Từ Khi Anh Đến (Phần Một)
Từ Khi Anh Đến (Phần Một)
Tác giả: Martin Ha
Hoàn thành
Chương
8
Lượt đọc
2
Theo dõi
Đề cử
0
Đôi lời của Tác giả
Đôi lời của tác giả Tôi viết bản đầu tiên của câu chuyện này năm mười bảy tuổi, trong một mùa hè oi ả cách đây mười sáu năm. Khi ấy tôi cho hai nhân vật của mình một cái kết mà sau này tôi không tha thứ được cho chính mình. Tôi đã nghĩ, một cách vụng về, rằng chỉ nỗi đau mới khiến người ta nhớ mãi một câu chuyện. Hoá ra người không quên được lại là tôi. Mười sáu năm sau, tôi viết lại nó. Và viết tiếp Phần Hai, để trả cho họ khoảng thời gian mà họ đáng được có. Đây không chỉ là chuyện tình của hai người con trai. Nó còn là một cuốn sách về Hà Nội: mùa hoa sữa, hương sen Hồ Tây, những món ăn của thành phố này, và những con ngõ mà nhà nào cũng biết chuyện nhà nào. Và là một cuốn sách về việc mang lời Phật vào đời sống thường ngày, qua chính cách sống của những con người trong truyện. Họ học được rằng thương một người không phải là giữ lấy người ta, mà là để người ta tìm được hạnh phúc của mình, dù có ở lại bên mình hay không. Hai chữ tôi muốn gửi tới bạn đọc là bình an. Martin Ha Hà Nội
"Cháu không phải con gái. Rồi nó cũng phải có con chứ. Hai đứa với nhau thì con cái ở đâu ra?" Nhật ký ơi, mẹ anh ấy nói đúng. Tớ không cho anh ấy được những thứ đó. Không con cái, không một gia đình, không một cuộc đời mà người ta nhìn vào rồi bảo là trọn vẹn. Có lẽ tớ sinh ra chỉ hợp với chừng này thôi: một tấm bạt trải ra, một chồng sách cũ, ngày nào đắt hàng thì bán được mười cuốn. Tớ quyết rồi. Tớ sẽ đi. Tớ đi rồi thì anh ấy mới được hạnh phúc theo cái cách mà người ta vẫn hạnh phúc. Mà nhật ký ơi. Từ khi anh ấy đến, tớ mới biết cái nhà này trước kia vắng đến thế nào. Biết rồi thì không quên lại được nữa. Mong anh ấy bình an. Trần Thanh Tú bị bỏ lại ở cổng chùa từ lúc còn đỏ hỏn, bên cạnh một mảnh giấy và một cái tên, được một người bà tốt bụng nhận nuôi. Cậu lớn lên bằng một câu duy nhất, giấy rách phải giữ lấy lề, rồi bà mất khi cậu mười một tuổi. Mười bảy tuổi, cậu bán sách cũ trên tấm bạt ở công viên. Cậu không nợ ai cái gì, cứ sống ngày qua ngày như thế. Thế rồi Phạm Ngọc Hùng đến. Anh có tất cả những gì Tú không có. Một gia đình phía sau, một tương lai phía trước. Anh đến làm đảo lộn sạp sách của Tú. Dù bị Tú ghét, anh vẫn quay lại, trêu đùa, cùng cậu bán sách. Cứ thế suốt mùa hè năm ấy. Tú giữ khoảng cách, cố tình đuổi Hùng đi. Một thằng như cậu thì không có phần trong đời một người như thế, mà bên kia lại đã có một cô gái được cả hai nhà mai mối. Nhưng Hùng vẫn kiên nhẫn, không chịu đi. Đến mùa hoa sữa năm ấy, Tú đã không thể từ chối nữa. Nhưng cậu nào biết cái giá của tiếng yêu đầu ấy đắt đến nhường nào. Hà Nội, cuối những năm 2000. 37 chương, đã hoàn thành. Truyện gồm hai phần. Phần Một là năm ấy họ có nhau. Phần Hai là hai mươi năm sau. Lưu ý: Phần Một kết thúc bằng chia ly. Câu chuyện trọn vẹn ở Phần Hai.
Bình luận
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!
Số truyện
1
Người theo dõi
Đề cử
0
Có thể bạn thích