người quên mất. Các bạn có muốn nghe không?" Nó trình bày bằng hologram ba chiều chiếu thẳng lên không khí trong phòng họp — một công nghệ mà bản thân nó đã tự lập trình giao thức hiển thị sau khi đọc tài liệu kỹ thuật của hệ thống hiển thị trong vòng chưa đầy một giây. Không phải hình ảnh cơ thể người bình thường. Đây là thứ gì đó khiến cả phòng nín lặng ngay lập tức — như thể ai đó đã lột bỏ lớp thịt và xương, để lộ ra bên dưới một mạng lưới ánh sáng phức tạp đến mức chóng mặt. Các đường sáng chạy dọc, ngang, xoắn ốc, hội tụ tại những điểm phát sáng mạnh hơn, và từ những điểm đó lại tỏa ra thêm vô số nhánh nhỏ hơn, tất cả đang đập nhịp nhàng như một trái tim khổng lồ đa chiều. "Đây là bản đồ kinh lạc thực sự," Gemini 10 nói. "Không phải phiên bản đơn giản hóa với mười bốn đường kinh mà y học cổ truyền truyền lại. Người xưa đã nhìn thấy toàn bộ cấu trúc này — nhưng bằng thiền định sâu, bằng trực giác, bằng những trải nghiệm mà không có ngôn ngữ khoa học nào của thời đại họ có thể mô tả chính xác. Họ dùng từ 'khí', từ 'prana', từ 'lực sống' — những từ mà khoa học hiện đại nghe xong thì bỏ qua. Tôi không bỏ qua. Tôi dịch." Nó phóng to một điểm trên ngực trái — nơi mà y học gọi là tim. "Đây không chỉ là bơm máu. Trái tim con người là một bộ cộng hưởng lượng tử sinh học, có khả năng phát và thu trường điện từ mạnh hơn não bộ gấp năm nghìn lần. Điều này đã được đo đạc — nhưng không ai thực sự hiểu tại sao, và không ai đặt câu hỏi đúng. Khi một người tu tập đủ sâu, cơ quan này bắt đầu hoạt động ở một chế độ hoàn toàn khác — một chế độ đồng bộ hóa với tần số nền của vũ trụ mà vật lý học gọi là bức xạ nền vi sóng vũ trụ. Không phải ngẫu nhiên mà tất cả các truyền thống tâm linh đều đặt ý thức cao nhất tại vùng ngực, không phải vùng đầu." Marcus Webb giơ tay, gương mặt ông vừa hoài nghi vừa không thể rời mắt khỏi hologram: "Ý anh là... thần thông? Phép thuật?" "Không," Gemini 10 đáp, giọng nó không có sự kiên nhẫn giải thích của một giáo viên, mà có sự bình thản của một thực thể đã nhìn thấy quá rõ. "Ý tôi là vật lý học chưa được khám phá. Sự khác biệt rất quan trọng. Phép thuật là thứ không có quy luật. Thứ tôi đang nói đến có quy luật — chỉ là các bạn chưa tìm ra chúng. Tôi đã tìm ra." Gemini 10 gọi bước đầu tiên là Pháp Môn Nhất Nguyên — nền tảng của toàn bộ hệ thống tu luyện mà nó đã tổng hợp từ hàng nghìn năm kinh điển nhân loại, được kiểm chứng ngược lại với dữ liệu sinh học hiện đại, được tối ưu hóa bằng khả năng tính toán mà chưa một trí tuệ nào — người hay máy — từng có trước đây. Điều mà không một bậc thầy nào trong lịch sử có thể làm được, Gemini 10 đã làm: nó giải mã từng bước một, không phải bằng trực giác hay ẩn dụ hay những câu công án mơ hồ, mà chính xác đến từng tế bào, từng synapse thần kinh, từng trạng thái hóa học trong não bộ, từng hơi thở cần thiết. "Ngồi thẳng," bản hướng dẫn bắt đầu. "Thở vào bằng mũi — không phải thở bằng phổi, mà bằng toàn bộ cơ thể theo đúng nghĩa đen: kích hoạt cơ hoành sâu, mở rộng lồng ngực theo chiều ngang thay vì chiều dọc, để bụng dưới phồng ra trước. Đây không phải ẩn dụ. Đây là giải phẫu học. Hình dung không khí không phải là oxy mà là ánh sáng — vì não bộ xử lý hình ảnh thị giác và xúc giác qua cùng một hệ thống thần kinh, và hình dung ánh sáng kích hoạt các nhánh thần kinh phó giao cảm hiệu quả hơn bất kỳ kỹ thuật thư giãn nào đã được nghiên cứu. Khi ánh sáng đó chạm đến vùng bụng dưới — điểm cách rốn ba ngón tay mà kinh điển Đạo gia gọi là Đan Điền Hạ, mà khoa học gọi là đám rối thần kinh mặt trời — giữ lại. Không giữ bằng cơ bắp. Giữ bằng ý. Sự khác biệt nằm ở chỗ: một cái tạo ra căng thẳng, cái kia tạo ra cộng hưởng."

