Đời trước, Tạ Vân Chiêu chết trong lãnh cung vào đêm tuyết lớn.
Nàng tận mắt nhìn thấy phụ thân bị gán tội mưu phản, huynh trưởng chết nơi biên ải, mẫu thân treo cổ trong từ đường. Đứa con nhỏ của nàng cũng bị thứ muội hại chết.
Trước khi tắt thở, Tiêu Dục đến gặp nàng lần cuối, lạnh lùng nói:
“Trẫm chưa từng yêu nàng. Tạ gia của nàng, ngay từ đầu đã là quân cờ của trẫm.”
Tạ Uyển Ninh đứng bên cạnh hắn, cười dịu dàng:
“Tỷ tỷ, nếu không có tỷ trải đường, ta sao có thể ngồi lên vị trí này?”
Nàng chết trong hận thù.
Khi mở mắt lần nữa, nàng phát hiện mình đang ngồi trước gương đồng trong khuê phòng Tạ phủ. Nha hoàn bên cạnh vui mừng nói:
“Tiểu thư, hôm nay là yến tiệc trong cung. Nghe nói tam hoàng tử cũng sẽ đến.”
Tạ Vân Chiêu nhìn khuôn mặt mười sáu tuổi của mình trong gương, chậm rãi siết chặt cây trâm ngọc.
Đời này, ván cờ bắt đầu lại.
Chương
5
Lượt đọc
0
Theo dõi
0
Đề cử
0