
MỘT ĐỜI NGƯỜI, MỘT ĐỜI THƯƠNG : SAO ĐÊM
Một đời người, Một đời thương: Sao đêm Tác giả: Thất Nguyệt Kim Khi màn đêm buông xuống, khu chợ đêm giữa lòng Hà Nội lại bắt đầu sáng đèn. Những quầy hàng nhỏ nối tiếp nhau, tiếng rao, tiếng xe và tiếng cười nói hòa vào nhau. Với những người bán hàng nơi đây, chợ đêm không chỉ là nơi kiếm sống, mà còn là nơi họ gửi gắm cả một đời người. Giữa những ánh đèn ấy có những đứa trẻ: Phong,Huy, Minh Anh, Khánh và Hân. Mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, nhưng cuộc đời lại đưa họ gặp nhau và trở thành những người bạn thân thiết. Minh Huy là anh trai sinh đôi của Minh Anh. Hai anh em sống cùng mẹ, một người phụ nữ phải ngày ngày bán hàng ở chợ đêm để nuôi các con. Huy tuy còn nhỏ nhưng đã sớm hiểu chuyện. Cậu luôn cố gắng bảo vệ em gái, san sẻ với mẹ và trở thành chỗ dựa của gia đình. Minh Anh vẫn giữ được sự hồn nhiên của một cô bé, nhưng cũng cảm nhận được những khó khăn mà gia đình mình đang phải trải qua. Khánh sống cùng bố sau khi mẹ bỏ đi. Hai bố con nương tựa vào nhau trong cuộc sống mưu sinh. Khánh có những nỗi buồn riêng mà không phải lúc nào cậu cũng có thể nói ra. Hân cũng sống cùng bố . Đằng sau vẻ ngoài của một cô bé bình thường là những khoảng trống và những câu chuyện gia đình mà Hân phải âm thầm chịu đựng. Khác với bốn người bạn, Phong sinh ra trong một gia đình giàu có. Bố mẹ Phong thành đạt, có cuộc sống sung túc và đầy đủ. Nhưng khi gặp Minh Huy, Minh Anh, Khánh và Hân, Phong mới thực sự có tình bạn đúng nghĩa tình bạn giữa đứa trẻ khiến Phong bước vào một thế giới hoàn toàn khác với cuộc sống mà cậu từng biết. Ở khu chợ đêm còn có rất nhiều người lao động. Những cô chú bán hoa quả, bán đồ ăn, bán nước, những người phụ việc và những người kiếm sống qua từng đêm. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng, có người từng trải qua mất mát, có người đang cố gắng nuôi con, có người chỉ mong mỗi ngày kiếm đủ tiền để trở về nhà. Chợ đêm vì thế trở thành nơi chứng kiến tất cả. Nơi đây chứng kiến những đứa trẻ gặp nhau, cùng chơi đùa, cùng lớn lên và cùng trải qua những biến cố đầu đời. Cũng tại nơi này, những người xa lạ dần trở thành người thân, những người nghèo khó biết chia sẻ với nhau từng bữa cơm, từng lời động viên và từng chút hy vọng. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng bình yên. Khi những bí mật của người lớn dần được hé lộ, năm đứa trẻ phải đối diện với những thay đổi mà chúng chưa từng nghĩ tới. Có những cuộc chia ly, những tổn thương, những hiểu lầm và cả những khoảnh khắc khiến chúng phải trưởng thành trước tuổi. Giữa những đêm dài của cuộc đời, mỗi người đều có một ánh sáng riêng để níu giữ. Với Minh Huy, đó là trách nhiệm dành cho em gái và tình thương dành cho mẹ. Với Minh Anh, đó là tình cảm dành cho anh trai và những người luôn ở bên mình. Với Khánh và Hân, đó là hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Còn với Phong, đó là tình bạn đã giúp cậu hiểu được giá trị thật sự của gia đình và yêu thương. Một đời người, một đời thương: Sao đêm là câu chuyện về những con người bình dị giữa một khu chợ đêm, nơi những số phận khác nhau gặp nhau dưới cùng một bầu trời. Bởi đôi khi, giữa những ngày tháng khó khăn nhất, một người xuất hiện trong cuộc đời ta giống như một vì sao nhỏ. Không đủ để xua tan cả màn đêm. Nhưng đủ để khiến ta biết rằng mình không cô độc.

