
Hằng Nga Giáng Hạ
HẰNG NGA GIÁNG HẠ Khúc Thứ Nhất Của Trường Ca Chính Pháp Khi thiên cơ chuyển động, những lời thệ nguyện từ thuở xa xưa cũng bắt đầu thức tỉnh. Giữa đỉnh Ngọc Phong dưới ánh trăng vĩnh cửu, Tri Nhật vô tình gặp gỡ một tiên tử đến từ Quảng Hàn Cung. Cuộc tương phùng ấy mở ra một chuỗi biến cố vượt xa khỏi số phận của riêng hai người. Một oán linh thượng cổ thoát khỏi phong ấn. Một đại kiếp âm thầm hình thành nơi nhân gian. Một vị Thánh Vương mang theo sứ mệnh cứu độ chuẩn bị chuyển sinh. Và vô số sinh mệnh trong Tam Giới phải lựa chọn giữa ánh sáng và bóng tối. "Hằng Nga Giáng Hạ" là khúc mở đầu của bản trường ca – sử thi tâm linh về thiện và ác, về thệ nguyện và lựa chọn, về hành trình tìm lại bản tâm giữa thời đại biến động. Mỗi người có thể đọc câu chuyện này như một cuộc phiêu lưu, một truyền thuyết, hoặc một hành trình chiêm nghiệm của riêng mình. — Tri Nhật


Cẩu Đạo Tu Tiên: Ta Có Linh Viên Vô Hạn Thăng Cấp
“Ngươi nói tu tiên là phải khoác trường bào trắng muốt, đạp phi kiếm chém đứt cửu tiêu, ngạo nghễ đạp lên đầu thiên hạ? Đó là chuyện của con cháu thế gia. Còn ta? Tu tiên của ta là trốn dưới hố bùn đầm lầy, rải một nắm bột ngứa, thả ba con bọ độc, và mỉm cười nhìn những tên ‘thiên tài’ kia chết nghẹn trong ảo giác.” [BỐI CẢNH] Tu tiên giới trong truyện không phải là chốn bồng lai tiên cảnh, mà là một cái Lò Mổ khổng lồ. Ở đó, cường giả coi mạng người như cỏ rác, Trưởng lão bắt đệ tử làm huyết thực để luyện công, còn những kẻ thấp hèn nhất chỉ là "phân bón" cho những gốc linh thảo ngàn năm. Main (Lâm Mặc) xuyên không đến thế giới tàn khốc này, không có hệ thống "đinh đinh" vô địch, không có thiên phú vạn người mê, cũng chẳng có mỹ nữ vây quanh. Hắn bắt đầu từ vị trí tận cùng của đáy xã hội: Dược Nô số 47 – một cái xác khô chuẩn bị bị ném vào Rừng Vạn Độc để làm mồi cho súc vật. [BÀN TAY VÀNG & LỐI ĐI RIÊNG] Giữa lằn ranh sinh tử, hắn thức tỉnh một không gian tùy thân: [Linh Viên]. Nhưng thay vì trồng Tiên Đào, Tiên Cỏ để độ kiếp thăng tiên như người ta... Lâm Mặc lại biến nó thành một xưởng sản xuất Kịch Độc và Ổ Nuôi Trùng. Dùng linh khí để ép bọ xít tiến hóa thành Yêu Trùng xuyên giáp. Dùng cỏ dại lai tạo ra bột phấn Mộng Yểm gây ảo giác. Tự dùng kịch độc để gọt rửa kinh mạch, ép bản thân đột phá trong cơn đau xé tủy. [TRIẾT LÝ CẨU ĐẠO] Lên lôi đài hở ra là ném cát, quỳ lạy xin hàng. Hắn giấu giếm tu vi đến mức cực đoan, nhìn kẻ thù chém giết lẫn nhau đến kiệt quệ, rồi mới nhẹ nhàng như một bóng ma... đi ra hôi của. Không ai biết, đằng sau lớp vỏ bọc Luyện Khí Tầng 4 phế vật, yếu ớt kia, là một Độc Sư máu lạnh đang từng bước bòn rút xương tủy của cả một tông phái để dọn đường Trúc Cơ cho riêng mình. Ai ngáng đường ta, ta không đánh lại. Ta chỉ giăng bẫy chờ ngươi già, chờ ngươi bệnh, chờ ngươi kiệt sức... rồi cho bọ cắn chết ngươi! ĐIỂM SÁNG TRUYỆN (ĐỘC GIẢ CẦN BIẾT TRƯỚC KHI NHẢY HỐ): Nhịp độ RẤT CHẬM (Slow-burn): Chú trọng vào logic, mưu mô, tâm lý chiến, miêu tả chi tiết quá trình làm ruộng, luyện đan và chế độc. Main Hắc Ám & Ích Kỷ: Không vỗ ngực xưng tên gào thét báo thù, không hầu gái ngực to não tàn (không harem vô lý). Làm việc dứt khoát, ra tay không chừa đường lui.

