
Thiên Hà Chiến Kỷ: Thời Đại Khởi Nguyên
Sau dư âm của Chúng Thần Chi Chiến, vạn vật điêu linh, chỉ còn lại Cửu Đại Tinh Vực sừng sững giữa hư không. Tại Thiên Hà Tinh Vực... thánh địa cổ xưa nhất, hệ thống Chiến Linh Sư từ lâu đã phát triển rực rỡ, trở thành chân lý sức mạnh được vạn tộc công nhận, đưa Nhân tộc lên vị thế một trong Cửu Đại Chủng Tộc Nguyên Thủy trấn áp tinh không. Thế nhưng, đỉnh cao cũng chính là khởi đầu của những đợt sóng ngầm tàn khốc. Giữa thời đại vạn tộc kiêu hùng tranh đoạt vận mệnh, Sở Tinh Vân chỉ là một trong những muôn vàn thiên tài đang nỗ lực vươn lên. Hắn không phải kẻ mạnh nhất, cũng chẳng phải kẻ duy nhất mang dã tâm. Hắn đã từng thất bại, từng bị vượt mặt bởi những bộ óc kinh hồn và sức mạnh tuyệt đối. Liệu một biến số như hắn có thể sống sót để định nghĩa lại thời đại mới? Hay chỉ là một quân cờ đoản mệnh vùi thây dưới gót chân những bá chủ vĩ đại hơn? Vũ trụ vẫn lạnh lùng vận hành, và câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ... - Ta không phải là kẻ mạnh nhất từng xuất hiện, ta chỉ là kẻ duy nhất còn đứng vững sau khi tất cả các ngươi đã ngã xuống.

Triệu nhân: Hắc bang chế tiền giả tại thế giới tu chân
Ở một thế giới nơi “tu tiên” đồng nghĩa với “thăng thiên”, hắn lại chọn… “tu cho vui”. Triệu Nhân - một thanh niên tự nhận mình “phế đến mức huyết còn lười chảy”, tình cờ mở ra con đường tu luyện dành riêng cho Nhân Tộc chính vì cái sự lười của mình. Khi các đại tông môn nói: “Muốn mạnh, phải đổi máu.” Triệu Nhân nói: “Tui hết máu rồi, có ai cho nợ không?” Và rồi… hắn thật sự mạnh. Chỉ có điều — con đường ấy hơi… kì quái. Một chút máu me, một chút triết lý, rất nhiều pha lảm nhảm, và không thiếu cảnh hắn tự chửi mình “ngu nhưng đẹp trai”. Đây không phải truyện tu tiên nghiêm túc, nhưng lại là thế giới tu chân được xây dựng nghiêm túc nhất trong một bộ truyện hài. Có người tu để thành tiên. Có kẻ tu để thoát khổ. Còn hắn — chỉ muốn đỡ… nhục. Đọc nhẹ nhàng, cười thoải mái, nhưng đến lúc ngẫm lại — mới thấy: đằng sau mỗi tiếng cười là cả một thiên đạo sâu thẳm. Nói cho có vẻ "ngầu" vậy thôi chứ, nói chung…cũng nhảm.

Quang minh bất diệt, tín ngưỡng vĩnh hằng
Trần Thanh Vũ, một người thanh niên cơ cực, không cha không mẹ bỗng nhiên được chọn làm Giáo Hoàng, bị đưa sang nhiều thế giới để xây dựng Giáo Đình. Thế giới tu chân, tu sĩ cầu trường sinh, lại không nhìn thấy bách tính thi cốt chất thành biển! Thế giới tận thế, hắc ám khắp nơi, nhưng quang minh vĩnh chiếu! Thế giới tiên thần, ầm ầm sóng dậy, mưu mô xảo quyệt, triệu tỉ sinh linh mạng sống như cỏ rác! Thế giới võ thần, Thần Ma Giáo - Giáo Chủ Thiên Thượng Thiên Hạ Duy Ngã Độc Tôn, một kẻ ăn mày nghe thấy tín ngưỡng, quỳ khóc triệu hoán quang minh, một tỷ binh đoàn thánh quang vượt giới mà đến càn quét bản đồ, Võ Thần Võ Đế còn thua sâu bọ! Thế giới tây huyễn, Hắc Ám Thần Đình, chúng thần thống trị, thánh quang phủ xuống xé tan hắc ám! Thế giới quỷ thần, trăm ngàn tỷ nhân loại bị nuôi nhốt như súc sinh, thánh quang xé rách hư không phủ xuống, chúng ma thần quỷ đế chạy bỏ mạng! Thế giới kỹ thuật, binh đoàn robot triệu tỷ, chúng thần robot nhiều như sao trời, duy quang minh không thể công phá! "Hỡi bọn xấu xa tàn ác kia, hãy để thánh quang gột rửa các ngươi!!" Thanh Vũ hào hứng nói. "Ảo tưởng cái gì? Nhiệm vụ đầu tiên, thu nhận một tín đồ cho Giáo Đình đã!" Hệ Thống vô tình dội một gáo nước lạnh. ---- Ngàn tỉ thế giới như hạt cát trong sa mạc, tín ngưỡng truyền tụng, vô số năm tháng, bỗng nhiên nhìn lại... Quang Minh Đã Bất Diệt! Tín Ngưỡng Đã Vĩnh Hằng!!

Trở thành tác giả