Dòng Hương Giang nước xanh như ngọc, giữa chốn kinh đô phồn hoa tựa gấm, chàng thiếu niên giữa độ trăng rằm với áo dài màu tím, tóc đen búi gọn lên cao, tay cầm chiếc quạt ngà phe phẩy. Cậu đứng bên ni mà ngó qua bên nớ, tấm lòng nầy biết gởi lại cho ai. Là cậu ấm con quan hay chàng học trò nghèo áo vải, đoạn tình trường cứ mãi dây dưa. Độ xuân thì như gió thoảng mây bay, nhưng lại nặng trĩu những nỗi niềm khó gọi, lại biết đi mô mà đợi, đi mô mà tìm. Lòng nầy chẳng thể tỏ tường cùng ai, chỉ đành gởi nhờ theo gió Hương Giang, lại ủ ê trong mưa dầm chốn Huế.
Chương
5
Lượt đọc
1
Theo dõi
0
Đề cử
0