Thể loại
Trạng thái
Số chữ
Truyện liên quan đến từ khóa “Chữ lành tâm hồn”
Sắp xếp
Mới nhất Cũ nhất
Lượt đọc
Mùi Khói Bếp Nhà Mình
View book View book

Mùi Khói Bếp Nhà Mình

Năm Nhi lên tám tuổi, má mất. Cha đi làm xa, để lại con nhỏ cho ông bà nội chăm nom. Từ đó, căn nhà nhỏ ở cuối con đường quê có thêm một tiếng chân con nít, một cái bóng nhỏ lủi thủi theo ông ra vườn, theo bà xuống bếp. Nhi buồn chớ. Nhớ má chớ. Nhưng ông bà đâu có để con nhỏ buồn hoài. Sáng ông gọi: “Dậy đi con, rau ngoài vườn lớn tới đầu gối rồi kìa!” Bà ở dưới bếp vọng lên: “Dậy ăn miếng cơm rồi hẵng đi bán rau. Bụng đói mà làm ăn gì nổi!” Thế là Nhi lau nước mắt, xỏ đôi dép cũ, ôm cái rổ theo ông ra vườn. Nhà chẳng có gì nhiều. Có mấy luống rau xanh rì. Có con gà mái cứ sáng sáng chạy vô bếp đòi ăn. Có con chó nằm chỏng chơ ngoài hiên, ai đi ngang cũng sủa lấy lệ. Có nồi cá kho của bà thơm tới mức hàng xóm đi ngang cũng phải hỏi: “Hôm nay nhà bà kho cá hả?” “Ừ. Có gì đâu, cá dưới mương bắt lên chớ bộ!” Những ngày tháng nghèo khó cứ vậy mà trôi qua. Nhi lớn lên bằng những bó rau ông trồng, những món ăn bà nấu, những đồng tiền lẻ kiếm được ngoài chợ và những lần cha gọi điện từ nơi xa hỏi: “Ở nhà có ngoan không con?” Nhi lần nào cũng trả lời: “Con ngoan. Ông bà cũng khỏe. Cha nhớ gửi tiền về mua đường nghen, bà hết đường làm chè rồi!” Cuộc sống của Nhi không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có những ngày rau bán ế. Có những mùa nước nổi. Có những hôm trong nhà chẳng còn bao nhiêu tiền. Có những chuyện khiến con bé phải lớn lên sớm hơn người ta một chút. Nhưng nhà nghèo thì nghèo, chớ tiếng cười chưa bao giờ thiếu. Ông vẫn hay nói: “Có cơm ăn là được rồi. Mai tính tiếp.” Bà thì cười: “Không có thịt thì ăn cá. Không có cá thì ăn rau. Rau nhà mình trồng, lo gì!” Còn Nhi, từ một cô bé chỉ mong cha sớm trở về, dần dần lại có một ước mơ của riêng mình. Cô muốn nấu thật nhiều món ngon. Muốn có một căn bếp của riêng mình. Muốn mở một quán ăn nhỏ. Một nơi mà ai bước vô cũng có một chén cơm nóng, một món ăn ngon và một người hỏi: “Ăn no chưa con?” Bởi Nhi hiểu rồi— Có những người chẳng thể cho mình một cuộc đời sung túc. Nhưng họ có thể cho mình một mái nhà. Một bữa cơm. Một mảnh vườn. Và một tuổi thơ đủ ấm để mang theo suốt cả đời. Đây là câu chuyện về Nhi, về ông bà, về những ngày tháng bình dị nơi miền quê sông nước, và về một cô bé đã lớn lên từ những điều nhỏ xíu như vậy. Có buồn một chút. Có cực một chút. Nhưng nhất định sẽ có rất nhiều tiếng cười. Bởi ở miền quê của Nhi, người ta vẫn hay nói: “Đời có nghèo thì nghèo, chớ bữa cơm phải nóng, người trong nhà phải thương nhau. Còn chuyện khó quá… để mai tính!”

11 chương
Đang ra