BÓNG HOÀNG LAN CỦA NGOẠI
“Có những yêu thương không bao giờ cất thành lời, chỉ yên tĩnh tỏa bóng như cây hoàng lan đầu ngõ qua bao mùa giông bão…” Năm lên sáu tuổi, sau cuộc hôn nhân tan vỡ của cha mẹ, bé An (Mầm) mang theo chiếc nhẫn nhỏ cùng đau khổ sợ hãi cho một đứa trẻ bị bỏ rơi về nhờ cụ giáo Cẩn – người ông ngoại nơi già làng yên bình ven sông Đáy. Dưới mái dốc phong phong và bóng cây hoàng lan cổ thụ ngát hương, không có những câu đố móc hay giáo điều nặng nề, chỉ có chén hoa trà sớm mai, chiếc bánh đúc lạc nóng hổi, con đom đóm trong vỏ trứng và bàn tay ấm áp của người thầy giáo già chiến đấu võ hiệp đầu đời. Hai mươi năm, từ cô bé luôn mặc cảm cho đến ngày trưởng thành bước vào đời, vào cuộc sống của người trưởng thành, An mới hiểu: tình yêu thương bao la và lý tưởng sống thanh bạch của ông ngoại chính là ngọn hải đăng soi sáng, là bến đỗ bình yên nhất, sẵn sàng che chở cho cô trước mọi gió cuộc sống đời.

Mùi Khói Bếp Nhà Mình
Năm Nhi lên tám tuổi, má mất. Cha đi làm xa, để lại con nhỏ cho ông bà nội chăm nom. Từ đó, căn nhà nhỏ ở cuối con đường quê có thêm một tiếng chân con nít, một cái bóng nhỏ lủi thủi theo ông ra vườn, theo bà xuống bếp. Nhi buồn chớ. Nhớ má chớ. Nhưng ông bà đâu có để con nhỏ buồn hoài. Sáng ông gọi: “Dậy đi con, rau ngoài vườn lớn tới đầu gối rồi kìa!” Bà ở dưới bếp vọng lên: “Dậy ăn miếng cơm rồi hẵng đi bán rau. Bụng đói mà làm ăn gì nổi!” Thế là Nhi lau nước mắt, xỏ đôi dép cũ, ôm cái rổ theo ông ra vườn. Nhà chẳng có gì nhiều. Có mấy luống rau xanh rì. Có con gà mái cứ sáng sáng chạy vô bếp đòi ăn. Có con chó nằm chỏng chơ ngoài hiên, ai đi ngang cũng sủa lấy lệ. Có nồi cá kho của bà thơm tới mức hàng xóm đi ngang cũng phải hỏi: “Hôm nay nhà bà kho cá hả?” “Ừ. Có gì đâu, cá dưới mương bắt lên chớ bộ!” Những ngày tháng nghèo khó cứ vậy mà trôi qua. Nhi lớn lên bằng những bó rau ông trồng, những món ăn bà nấu, những đồng tiền lẻ kiếm được ngoài chợ và những lần cha gọi điện từ nơi xa hỏi: “Ở nhà có ngoan không con?” Nhi lần nào cũng trả lời: “Con ngoan. Ông bà cũng khỏe. Cha nhớ gửi tiền về mua đường nghen, bà hết đường làm chè rồi!” Cuộc sống của Nhi không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có những ngày rau bán ế. Có những mùa nước nổi. Có những hôm trong nhà chẳng còn bao nhiêu tiền. Có những chuyện khiến con bé phải lớn lên sớm hơn người ta một chút. Nhưng nhà nghèo thì nghèo, chớ tiếng cười chưa bao giờ thiếu. Ông vẫn hay nói: “Có cơm ăn là được rồi. Mai tính tiếp.” Bà thì cười: “Không có thịt thì ăn cá. Không có cá thì ăn rau. Rau nhà mình trồng, lo gì!” Còn Nhi, từ một cô bé chỉ mong cha sớm trở về, dần dần lại có một ước mơ của riêng mình. Cô muốn nấu thật nhiều món ngon. Muốn có một căn bếp của riêng mình. Muốn mở một quán ăn nhỏ. Một nơi mà ai bước vô cũng có một chén cơm nóng, một món ăn ngon và một người hỏi: “Ăn no chưa con?” Bởi Nhi hiểu rồi— Có những người chẳng thể cho mình một cuộc đời sung túc. Nhưng họ có thể cho mình một mái nhà. Một bữa cơm. Một mảnh vườn. Và một tuổi thơ đủ ấm để mang theo suốt cả đời. Đây là câu chuyện về Nhi, về ông bà, về những ngày tháng bình dị nơi miền quê sông nước, và về một cô bé đã lớn lên từ những điều nhỏ xíu như vậy. Có buồn một chút. Có cực một chút. Nhưng nhất định sẽ có rất nhiều tiếng cười. Bởi ở miền quê của Nhi, người ta vẫn hay nói: “Đời có nghèo thì nghèo, chớ bữa cơm phải nóng, người trong nhà phải thương nhau. Còn chuyện khó quá… để mai tính!”

