Từng có ai đi qua cuộc đời bạn, dù chỉ một khắc nhưng để lại ấn tượng khó phai tàn chưa?
Người đó đến với cô đầy dịu dàng, gắn bó tới mức Vãn Đình nghĩ sẽ chằng bao giờ mất đi. Song khi mở mắt nhìn lại, mọi thứ chỉ còn là một viễn cảnh tươi đẹp nay đã nhạt nhoà, tựa sắc tú cầu trong buổi chiều cuối hạ.
Giữa những ngày tháng chậm rãi trôi qua trong mùi thuốc sát trùng và tiếng máy đo nhịp tim đều đặn, cô không biết mình đã đánh rơi điều gì. Chỉ là đôi lúc, tim cô khẽ nhói lên trước một cảm giác, một mảnh ký ức vụn vặt mà không thể cất thành lời, như thể ở đâu đó vẫn còn một lời yêu chưa kịp tan.
Lời yêu ấy, mong manh tựa cánh tú cầu - dù không chạm tới được, vẫn lặng lẽ nở trong những khoảng lặng sâu nhất của trái tim.
Chương
8
Lượt đọc
0
Theo dõi
0
Đề cử
0