TIỂU NHI

tellstory.queen

Số truyện 1
Người theo dõi 0
Đề cử 0
Theo dõi

Giới thiệu

SỐNG ĐỜI BÌNH THƯỜNG - VIẾT ĐỜI PHI THƯỜNG

Ngày tham gia: 01/04/2026

Truyện của tôi

NGƯỜI HÙNG VÀ NGƯỜI BA
View book View book
Có những buổi chiều, bất ngờ định mệnh đưa đẩy con người đi vào một nơi đầy khói lửa, họ tham gia cuộc chiến như trò phá giải mê cung, nhưng mục đích chiến thắng trò chơi sinh tử đó không phải để thoát ra, mà là để giữ lại sự sống cho người khác. Và đôi khi, họ không kịp nghĩ đến chính bản thân mình... cũng cần phải sống xót để trở về. Câu chuyện tôi viết để tưởng nhớ một trận chiến với khói lửa có thật và kết thúc cuối cùng những người ở lại là những người mang lại sự sống cho người khác. Có những cái tên không được nhắc đến trong câu chuyện, không phải vì họ không quan trọng. Mà vì... có những sự ra đi mà chúng ta chỉ nên biết rằng họ đã từng tồn tại cũng đã đủ nặng lòng rồi. Trong mỗi một vụ cháy người lính cứu hỏa luôn phải chạy đua với thời gian và bằng mọi cách cứu người. Họ phải đối mặt với những nguy hiểm lớn đến mức chỉ cần sơ suất một chút, tử thần sẽ biến họ trở thành “nạn nhân” trong cuộc chiến đó. Nhưng họ không bao giờ chần chừ dù là một giây, vì cứu người đối với họ không đơn giản là nhiệm vụ, mà là sự đồng cảm, sẻ chia nỗi đau với những người sắp mất đi người mà họ hết mực yêu thương… mà vô tình họ không kịp nhớ rằng chính bản thân cũng có người đang trông ngóng trở về. Họ được những “người lớn” gọi là “người hùng”, nhưng ở đâu đó sâu trong trái tim những đứa trẻ thơ, chúng chỉ nhớ... Họ là một người cha. “Trách nhiệm xã hội” gánh trên vai đã khiến lắm người bỏ lỡ “nghĩa vụ trái tim”. Họ vẽ cho đời những bức tranh trọn đầy hạnh phúc và phác hoạ cho đời mình một chiến tích chẳng kịp tô. Câu chuyện của tôi viết không phải để ca ngợi sự hy sinh hay xây dựng hình tượng của những siêu anh hùng không áo choàng, câu chuyện là những mảnh vỡ cảm xúc của một đứa trẻ. Chúng lớn lên cùng những thắc mắc mãi mãi không có câu trả lời, một đứa trẻ không cần phải hiểu chuyện ngay lúc đó, chúng được khóc, được buồn, được hờn dỗi... Một mất mát có thật được nhìn từ đôi mắt trẻ con, khi một người chúng yêu thương đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời một cách khó hiểu... và khi đó chúng chọn cách không cần hiểu nữa.

Chương

5

Lượt đọc

6

Theo dõi

0

Đề cử

0