Nhật Nô
Mười tám năm, đủ để một đứa trẻ lớn lên thành một con thú. Khi cung điện của vương triều Veridia chìm trong biển lửa, thái tử độc nhất cũng biến mất. Người đời nghĩ hắn đã chết. Kẻ cướp ngôi nghĩ mình đã thắng. Nhưng tận đáy bãi phế liệu, một tên nô lệ mang tên Nhật Nô thức tỉnh. Thập Dương Thần Hỏa cháy trong lồng ngực, cửu thiên kinh mạch đả thông. Hắn không chỉ là kẻ thừa kế duy nhất của lục địa – hắn còn là thứ vũ khí mà nhị giới không thể khống chế. Bất tuân Kim Liên. Chết không toàn thây.

Đại thiên thế giới
Trong vô tận chư thiên tồn tại vô số thế giới lớn nhỏ, tầng tầng lớp lớp như cát bụi giữa tinh hà vô biên. Từ thấp đến cao được chia thành Phàm giới, Linh giới, Thượng giới, Tiên giới và Thần giới. Mỗi giới đều có vô số chủng tộc tranh bá thiên hạ, từ Nhân tộc, Yêu tộc, Ma tộc cho đến Long tộc, Phượng tộc, Kỳ Lân tộc… tất cả đều đi trên con đường tu luyện nghịch thiên đoạt mệnh, truy cầu trường sinh và sức mạnh vô thượng. Tương truyền từ thời viễn cổ, trong Tiên Giới từng tồn tại một vùng đất chí cao mang tên Thần Châu Đại Lục. Nơi đó tiên khí cuồn cuộn, thần dược mọc đầy trời đất, tiên mạch kéo dài vô tận, được xem là thánh địa mà vô số cường giả khắp chư thiên thèm muốn. Nhưng chính vì tài nguyên quá mức nghịch thiên mà Thần Châu bị các tồn tại ở Thần Giới để mắt tới, dẫn đến một trận đại chiến kinh thiên động địa kéo dài suốt vạn năm. Trong trận chiến ấy, thiên địa sụp đổ, tinh hà vỡ nát, vô số tiên thần ngã xuống. Đúng lúc Thần Châu sắp diệt vong, một vị tuyệt thế cường giả mang Thái Sơ Thánh Thể ngang trời xuất thế. Chỉ bằng sức một người, hắn đánh lui chư thần, ép các tồn tại cấm kỵ phải thức tỉnh tham chiến. Nhưng dù mạnh đến đâu, đối mặt với vô số thần linh và thiên đạo phản phệ, hắn cuối cùng vẫn rơi vào đường cùng. Trước khi ngã xuống, vị cường giả kia đã dùng thần thông vô thượng chém nát Thần Môn nối liền Tiên Giới và Thần Giới, lấy thân mình làm phong ấn, lấy thần hồn che giấu thiên cơ, mạnh mẽ chia Thần Châu Đại Lục thành chín phần, tạo thành Cửu Châu Đại Lục ngày nay. Sau đó hắn mở cánh cổng xuyên không gian đưa toàn bộ Cửu Châu biến mất khỏi tầm mắt chư thiên. Thế nhưng trong quá trình xuyên qua hư vô, tiên khí thất thoát, thiên địa xuống cấp, tiên mạch khô cạn, Cửu Châu từ một tiên thổ chí cao rơi xuống thành một Phàm giới suy tàn. Truyền thừa cổ xưa dần biến mất theo năm tháng, vô số bí mật bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử. Nhưng những tồn tại cấm kỵ năm xưa