
Nhật ký Pháp y
Đây không chỉ là hành trình truy tìm hung thủ, mà còn là hành trình đi sâu vào những khoảng tối trong tâm lý con người — nơi ranh giới giữa đúng và sai đôi khi mong manh như lớp bụi phủ trên chứng cứ. Với lối viết giàu không khí, nhịp kể sắc bén, tác phẩm mở ra một thế giới mà sự thật không nằm ở những gì mắt thấy, mà nằm trong những điều con người cố giấu đi đến phút cuối cùng.


Sự cân bằng
Tại sao con người lại sinh ra, mục đích của loài người là gì, đó là sai lầm của tiến hóa hay còn là nguyên nhân gì khác

Những kẻ không bao giờ tỉnh dậy
Newhaven City không bao giờ thực sự ngủ. Chỉ là có những người không còn thức dậy cùng với nó. Trong một đô thị cận tương lai nơi công nghệ có thể theo dõi từng nhịp sóng não, một hiện tượng bắt đầu lan rộng mà không ai có thể giải thích: những người mộng du đi ra khỏi nhà trong đêm, để lại sau lưng những khoảng trống trong ký ức—và đôi khi, không bao giờ quay lại. Một số được tìm thấy với những vết thương không thể tự gây ra. Một số biến mất hoàn toàn. Và tất cả đều có chung một điểm: họ không nhớ mình đã mơ. Ethan Cross, một điều tra viên chuyên xử lý các ca tử vong bất thường, là ngoại lệ kỳ lạ nhất. Anh không mơ suốt mười năm. Nhưng mỗi lần nhắm mắt, cơ thể anh lại bước đi, chiến đấu, và trở về với những vết thương thật. Khi một vụ án dẫn anh đến ranh giới mỏng manh giữa giấc ngủ và hiện thực, Ethan nhận ra rằng điều nguy hiểm nhất không phải là những gì con người nhìn thấy trong mơ—mà là những gì có thể nhìn thấy họ. Cùng với Iris Hale, một nhà nghiên cứu sóng não có khả năng ghi nhớ mọi giấc mơ, Ethan bắt đầu lần theo dấu vết của một thế giới không tồn tại trên bản đồ: nơi giấc mơ không phải là ảo ảnh, mà là một không gian có cấu trúc, có quy luật—và có kẻ săn mồi. Ở đó, thời gian không đi theo một chiều. Ký ức có thể bị đánh cắp. Tương lai có thể bị nhìn thấy—và mỗi lần cố thay đổi nó, con người lại đánh mất một phần chính mình. Có những kẻ có thể bước vào giấc mơ của người khác. Có những kẻ không bao giờ ngủ—nhưng lại sống bằng cách lấy đi giấc mơ của người khác. Và có những vùng, nơi một khi đã bước vào, bạn sẽ không còn tỉnh dậy như trước nữa. Khi ranh giới giữa mơ và thực bắt đầu nứt vỡ, Ethan buộc phải đối mặt với một sự thật mà anh chưa từng sẵn sàng chấp nhận: có thể anh chưa bao giờ thật sự rời khỏi giấc mơ đó. Và điều duy nhất nguy hiểm hơn việc không thể tỉnh dậy - là nhận ra rằng thế giới bạn gọi là “thức” cũng chỉ là một tầng mơ khác.

Đôi Mắt
Sau một tai nạn bất ngờ, cô gái trẻ Khánh Chi hôn mê suốt 5 năm, sau khi tỉnh lại, cô có được khả năng nhìn thấy hồn ma của những người đã chết và một hồn ma bí ẩn luôn dõi theo cô.

