
Có những người, ánh mắt vừa chạm,
mà ngỡ như đã hội ngộ tự bao giờ.
Chẳng thể dùng ngôn từ để diễn tả.
Ấy là khi linh hồn đã từng nương tựa qua vạn nẻo luân hồi.
Một sợi chỉ đỏ âm thầm nối lại những mảnh duyên tưởng chừng đã lạc.
Một ngọn nến tàn lặng lẽ cháy qua dằng dặc năm tháng,
bất chấp gió thời gian vùi dập chẳng ngừng tay.
Ba kiếp trầm luân.
Ba lần tương phùng giữa biển người mênh mông.
Cho đến một ngày, khi ký ức dần thức tỉnh giữa thực và hư,
họ mới chợt nhận ra,
Có những lời chưa kịp thốt thành câu,
và cũng có những lời...
đã đi qua ba kiếp, vẫn chưa tắt.
Từ một điển tích có thật mang tên Hàn Diêu, câu chuyện này được viết như một lời tri ân dành cho những nhân duyên chưa từng phai nhạt giữa dòng luân hồi.
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!

Trở thành tác giả