vẫn chưa từng từ bỏ việc truy tìm Cửu Châu. Cùng lúc đó, Ma tộc từ Ma Uyên cũng bắt đầu xâm lấn chư thiên với tham vọng biến toàn bộ thế giới thành vực sâu ma đạo. Từ Thượng Giới cho đến Tiên Giới, thậm chí cả Thần Giới đều bị chiến hỏa bao phủ. Chỉ vì quy tắc thiên địa hạn chế nên ma vật cấp cao không thể trực tiếp tiến vào những thế giới thấp hơn. Mọi thứ tưởng chừng vẫn sẽ tiếp tục chìm trong bóng tối cho đến một ngày tại Thần Giới, Bạch Gia — một gia tộc cổ xưa đứng trên đỉnh chư thần — sinh ra một đứa trẻ khiến thiên địa rung chuyển. Đứa trẻ ấy vừa chào đời đã dẫn động vạn đạo cộng minh, thiên địa chúc phúc, thần quang bao phủ khắp Thần Giới. Nó sở hữu Thái Sơ Thần Thể cùng Thái Sơ Linh Căn — tư chất chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Ma tộc cảm nhận được uy hiếp chưa từng có, lập tức phát động đại chiến nhằm diệt sát đứa trẻ kia. Một vị Ma tộc cấm kỵ thậm chí còn thi triển cấm thuật lấy mạng đổi mạng, nguyền rủa đứa trẻ khiến sinh cơ gần như hoàn toàn đoạn tuyệt. Toàn bộ Bạch Gia chìm trong tuyệt vọng. Nhưng đúng lúc ấy, một linh hồn đến từ thế giới khác xuyên qua vô tận thời không nhập vào thân thể đứa trẻ. Đó là một thanh niên hiện đại đã chết sau khi bị chính người mình yêu phản bội. Sự xuất hiện của hắn khiến đứa trẻ vốn đã bị phán tử hình xuất hiện một tia sinh cơ cuối cùng. Các cổ tổ Bạch Gia lập tức dùng đại cấm thuật phong ấn toàn bộ thần thể, linh căn và thiên cơ của đứa trẻ bằng chín trăm chín mươi chín tầng phong ấn, sau đó mở vết nứt thời không đưa nó rời khỏi Thần Giới. Trong bóng tối vô tận của hư không, một tia ý chí còn sót lại của vị tuyệt thế cường giả năm xưa dường như cảm nhận được khí tức quen thuộc, âm thầm dẫn đường cho đứa trẻ đi tới nơi đã bị lãng quên từ rất lâu… Cửu Châu Đại Lục. Từ đây, một truyền kỳ chấn động chư thiên chính thức bắt đầu.

Ta có phân thân vô hạn!
"Xuyên không đến một tu tiên giới kẻ mạnh là vua, Tô Trần vốn nghĩ mình chỉ là một phàm nhân tầm thường. Cho đến khi hắn thức tỉnh 'Hệ Thống Phân Thân Vô Hạn'. Một phân thân ở tông môn tu luyện công pháp cực phẩm. Một phân thân ở cấm địa rèn luyện nhục thân. Một phân thân khác lại đi lang thang khắp thiên hạ thu thập thiên tài địa bảo. Mọi người cười hắn lười biếng, không lo tu hành? Tô Trần chỉ mỉm cười: 'Các ngươi tu luyện một đời, sao bằng ta có vạn bản thể cùng lúc vận công?' Phân thân bất tử, bản thể bất diệt. Chờ đến ngày vạn phân thân quy nhất, ta chính là Đạo, là Tổ, là kẻ đứng đầu vạn giới!"