Khi tôi còn là 1 đứa trẻ( Những Ngày Mưa Nắng)
đây là tập truyện tiếp theo của tác giả,vẫn tiếp tục với câu truyện về nhân vật nguyên của tác phẩm những năm tháng học trò tuy nhiên ở đây sẽ kể về gia đình và những điều vụn vặt của nhân vật nguyên.Bởi đôi khi, chính những điều vụn vặt trong cuộc sống hằng ngày lại là thứ khắc họa con người rõ nét và chân thật hơn bất kỳ biến cố lớn lao nào,và cách đứa trẻ bên trong được chữa lành

Bánh Dâu Tây
Bánh Kem Dâu Tây chính là một sự trung hoà, giống như tình bạn vậy. Chúng ta bù trừ cho nhau, cùng nhau trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của bản thân. Sẽ có những khúc kem ngọt đến ngấy, sẽ có những quả dâu chua chát. Nhưng, sự kết hợp hoàn hảo của chúng, chính là quả ngọt mà ta thường để lại đến miếng cuối cùng nhỉ? -Bánh Kem- Lời tác giả: Thật ra, trong truyện có phần Bánh Kem có lời muốn nói, bánh kem chính là một người đọc, cũng có thể là người viết, cũng có thể là người xem, nhưng như những lời tôi viết ở trên, đó chính là quả ngọt của tình bạn trong sáng trong truyện - Bánh Kem Dâu Tây

A Promise in Ashford ( Lời Hứa Ở Ashford )
Một lời hứa có thể thay đổi cả cuộc đời một con người. Rose Sterling là con gái của một người làm vườn trong dinh thự Kingsley. Từ năm sáu tuổi, cô trở thành hầu gái, lớn lên cùng vị thiếu gia Thomas Kingsley giữa những cánh đồng oải hương của thị trấn Ashford. Khi tình yêu vừa kịp nảy nở, những âm mưu trong giới quý tộc, cái chết của người thân và một lời vu oan đã buộc Rose phải rời bỏ Ashford để thực hiện lời hứa cuối cùng với cha mình. Nhiều năm sau, Thomas vẫn chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm người con gái ấy. Liệu lời hứa năm xưa có thể đưa họ trở về bên nhau, hay chỉ còn lại những ký ức tan trong màn mưa của Ashford?