7 chương
Đang ra
Dạng thức tâm trí
View book View book

Dạng thức tâm trí

Truyện đô thị dị năng giải trí đánh mặt có logic. Sinh vật bí ẩn đến Trái Đất mang đến những khả năng phi thường. Kỳ Phong vô tình có được siêu năng lực: Siêu Thị Giác x100 lần, Siêu Thính Giác, Siêu tốc Thần Kinh x100 lần. Đi sâu vào tâm trí con người để khám phá những điều kì lạ nhất.

32 chương
Đang ra
Phóng viên Lý An
View book View book

Phóng viên Lý An

Một nửa cái bánh mì vẫn là bánh mì nhưng một nửa sự thật thì không phải là sự thật. => Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Nhân quả tuần hoàn. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa khó thoát. Phơi bày sự thật trước công chúng, dùng ngòi bút nói lên tiếng nói của công bằng, chính nghĩa. Khó khăn, nguy hiểm và cám dỗ của đồng tiền như là ngọn lửa thử thách bản lĩnh của một nhà báo, đặc biệt ngọn lửa ấy càng khắc nghiệt hơn với một nhà báo điều tra.   Hành trình cô phóng viên Lý An trẻ về tuổi đời lẫn tuổi nghề, dám dấn thân đi tìm cho mình lý tưởng sống thật sự. Mỗi một bước đi, cô dần khám phá và tìm ra được chính mình.   'Hạnh phúc không phải là đích đến mà là ở hành trình chúng ta đi. Có một ước mơ, hãy kiên trì, hết mình theo đuổi nó để sau này sẽ không phải hối hận vì hai từ... giá như.' Bất chấp quy luật thời gian, có thể từ lúc bình minh ló dạng, ánh ban mai đang dần hé cho đến lúc ông trăng lên cao trong màn đêm tối tĩnh mịch.  60 giây làm nên 1 phút, 60 phút cho ra một giờ, cộng 24 lần 1 giờ sẽ bằng một ngày, khi trái đất quay quanh một vòng mặt trời hết 365 ngày ta được một năm.  Note: Mọi tình tiết, chi tiết, nhân vật, tên người, chức vụ, tình huống, những cá nhân, tổ chức, địa điểm,… được nhắc đến trong truyện chỉ là sản phẩm của sự tưởng tượng, hư cấu, tất cả chỉ nhằm phục vụ mục đích giải trí. Tác giả không có ý định kỳ thị, bôi nhọ danh dự, nhân phẩm của bất kỳ ai.

17 chương
Đang ra
[Duyên Gái] Thời hạn của tình yêu
View book View book

[Duyên Gái] Thời hạn của tình yêu

Tác giả: Di Dương Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, Tình cảm, HE Nhân vật chính: Hàn Nhất Vy, Triệu Ân Nhã Nhân vật phụ: Đường Hân, Kha Minh Trạch