Ánh Đạo Nhân Gian
Ánh Đạo Nhân Gian Nếu có một khúc ca được viết ở trời cao… thì đây là đoạn còn lại, giữa nhân gian. Lời mở đầu Dục giới mịt mù, khổ nạn vây, Hoa Long sẹo má, dấu oan tày. Pháp kinh mở lối, tâm bừng sáng, Ánh đạo soi đời, vượt chốn say. Trong cõi Dục giới mịt mù, nơi khổ nạn bủa vây trùng điệp, nhân gian trôi dạt giữa dòng xoáy danh lợi, tửu sắc, và vô vàn những mê loạn không tên. Con người mải miết đuổi theo được – mất, quên đi rằng mỗi sinh mệnh giáng trần không phải để hao mòn trong vòng luân hồi vô tận. Giữa phồn hoa đô hội và cảnh đời cơ hàn, giữa tiếng cười chế giễu và những ánh mắt hững hờ vô cảm, một sinh mệnh nhỏ bé đã lặng lẽ lớn lên. Tên cậu là Hoa Long. Trên má cậu, hằn sâu một vết sẹo, dấu tích của một mũi tên oan nghiệt năm nào, một vết khắc không thể xóa nhòa. Nhưng vết sẹo ấy, không chỉ là nỗi đau của tuổi thơ, mà còn là một đạo ấn vô hình, lặng lẽ định hình một con đường khác biệt cho sinh mệnh cậu, một con đường vượt thoát khỏi lẽ thường. Hoa Long lớn lên trong cảnh cơ hàn, quen với sự khinh miệt, quen với ánh nhìn lạnh nhạt của thế gian. Thế nhưng, trong đôi mắt sáng ấy, chưa từng tắt đi một ngọn lửa khát vọng khó gọi tên: khát vọng thấu hiểu đạo lý, khát vọng tìm kiếm ý nghĩa chân thực của kiếp người. Cậu miệt mài đọc sách thánh hiền, nghiền ngẫm cổ sử, mong tìm được lối thoát giữa cõi đời ràng buộc. Nhưng càng bước đi, Hoa Long càng bị cuốn vào dòng chảy thế tục. Từng lớp hồng trần lặng lẽ phủ lên đạo tâm, những câu hỏi thuở ban đầu dần chìm vào im lặng. Cho đến một đêm, khi phồn hoa tắt, tiếng người tan, lòng cậu bỗng trống rỗng đến lạ thường. Và lần đầu tiên, Hoa Long nhận ra mình đã đi rất xa khỏi điều từng khao khát. Giữa mê loạn nhân gian và một khát vọng chưa thành hình, cậu đứng lặng trước một ngã rẽ vô hình của số mệnh. Không biết rằng, chính khoảnh khắc lạc lối ấy, lại là điểm khởi đầu cho một an bài vượt khỏi nhân gian. Câu chuyện… cũng từ đây mà mở ra, như một bản trường ca định mệnh.