Chiếc Thần Sào
Nếu có một ngày bạn thức dậy trong cuộc đời của một người mà bạn luôn nghĩ là hạnh phúc hơn mình thì sao? Có người từng nói, nếu được sống cuộc đời của người khác, ta sẽ hạnh phúc hơn. Nhài và Thư cũng từng tin như thế. Cho đến ngày cô tỉnh dậy trong một cuộc đời hoàn toàn xa lạ. Đằng sau mỗi cánh cửa đều có những nỗi niềm không ai nhìn thấy. Đằng sau mỗi nụ cười đều là những điều chưa từng được kể. Và đôi khi, điều cần thay đổi không phải là số phận, mà là cách ta nhìn cuộc đời của chính mình. Chiếc Thần Sào là câu chuyện về những cuộc hoán đổi, những lựa chọn, gia đình, hôn nhân và hành trình học cách yêu lấy cuộc sống bình thường của mình.

Một Đời Để Lớn
Có người từng nói, trưởng thành chỉ cần vài năm. Nhưng với tôi, trưởng thành là hành trình của cả một đời. Một Đời Để Lớn là câu chuyện về một chàng trai bước qua tuổi trẻ với những ước mơ, những lần vấp ngã và cả những vết thương không phải ai cũng nhìn thấy. Đằng sau nụ cười là những áp lực từ gia đình, học tập và tương lai. Đằng sau vẻ bình thản là những đêm mất ngủ, những lần nghi ngờ bản thân và những quyết định tưởng chừng có thể thay đổi cả cuộc đời. Không phải chương nào cũng có niềm vui, cũng không phải lần cố gắng nào cũng nhận được kết quả như mong đợi. Nhưng chính những thất bại, những giọt nước mắt và cả những lần muốn từ bỏ đã dạy cậu cách đứng dậy, mạnh mẽ hơn từng ngày. Đây không phải là câu chuyện của một người hùng. Đây là câu chuyện của một người trẻ đang học cách trưởng thành giữa một thế giới đầy áp lực và kỳ vọng. Có thể bạn sẽ không giống cậu ấy. Nhưng biết đâu, ở một trang sách nào đó, bạn sẽ bắt gặp chính mình. Bởi cuối cùng, ai trong chúng ta cũng chỉ có một hành trình… Một đời để lớn.

Dưới 0 Độ C,
Có những mùa đông đến để thử thách, nhưng cũng có những mùa đông, đến để ta gặp nhau. "Fist love stay, like snow that never truly melts..." Câu chuyện thanh xuân giữa Giang Chi Viễn và Châu Tư Hạ - Hai người tưởng chừng sẽ là kẻ thù nhưng cuối cùng liệu có thể gắn kết lại với nhau ?

Bò sát và hoa quỳnh
"Tôi hận cô vì đã cướp đi ánh sáng của cuộc đời tôi - Tôi hận anh vì đã lấy đi phước lành của tôi" Những năm tháng vườn trường, khi tâm hồn chưa bị mài mòn của thời gian và bi kịch, khi đôi mắt cả 2 vẫn chưa nhìn nhau, cô đã đem lòng yêu anh với tất cả tấm chân tình, trao cho anh tình cảm non nớt nhưng chân thành của bản thân, mong 1 ngày đôi mắt luôn hướng về phía ánh trăng đó sẽ nhìn cô nhưng....nếu đã nhìn được thứ tuyệt sắc rồi thì sao còn có tâm trí mà để tâm điều khác, ánh mắt của anh những năm tháng đó, chưa bao giờ nhìn về phía cô mà chỉ có hướng về nó, chiêm ngưỡng nó, cảm khái nó, ánh trăng của anh - Nguyễn Mai, người con gái mà tuổi trẻ của anh coi là cả thế giới. Cô đã cố gắng, cô đã níu kéo rồi cô ghen tị, ghen tị, và ghen tị, trái tim bị bóp méo bởi ghen tị, yêu thương hóa thành ám ảnh còn lý trí và lương tri lại luôn níu kéo lấy cô. Và rồi, trong cái ngày định mệnh ấy, như sự xắp đặt của số phận biến cố đã xảy ra Nguyễn Mai chết cùng với khởi đầu của tấm bi kịch dai dẳng

Trở thành tác giả