
Thiên Trản Bất Túy
Lương Nhược Âm, thứ nữ thấp hèn của Lương gia từ khi sinh ra đã mất đi sinh mẫu. Nàng cúi đầu hẹn mọn trước đích mẫu, ngoan ngoãn cúc cung tận tụy với Lương gia để mong được bình an. Nàng viết binh pháp, thi thư giúp đại ca trở thành Trạng nguyên, phổ ra thần khúc giúp đại tỷ lọt vào mắt xanh của Tam hoàng tử. Khi giá trị của nàng đã cạn, bọn họ đã giẫm nát ngón tay nàng, trút độc vào miệng nàng để hủy hoại thanh quản, ném thân xác tàn tạ của nàng vào rừng cho sói hoang cắn xé. Người chết thì không thể kể chuyện nữa. Sẽ không một ai biết về sự vô dụng của Đích nam và Đích nữ Lương gia. Tưởng đâu sẽ trở thành cô hồn dã quỷ nơi rừng sâu, nàng lại rơi vào tay ác quỷ thực sự. Thượng Quan Tịch Điệm - Thái Giám Chưởng Ấn Tư Lễ Giám kiêm Đề đốc Đông Xưởng, gian thần khuynh quyền được tôn vinh là Cửu Thiên Tuế đang trên đường trở về kinh đã vô tình vớt lấy cái xác của nàng. Nào ai biết, tên hoạn quan khiến cả thiên hạ khiếp sợ ấy lại là một nam nhân hàng thật giá thật. Hắn tìm danh y thế gian, tự tay bôi thuốc, đêm đêm kiên nhẫn chăm sóc cái thân tàn phế của nàng. "Nếu buồn chán không muốn chơi đàn nữa thì nàng cứ quăng đàn vào đầu kẻ nào đó, Đông Xưởng sẽ dọn xác hắn thay nàng." Rằm tháng mười, một vị Cầm sư giấu mặt xuất hiện tại Doanh Yến Lâu, dùng một khúc đàn tranh khuynh đảo giới quý tộc và quan lại. Đại ca và Nhị tỷ hành hạ và hại chết nàng? Phụ thân và chủ mẫu đối xử với nàng không bằng súc sinh? Nàng sẽ nghiền nát tất cả bằng đôi tay bị chính họ hủy hoại.

Thuận Thiên Kiếm
Nguyễn Đông Thanh – một người hiện đại – xuyên không về thời Hồ mạt, nhập thân vào một phú hộ địa phương. Hắn vốn không định làm chuyện gì to tát, chỉ cố gắng sống yên ổn qua ngày giữa thời loạn lạc. Cho đến khi vô tình nghe được một câu chuyện không nên nghe. Chân tướng thành Đa Bang thất thủ không giống bất kỳ điều gì được chép trong sử sách. Những gì chính sử ghi lại vừa vô lý, vừa ngô nghê, mang theo một thái độ trần trụi: “Ừ, ta viết như vậy đấy, rồi sao?” Vậy, chân tướng bị che giấu sau lớp ngôn từ thô vụng ấy là gì? Lê Lợi và Nguyễn Trãi biết rõ. Họ biết ai là kẻ phản trắc, ai đã được lấp liếm khỏi vết nhơ lịch sử, và ai sẽ đứng ra bao che cho tất cả những điều đó. Nguyễn Đông Thanh vốn chỉ là kẻ ngoài cuộc. Nhưng từ khoảnh khắc nghe được bí mật ấy, hắn không còn quyền tụ thủ bàng quan nữa. Thuận Thiên Kiếm mở ra từ một sự thật mà ai cũng biết, nhưng không ai được phép nói lên: Chính sử phong kiến chưa bao giờ là nơi tiếng nói của quần chúng được phép hiện diện. Bên dưới công danh, vĩ nghiệp và hào quang anh hùng là từng chồng xương trắng của những con người mãi mãi lặng câm, của những kẻ ở đáy kim tự tháp. Của dân. Thể loại: Dã sử – Xuyên không – Chính trị – Quyền mưu Lưu ý: Tác phẩm thuộc thể loại dã sử – hư cấu lịch sử.

Sơn Trà Ngụy Quốc
Huỳnh Sơn, một thanh niên hiện đại từng nếm trải thất bại ê chề, nay bỗng trọng sinh vào thân xác một thiếu niên nghèo khó, lêu lổng giữa thời Đông Hán loạn lạc. Mang trong mình khát vọng "tư bản" cuồn cuộn và ý chí làm lại cuộc đời, anh không chỉ muốn thoát khỏi cảnh nghèo khó, mà còn ấp ủ một hoài bão lớn lao hơn: thay đổi định mệnh của cả một đế chế. Với sự đồng hành của hệ thống AI đầy cá tính nhưng sở hữu kho kiến thức vượt thời đại, Sơn từng bước xây dựng cơ nghiệp, ứng dụng trí tuệ hiện đại vào kinh tế và thương trường khắc nghiệt. Mỗi mưu kế "tư bản" của anh không chỉ vì tiền bạc, mà còn là bước đệm cho một mục tiêu vĩ đại hơn, biến một kẻ thất bại ở kiếp trước thành một kẻ kiến tạo ở kiếp này. Và rồi, con đường định mệnh dẫn anh đến gặp Tào Tháo – vị anh hùng mà anh luôn ngưỡng mộ. Từ một "con buôn mê tiền" kiếp này và kẻ trắng tay ở kiếp trước, Sơn sẽ hóa thân thành quân sư, cố vấn tài ba, dốc sức phò tá. Anh sẽ vận dụng tất cả kiến thức từ kinh tế đến quân sự, từ chính trị đến xã hội học để cùng Tào Tháo thống nhất Trung Nguyên, viết lại trang sử Tam Quốc và định hình lại vận mệnh thiên hạ.

Trở thành tác giả