Vạn Niên Long Đỉnh
VẠN NIÊN LONG ĐỈNH Tác giả:Khắc Điệp Thể loại: Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Trọng Sinh (kế thừa), Tu Tiên, Dã Sử. Văn Án Mười vạn năm trước, Đại Thần Thánh Nguyên – người khai thiên lập địa, chấn giữ thái bình cho Tam Giới – đã ngã xuống trong một cuộc phục kích đẫm máu. Giữa lúc Ngài không chú ý, Yêu giới và những kẻ phản bội nơi Tiên giới đã bắt tay, khiến một vị Thần tối cao phải vĩnh viễn tan biến vào hư không. Long Đỉnh – thần khí trấn phái của Ngài – cũng từ đó biệt tích, mang theo bí mật về một kỷ nguyên chính đạo huy hoàng. Mười vạn năm sau, tại đất nước Đại Việt nhỏ bé đang oằn mình trước sự xâm lược của đế quốc Đại Hoa, có một gã tản tu tên là Lý Điệp. Hắn mang linh căn tạp nham, bị khinh rẻ là "kiến cỏ", sống lầm lũi nơi biên thùy. Thế nhưng, định mệnh đã an bài cho hắn chạm tay vào một chiếc vạc đồng rỉ sét trong hang đá hoang vu. Một tiếng rồng ngâm vang động mười phương, vạn năm phong ấn vỡ vụn! Lý Điệp không chọn làm Tiên, hắn chọn hóa Long để bảo vệ đất mẹ. Giữa lúc lửa chiến tranh Đại Hoa – Đại Việt bùng cháy, một vị Tông chủ Nguyên Anh nghìn tuổi từ Thần giới – Thanh Nguyệt – vì trọng thương sau trận chiến với Thần Ma mà rơi thẳng xuống trần gian, nằm ngay dưới chân gã tản tu mạt hạng. Một kẻ là "sâu kiến" bị cả thế gian ruồng bỏ. Một kẻ là "Phượng hoàng" cao cao tại thượng. Họ gặp nhau giữa máu và lửa, giữa âm mưu của những Lão Tổ Tiên giới tham lam và sự trỗi dậy của Ma Thần cổ đại. Lý Điệp sẽ dùng cái vạc rỉ sét ấy để luyện nên thiên địa, hay sẽ cùng người mình yêu tan biến để đổi lấy một lời thề hòa bình vĩnh cửu? "Nếu Tiên giới không có đạo, ta nguyện nung chảy Tiên môn! Nếu Yêu giới càn quấy, ta sẽ dùng Long Đỉnh trấn áp vạn đời!"

PHONG MA DIỆT THẦN
Có những người sinh ra để được chọn. Phạm Thiên Minh từng là thiên tài. Năm năm tuổi, chạm tới Thần Hồn. Song linh hồn trong một thân thể. Đáng lẽ, hắn phải đứng trên tất cả. Nhưng vào ngày Thần giáng. Cha hắn… đã phong ấn hắn. Từ thiên tài, thành phế vật. Từ khoảnh khắc đó Phạm Thiên Minh đã chết Sự oán hận của hắn với cha,cho đến khi biết sự thật vì sao cha hắn làm vậy. Thiên tài chỉ là thức ăn cho thần Hắn sẽ làm thứ còn đáng sợ hơn cả thần.

Huyết Đạo Phàm Sinh
Huyết Đạo Phàm Sinh là câu chuyện về một thiếu niên phàm nhân bị ép bước vào con đường nghịch thiên. Trong một thế giới nơi tu sĩ thống trị sinh mạng phàm nhân, nơi kẻ có Thiên Mệnh Ấn được xem là thiên tuyển chi tử… thì những kẻ không có thiên ấn chỉ là cỏ rác, sinh ra để bị giẫm đạp. Một đêm máu lửa, ngôi làng nhỏ bị thiêu rụi. Gia đình bị sát hại. Sinh mạng phàm nhân bị coi rẻ như cỏ dại. Giữa biển máu đó, Lý Thiên sống sót. Không phải nhờ thiên mệnh. Không phải nhờ tiên duyên. Mà nhờ một thứ đáng sợ hơn… Huyết. Trong vực sâu cổ động phủ, hắn tìm thấy cấm thuật thất truyền "Huyết Đạo". Một con đường tu luyện bị cả tiên giới cấm kỵ. Tu tiên giả hấp thu linh khí của trời đất. Còn hắn… Luyện máu làm đạo. Lấy sát nghiệp làm lộ. Từ một phàm nhân thấp kém nhất, Lý Thiên từng bước bước lên con đường nghịch thiên. Nếu trời không cho hắn thiên mệnh… Hắn sẽ dùng máu viết lại thiên mệnh của chính mình.

Trở thành tác giả