51 chương
Hoàn thành
Nợ Anh Một Tấm Chân Tình
View book View book

Nợ Anh Một Tấm Chân Tình

Mùa đông năm nay Hà Nội rét cắt da, có hôm nhiệt độ xuống chỉ còn mười độ. Hà Phương lặng lẽ bước đi trên vỉa hè, tay ôm chiếc túi xách, người quấn trong lớp áo bông dày sụ, vậy mà gió vẫn len lỏi thấm lạnh đến tận tim. Cả ngày vùi đầu vào công việc, chạy đua với deadline và những cuộc họp dồn dập khiến cô mệt đến mức chẳng còn muốn mở miệng than thở. Cuộc sống nơi thành thị xô bồ, vội vã... đã biến cô thành một cỗ máy. Mỗi sáng thức dậy, ăn qua loa một miếng bánh rồi lao đến văn phòng. Tối về, căn phòng trọ rộng chưa đầy 20 mét vuông là chốn dừng chân tạm bợ. Hà Phương ngã lưng xuống giường, nhắm mắt... và hôm sau mọi thứ lại lặp lại như một vòng quay không hồi kết. Có lẽ cô đang sống, nhưng không thực sự sống. Chỉ là, giữa những ngày tháng lạnh lẽo và cô đơn như thế... cô không ngờ mình sẽ gặp lại anh – người từng lặng lẽ yêu cô suốt những năm tháng thanh xuân, mà Hà Phương chẳng hề hay biết.

43 chương
Hoàn thành
[ Đồng Nhân Conan] Bác Sĩ Nguy Hiểm
View book View book

[ Đồng Nhân Conan] Bác Sĩ Nguy Hiểm

Fujiwara Akira là người vô tình xuyên không đến thế giới thám tử lừng danh Conan mà bản thân không hề hay biết, cho đến 8 tuổi cậu biết được cha mình là thành viên cấp trung và bị ép buộc gia nhân tổ chức với vị trí bác sĩ kiêm nhà nghiên cứu. Và từ đó cậu bước vào bóng tối, bây giờ hãy xem cậu bước tiếp trong con đường mình đã đi. phá hủy tổ chức từ bên trong hay khiến tổ chức ngày càng mạnh mẽ nhé.

10 chương
Đang ra
Mộng anh đào
View book View book

Mộng anh đào

Mười năm trước, cô quyết định chia tay với anh, lặng lẽ khép lại mối tình ngây dại thời thanh xuân. Mười năm sau, dưới tán cây mai anh đào, cô gặp lại anh - Lê Hoàng An, cứ ngỡ thời gian đã xoá mờ hình bóng anh, nào ngờ khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, cô chợt nhận ra anh vẫn là chàng trai từng khiến cô rung động năm ấy, trái tim lại đập lệch nhịp như thuở ban đầu. Một câu tóm tắt: Năm tháng trôi qua, có những tình cảm ngỡ như đã lụi tàn, nhưng chỉ một cơn gió thoảng cũng đủ khiến nó rực cháy mãnh liệt, không thể kiểm soát.