Kẻ bám đuôi
Cuộc sống của tôi là một chuỗi ngày mệt mỏi, xoay quanh áp lực công việc và những phiền phức không ngừng từ đám đồng nghiệp rắc rối. Đêm nọ, trong một lần ở lại văn phòng làm việc thâu đêm, tôi vô tình nhận ra một bóng người kỳ lạ đứng lặng lẽ phía bên kia đường, như thể đang chờ đợi điều gì, hay có lẽ là chờ đợi tôi. Sự xuất hiện của kẻ lạ mặt ấy dường như không phải là một chuyện ngẫu nhiên khi hắn bắt đầu xuất hiện nhiều hơn phía sau và bên cạnh tôi trên mỗi bước đường. Hắn là ai? Mục đích của hắn là gì? Trong cuộc rượt đuổi giữa thực và ảo, tôi bị cuốn vào một vòng lặp kỳ quái mà không biết liệu mình có thể tìm thấy lối thoát hay không.

Chuyện con mèo gõ trống kêu oan
Người dân huyện Dư Ninh đã chứng kiến con mèo đen kia nhảy qua nhảy lại mộ của lang quân nhà tri huyện - người bị vua ban chết - suốt mười năm nay. Nhiều người còn đùa: Biết đâu chuyện lạ thành thật, lang quân kia sống lại cũng nên. Lang quân sống lại thì chưa thấy, nhưng đã thấy chuyện lạ thành thật. Nhân dịp có vị lệnh sử tài tuấn từ kinh đô đến nhậm chức tại huyện Dư Ninh, con mèo đen kia quả thật đã đánh-trống-kêu-oan! Meo meo meo! Bẩm lệnh sử! Cậu cả nhà con chết oan quá!

Không một gia đình
Lòng dạ của con người luôn là một thứ gì đó khó có thể định nghĩa bằng những ánh văn. Họ không từ thủ đoạn để có thể đạt được mục đích của chính mình. Thi thể câm lặng không biết nói dối, nó chính là chứng cứ xác thực nhất để vạch mặt những kẻ thủ ác lẩn trốn. ____________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________ “Những cánh hoa tử đinh hương nhỏ bé, trắng muốt bị nhuốm vài vệt máu máu đỏ thẫm khẽ lay nhẹ trong gió. Chúng được cẩn thận, cắm ngay ngắn ngay giữa xương hốc mắt trái của nạn nhân, còn đôi mắt nghiễm nhiên đã bị lấy đi mất. Trên thi thể lạnh buốt, khuôn mặt của nạn nhân nguyện ý, thanh thản lạ thường, nơi khóe miệng vẫn còn giãn ra đôi chút, thoáng ẩn hiện một nụ cười đầy vẻ hài lòng.

Thùy Hoa - Thanh Đăng
Thùy Hoa trâm siêu thoát linh hồn, đưa đường về địa phủ Thanh Đăng trâm, gọi đom đóm dẫn lối oan hồn về cõi u minh Phẩy cái quạt, phép màu hiện hữu Một đời người nhàn cư, nhẹ nhàng trôi Đôi khi, phía trước là cái ác, quay đầu lại liền thấy thiện lành. Kẻ mạnh nhất không phải là kẻ giỏi nhất, mà là kẻ đứng giữa ranh giới giữa thiện và ác, là kẻ nắm bắt được cuộc sống là gì!

Hẹn gặp lại anh khi hoa nở
Vào ngày kết hôn của Mộc Miên và Khải Minh, một cô gái xa lạ nhảy lầu tự sát ngay trước mặt hai người và tất cả khách mời. Chuyện này làm cho Mộc Miên ám ảnh suốt một thời gian dài, chỉ đến khi cuộc sống làm dâu với quá nhiều khó khăn đè nặng mới khiến cô tạm thời không nghĩ đến nó nữa. Mộc Miên vẫn luôn tâm niệm rằng sự kiện kia không hề liên quan gì đến những đau khổ mà bản thân phải gánh chịu, nhưng chẳng ngờ nó chính là khởi nguồn cho tất cả. Cô chỉ muốn bảo vệ hạnh phúc của mình thôi nhưng sao khó khăn quá... Ai sẽ là người cùng cô đi đến cuối đời? Chính Mộc Miên cũng không thể trả lời câu hỏi này... Nhưng chắc chắn không thể là anh rồi.

Trở thành tác giả