
Cẩu Đạo Tu Tiên: Ta Có Linh Viên Vô Hạn Thăng Cấp
“Ngươi nói tu tiên là phải khoác trường bào trắng muốt, đạp phi kiếm chém đứt cửu tiêu, ngạo nghễ đạp lên đầu thiên hạ? Đó là chuyện của con cháu thế gia. Còn ta? Tu tiên của ta là trốn dưới hố bùn đầm lầy, rải một nắm bột ngứa, thả ba con bọ độc, và mỉm cười nhìn những tên ‘thiên tài’ kia chết nghẹn trong ảo giác.” [BỐI CẢNH] Tu tiên giới trong truyện không phải là chốn bồng lai tiên cảnh, mà là một cái Lò Mổ khổng lồ. Ở đó, cường giả coi mạng người như cỏ rác, Trưởng lão bắt đệ tử làm huyết thực để luyện công, còn những kẻ thấp hèn nhất chỉ là "phân bón" cho những gốc linh thảo ngàn năm. Main (Lâm Mặc) xuyên không đến thế giới tàn khốc này, không có hệ thống "đinh đinh" vô địch, không có thiên phú vạn người mê, cũng chẳng có mỹ nữ vây quanh. Hắn bắt đầu từ vị trí tận cùng của đáy xã hội: Dược Nô số 47 – một cái xác khô chuẩn bị bị ném vào Rừng Vạn Độc để làm mồi cho súc vật. [BÀN TAY VÀNG & LỐI ĐI RIÊNG] Giữa lằn ranh sinh tử, hắn thức tỉnh một không gian tùy thân: [Linh Viên]. Nhưng thay vì trồng Tiên Đào, Tiên Cỏ để độ kiếp thăng tiên như người ta... Lâm Mặc lại biến nó thành một xưởng sản xuất Kịch Độc và Ổ Nuôi Trùng. Dùng linh khí để ép bọ xít tiến hóa thành Yêu Trùng xuyên giáp. Dùng cỏ dại lai tạo ra bột phấn Mộng Yểm gây ảo giác. Tự dùng kịch độc để gọt rửa kinh mạch, ép bản thân đột phá trong cơn đau xé tủy. [TRIẾT LÝ CẨU ĐẠO] Lên lôi đài hở ra là ném cát, quỳ lạy xin hàng. Hắn giấu giếm tu vi đến mức cực đoan, nhìn kẻ thù chém giết lẫn nhau đến kiệt quệ, rồi mới nhẹ nhàng như một bóng ma... đi ra hôi của. Không ai biết, đằng sau lớp vỏ bọc Luyện Khí Tầng 4 phế vật, yếu ớt kia, là một Độc Sư máu lạnh đang từng bước bòn rút xương tủy của cả một tông phái để dọn đường Trúc Cơ cho riêng mình. Ai ngáng đường ta, ta không đánh lại. Ta chỉ giăng bẫy chờ ngươi già, chờ ngươi bệnh, chờ ngươi kiệt sức... rồi cho bọ cắn chết ngươi! ĐIỂM SÁNG TRUYỆN (ĐỘC GIẢ CẦN BIẾT TRƯỚC KHI NHẢY HỐ): Nhịp độ RẤT CHẬM (Slow-burn): Chú trọng vào logic, mưu mô, tâm lý chiến, miêu tả chi tiết quá trình làm ruộng, luyện đan và chế độc. Main Hắc Ám & Ích Kỷ: Không vỗ ngực xưng tên gào thét báo thù, không hầu gái ngực to não tàn (không harem vô lý). Làm việc dứt khoát, ra tay không chừa đường lui.

The lexicon eclipse
Bạn đã bao giờ tự hỏi, liệu sự tồn tại của mình chỉ là một dòng chữ có thể bị xóa nhòa bởi một cú click chuột? Yamato Kagehira, một biên tập viên ba mươi hai tuổi, người dành cả đời để gạch bỏ những cảm xúc thừa thãi, cắt tỉa những cuộc đời không hoàn hảo trên trang giấy của người khác. Anh sống như một bóng ma trong văn phòng xám xịt, cho đến khi bản thảo định mệnh mang tên "Lexicon" xuất hiện trên màn hình bởi một tác giả vô danh gửi cho anh. Rồi thế giới sụp đổ Không phải bằng một vụ nổ mà bằng một lỗi logic. Bị ném vào một thực tại mục nát, nơi những từ ngữ chết đi vẫn còn thì thầm và bầu trời luôn mang sắc xám của tro tàn. Tại đây, sự sống không được tính bằng hơi thở, mà bằng Dữ liệu. Kẻ mạnh là kẻ nắm giữ Lexicon cuốn từ điển định nghĩa lại vạn vật. Kẻ yếu chỉ là những biến số lỗi đang chờ bị xóa sổ khỏi mọi dòng thời gian. Trong tay Yamato không phải thanh gươm của anh hùng mà là kỹ năng độc nhất chính là phá hủy linh hồn. Khi thần thoại không còn là cổ tích mà trở thành những mã lệnh tàn khốc, khi người mẹ đã mất bỗng trở thành một dòng chữ bị gạch bỏ trong bản thảo của Đấng Sáng Thế liệu có ẩn khuất đằng sau câu chuyện? Anh buộc phải lựa chọn: Trở thành một mảnh vụn của lịch sử hay dùng tư duy sắc lạnh của một biên tập viên để sửa lại chính số phận nghiệt ngã này? "Ta không tin vào phép màu hay là thần linh kể cả là ma thuật! ta chỉ tin vào những gì có thể kiểm chứng!" Giữa Thung lũng Tan rã và những tầng thực tại chồng chéo, một cuộc hành trình tái cấu trúc bắt đầu. Không có dũng sĩ diệt rồng chỉ có những kẻ bị ruồng bỏ đang cố gắng không bị xóa tên khỏi cuốn sách của thế giới. Liệu giờ đây kẻ từng chỉ biết ngồi máy tính hằng giờ để soạn một bài báo và cũng là một biên tập viên luôn đóng góp ý kiến cho tác giả của tác phẩm đó, có thể học cách viết lại chính bản thân mình trước khi dấu chấm hết cuối cùng được hạ xuống?

Lời khuyên từ rừng xanh
Cuộc sống của bạn là do bạn tự quyết định. Nó tốt hay xấu phụ thuộc vào mỗi người. Đừng bao giờ đổ thừa hoàn cảnh đưa ta vào cuộc sống đó!

Trở thành tác giả