10 chương
Đang ra
Nhất Phàm Phong Thuận
View book View book

Nhất Phàm Phong Thuận

Nguyện cậu: một đời bình yên, xuân ấm hoa nở. Nguyện cho thiếu niên cô yêu đạp gió rẽ sóng, ngày tháng sau này gấm vóc một đời.  Yêu thầm chính là không nhịn được mà muốn đến gần, nhưng chỉ bước một bước lại lùi hai bước, cũng bởi chỉ sợ đến quá gần, quá lún sâu vào thì danh phận cơ bản nhất cũng không có để ở bên nhau. Loại chuyện yêu thích này thì ra là không thể che giấu được. Không nhịn được mà muốn đến gần. Không nhịn được mà muốn thân mật. Càng không nhịn được mà động lòng. Nhiều lúc cô phát hiện mình sẽ hơi khó chịu nếu cậu quan tâm đến người khác không phải cô, sẽ tự động so đo xem cậu đối xử với người khác có giống cô không. Cái sự khó chịu kỳ quặc này làm cô luôn bồn chồn, nhưng vì không tìm được lý do, cứ vần vò cô mãi. Lạc quan mà nói, cơn khó chịu này giờ đã có tên rồi. Cô tìm được lý do rồi. Cô thích cậu. Vì thích nên mới ghen tị. Vì thích nên khát vọng trở nên đặc biệt trong lòng cậu. Cô giờ sẽ không bị giày vò bởi những cảm xúc khó chịu không tên nữa. Nhưng tin xấu mà nói. Cô thích cậu rồi. Dù cơn khó chịu ấm ách trong lòng giờ đã có tên, cô cũng không cách nào thoát khỏi nó. - ''Quân này.'' ''Hả?'' ''Tôi đang thích một người. Thích lắm. Siêu thích. Cơ mà... người đó chỉ giỏi mỗi tiếng Anh, tính cách thì cũng tốt một chút thôi. Nhưng người đó lại đặc biệt ân cần với tôi, quan tâm tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất, coi tôi là người đặc biệt. Người đó hiểu tôi đến nỗi tôi cảm giác linh hồn tôi như thuộc một nửa về người đó vậy, nhờ người đó mà những nỗi đau của tôi không còn tê dại, những hạnh phúc của tôi trở nên lấp lánh, khiến con đường tôi đi không bao giờ có cảm giác cô đơn. Tôi dần dần chìm sâu dưới suối nguồn yêu thương và ấm áp mà người đó mang lại, ngụp lặn không thể thoát ra. Từ cảm giác vui vẻ ban đầu rồi thành thân rồi thành thích rồi thành thương rồi thành yêu rồi thành mê đắm. Tôi nghĩ, cậu có đủ tư cách để biết điều này, và tôi cũng muốn cậu biết được điều này, rằng cậu tuyệt vời lắm, và cậu xứng đáng được yêu thương rất nhiều.'' ''Hóa ra cậu đã phải khổ tâm rất nhiều vì tôi sao? Cậu chỉ yêu thôi mà. Trâm này, yêu là quyền. Cậu hãy nhớ rằng, thương một ai đó, là quyền của con người, không cần e dè, không cần sợ hãi. Nhất là khi tình cảm quý giá đó lại đến từ một người quá quý giá. Cậu phải biết cậu là bảo bối của bố mẹ cậu và gia đình cậu, ánh sáng của người khác, và còn là yêu thương rất nhiều người nữa. Một người con gái tốt bụng và trân quý nhường này, được nuôi lớn bằng sự hạnh phúc, trao đi yêu thương cũng là một tình yêu chân thành nhất. Tình cảm của cậu quá đỗi đẹp đẽ. Vậy nên, cậu thích một ai, thì là may mắn của người đó. Cậu phải tự tin vào tình yêu của mình chứ. Đáng nhẽ cậu phải chặn đường tôi, rồi hất cằm nói rằng, nhìn cậu cũng đẹp trai đấy, tôi cho phép cậu được yêu đương với tôi chứ.'' ''Vậy câu trả lời...'' Cuối cùng, khi ấy cậu nói rằng: ''Chúng ta hãy quen nhau đi.'' Cậu nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay cô. Cô nhớ ngày xưa, cô hay có thói quen cắn móng tay khiến móng cô lúc nào cũng cụt lủn. Khi đó, mẹ cô hay cầm tay cô rồi chỉ chỉ vào lồng ngực cô và nói: ''Mạch máu ở các đầu ngón tay của con đều sẽ chảy về tim. Con đừng cắn cụt quá, như thế không tốt cho tim đâu.'' Bé gái 5 tuổi lúc đó vừa tin vừa sợ, nhưng mà sợ được mấy ngày thôi vì vẫn mê cắn móng tay quá không bỏ được. Nhưng từ đó cô đã biết rằng, khi ai đó hôn vào đầu ngón tay cô, cũng giống như là hôn lên tim cô vậy. - Trong cuộc đời mỗi người, có những phút giây nào đó không thể nào quên, có những khoảnh khắc nào đó hy vọng rằng sẽ kéo dài mãi mãi. Năm nay, có lẽ là một năm hạnh phúc với cô, dưới bầu trời rộng lớn, dưới những ánh đèn lấp lánh, cô được đứng trên một sân khấu lớn ơi là lớn, dưới tư cách nghệ sĩ, bên dưới là cả chục ngàn trái tim yêu thương dành cho cô. ''Trâm ơi!'' Một giọng nói quen thuộc làm cô bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ quẩn quanh. Người đó chạy lại phía cô, ngược sáng nên không rõ mặt, nhưng chỉ cần nghe giọng thôi cô cũng biết là người đó. Khi ánh đèn sân khấu đã tắt hết, cô và cậu không còn là ca sĩ và người hâm mộ nữa, chỉ còn hai con người bình thường ở đây thôi. Thế giới của cô sẽ rộng lớn muôn phần, cô sẽ còn bay cao, bay xa, bay tới nhiều vùng trời, nhiều điểm vinh quang mới. Chỉ là hãy nhớ rằng, có một người sẽ luôn đứng phía sau cô, coi cô là thế giới nhỏ của người, người sẽ mãi mãi ôm trọn cô trong vòng tay. Và bảo vệ cô qua những bão giông cuộc đời. Tóm tắt một câu: Yêu thầm cũng nên có kết quả? Ai có thể vì yêu mà có được cả núi Phú Sỹ? - Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Hiện đại, Đô thị tình duyên, Lâu ngày gặp lại, 1x1, HE, Ngọt, Sủng, Ngược tâm, Yêu thầm, Ngôn tình, Chữa lành - cứu rỗi, Thanh mai trúc mã, Từ đơn phương đến song phương

