
Thanh Xuân Ngược Dốc
Thời học sinh có hai thứ tuyệt đối không bao giờ được đắc tội: một là bác bảo vệ cầm chìa khóa cổng trường, hai là đứa lớp trưởng cầm sổ đầu bài. Trớ trêu thay, chỉ trong một buổi sáng, tôi đã đắc tội cả hai. Lâm Minh Hoàng (14 tuổi) — một công dân Sài Gòn chính hiệu, chúa tể lý sự cùn và là một mầm non công nghệ — vừa nhận một bản án đày ải khốc liệt từ phụ huynh: Tịch thu thẻ tiêu vặt, cắt mạng 4G, và bị tống thẳng lên một trường cấp hai vùng cao nguyên sương mù để rèn luyện nhân cách sau một trò đùa tai hại. Hoàng mang theo cái tôi thành thị to đùng đến xứ lạnh, đinh ninh rằng mình sẽ dễ dàng phá đảo cái trường làng này. Nhưng cậu đã lầm. Ngồi ngay cạnh Hoàng ở bàn cuối là Nguyễn Hoàng Anh Thư — cô lớp trưởng con nhà nông với giao diện luộm thuộm, tính cách cộc cằn, mắc hội chứng sạch sẽ (OCD) và sở hữu quyền sinh sát tối thượng: Cuốn sổ đầu bài bọc nilon xanh. Một vạch phấn trắng được kẻ thẳng tắp chia đôi chiếc bàn gỗ. Một cuộc chiến tranh lạnh khốc liệt bùng nổ giữa một thằng nhóc thành phố sĩ diện cao và một con nhỏ nhà rẫy thực dụng. Từ những trò trả đũa trẻ con bằng viên giấy nháp, bim bim hành tỏi, cho đến những màn xịt nước tưới cà chua ướt sũng... Hoàng dần nhận ra cái xứ sương mù này không hề nhàm chán như cậu tưởng. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và những đường vạch phấn sắc lẹm của Thư là những gánh nặng cơm áo gạo tiền mà một đứa trẻ Sài Gòn như Hoàng chưa từng biết tới. Và đằng sau cái miệng luôn leo lẻo lý sự của Hoàng là một sự cô đơn cần được thấu hiểu. Thanh Xuân Ngược Dốc là một câu chuyện thanh xuân hài hước nhưng không kém phần sâu lắng. Nơi sương mù không chỉ là thời tiết, mà còn là lớp vỏ bọc mà những đứa trẻ 14 tuổi khoác lên mình — cho đến khi chúng học được cách gỡ nó xuống để trưởng thành cùng nhau.

Trở thành tác giả