
Triều Dâng Tàng Hạ
Trong thế giới của Nguyễn Nhật Triều, mọi thứ đều có hạn sử dụng của nó kể cả tình yêu cũng vậy. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một cuộc vui có kỳ hạn. Một đời một kiếp với ai đó chẳng phải quá nhàm chán hay sao? Vậy nên, khi còn nồng nhiệt thì nếm trải trọn vẹn hương vị cuồng nhiệt, và rồi nếu dấu hiệu của sự kết thúc, anh sẽ là người chủ động buông tay trước khi mọi thứ trở nên “nhàm chán”. Năm đó có lẽ chính Nguyễn Nhật Triều cũng không ngờ, cô gái Nguyễn An Hạ đó sau này sẽ là biến số là ngoại lệ nằm ngoài mọi dự định của anh. Năm mười bảy tuổi, anh để mắt đến cô nên tùy hứng muốn tìm hiểu, rồi bị cô từ chối khéo mang đậm chất học sinh ngoan “Em muốn tập trung học hành, chưa muốn yêu sớm”. Anh biết thừa cô chỉ đang mượn cớ, cô gái này chỉ là không thích anh mà thôi. Lần nữa gặp lại, cô bé năm nào lại xem anh như không quen biết. Chẳng biết có phải do không cam lòng vì bị cô từ chối hay không, mà anh lại một lần nữa bị cô thu hút. Mặc cho cô nhiều lần đẩy anh ra xa anh vẫn kiên trì đổi lấy cái gật đầu của cô. Cuối cùng, cô trở thành người ở bên anh lâu nhất, lâu đến mức một người nhanh chán trong chuyện tình cảm như anh dường như chưa từng có cảm giác muốn dừng lại, thậm chí đôi lúc anh còn có suy nghĩ muốn được yêu cô lâu hơn một chút. Cuộc vui nào rồi cũng tàn. An Hạ đột ngột muốn chia tay, anh từng nghĩ bản thân sẽ luôn là vui vẻ, phủi tay sòng phẳng trước mọi cuộc chia tay trên đời, thế nhưng lần này anh lại không cam lòng. Anh điên cuồng chất vấn, đòi cô cho mình một lý do thỏa đáng, để rồi cả hai khép lại đoạn tình cảm bằng một trận cãi vã không mấy vui vẻ. Nhiều năm sau gặp lại cô là trong hôn lễ của một người bạn chung, cô lại vô tình bảo: “Chúng ta không thân”. Nhật Triều nghe vậy cực kỳ không vui chặn cô lại mà chất vấn. "Chuyện thân mật gì chúng ta cũng từng làm rồi, giờ em lại bảo không thân?" Nguyễn An Hạ khoanh tay chẳng hiểu anh nghĩ gì, ném cho anh một ánh mắt lạnh nhạt: "Với tôi, một người yêu cũ chuẩn mực thì nên có trạng thái như đã chết vậy. Mà tôi thì không có thói quen hỏi thăm người chết.” Cô dứt khoát quay lưng, đoạn tuyệt sạch sẽ quá khứ giữa hai người. Nhưng chính từ giây phút bóng lưng cô khuất dần, Nhật Triều biết mình hoàn toàn chịu thua rồi. Anh điên cuồng lao vào thế giới của cô như thiêu thân lao vào lửa, bất chấp việc phải nhận lấy toàn là cay đắng. Người từng ngạo mạn nghĩ rằng mọi cuộc tình trên đời đều có kỳ hạn và anh sẽ luôn hài lòng chấp nhận mọi sự kết thúc, thế nhưng giờ đây cũng chính anh lại đang cố chấp thèm khát một cái kết không bao giờ kết thúc với cô.

Khi tình yêu trở lại (When Love Returns)
Mùa hè 2015, tôi gặp cậu vào một buổi chiều mưa mát mẻ của tuổi mười sáu. Một cái chạm tay tưởng chừng như vô nghĩa, vậy mà đã khắc sâu vào tâm trí tôi, khiến trái tim non nớt thiếu nữ tuổi mười sáu rung động đến mức không thể nào quên. Tôi là Nguyễn Ngọc Tâm Đan, còn cậu ấy là Hà Nhật Minh - lúc ấy, hai con người trẻ trung, ngây ngô, không hề biết rằng một khoảnh khắc nhỏ bé ấy lại là ký ức đẹp đẽ, in sâu vào tâm trí của mỗi người. Mười năm trôi qua, mùa hè 2025. Tôi đã trưởng thành, mạnh mẽ và tự lập, còn cậu ấy dường như vẫn vẹn nguyên trong ký ức tôi - giờ đây đã trở thành một người đàn ông thành đạt. Nhưng chỉ một khoảnh khắc gặp lại, một ánh mắt, một nụ cười, tất cả những cảm xúc rung động năm ấy lần lượt ùa về trong tâm trí, khiến tôi nhận ra: Sự rung động đầu đời chưa bao giờ rời đi, mà nó đang chờ đợi đúng mùa hè, đúng khoảnh khắc… Có những cuộc gặp trong đời tưởng là tình cờ lướt qua nhau nhưng kỳ thực rằng, đó chính là “sợi dây” liên kết vô hình giữa hai người yêu nhau, để trái tim của mỗi người lại “rung” lên lần nữa, không thể nào quên. Lưu ý: Tất cả các sự kiện, địa điểm, nhân vật trong truyện đều mang tính hư cấu.

Trở thành tác giả