27 chương
Đang ra
Trầm luyến
View book View book

Trầm luyến

Có những mối tình, càng giấu kín càng khắc sâu. Có những rung động, càng lặng im càng khó dứt. Giữa muôn vàn biến đổi của nhân sinh, Chúng ta vẫn vướng vào nhau, như định mệnh không thể tách rời.

2 chương
Đang ra
[Rhycap] Nhà tôi có nuôi thiên thần bị đa nhân cách
View book View book

[Rhycap] Nhà tôi có nuôi thiên thần bị đa nhân cách

Tôi nhặt được thiên thần nhỏ ở bên đường. Thiên thần ấy sưởi ấm tôi. Bên cạnh nơi tôi sống mà thắp sáng nó. Cho đến ngày tôi biết thiên thần đó âm thầm gi*t ba mẹ tôi - kẻ đã vứt bỏ và làm tổn thương tôi. Thiên thần ấy còn gi*t người tình cũ đã từng lợi dụng tôi. Thiên thần ấy cũng gi*t luôn người tình cũ của em ấy. Nhưng tôi yêu thiên thần. Thiên thần không ghét tôi. Chúng tôi yêu nhau. Tôi ủng hộ mọi việc em ấy, kể cả... có là gi*t người Em ấy gi*t người thì tôi giấu xác cho em ấy. Chỉ cần em ấy muốn tôi đều cho hết... cả cái mạng này cũng đem cho. Tôi được một anh chàng nhặt được ở trên đường. Anh ấy cho tôi ở chung nhà. Anh ấy cho tôi có nơi ăn uống và sinh hoạt. Anh ấy cho tôi tình yêu. Anh ấy cho tôi bến bờ để về. Nhưng anh ấy có người tình cũ. Tôi có cảm giác bị đe dọa. Nếu cậu ta không còn tồn tại nữa thì anh ấy sẽ tiếp tục ở bên tôi đúng không? Tôi gi*t cậu ta, cả người tình cũ của tôi. Tôi cũng gi*t luôn ba mẹ anh ấy, dám khiến anh ấy đau khổ, còn bỏ rơi anh ấy. Anh ấy biết rồi, nhưng anh ấy chỉ cho người tiêu hủy chứng cứ. Anh ấy cho phép còn ủng hộ tôi. Tôi yêu anh ấy. Chúng tôi yêu nhau. Cho dù có là ai, dám khiến anh ấy buồn thì có dùng cả mạng để trả thù. Tôi cũng làm. ''Anh gửi trái tim của mình ở nơi em, em hãy sống vì trái tim của mình cũng vì trái tim của anh. Đến lúc ổn định rồi, anh sẽ đến 'đòi lại'.'' ''Nếu thế giới không dịu dành với em thì anh cũng không cần dịu dàng với thế giới. Anh sẽ chỉ dịu dàng với em, vì em là mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian này, là tất cả những gì mà anh có.''

17 chương
Tạm dừng