Trong mọi cuốn sách lịch sử, chúng ta đều đọc về những vị vua, những nhà thám hiểm, những người đã thay đổi thế giới. Nhưng có một câu hỏi mà ít ai đặt ra: Còn những người bình thường thì sao? Những thủy thủ, những người ghi chép, những đứa trẻ bị bán đi như hàng hóa? Họ đã ở đó, họ đã chứng kiến, họ đã sống và chết giữa những sự kiện vĩ đại. Nhưng tên của họ không có trong các bản đồ. Họ chỉ là những con số trong sổ sách của các thương nhân, hay đôi khi chỉ là một dòng chữ mờ nhạt trong nhật ký của một nhà hàng hải nào đó.
Alejandro Hernández de la Fuente là một trong số đó. Một đứa trẻ sinh ra trong bùn đất ở vùng Cádiz, bị bán đi khi mới bảy tuổi, nhưng đã vươn lên nhờ trí thông minh và tài năng toán học hiếm có. Cậu đã ở đó, trên boong tàu Pinta, khi Christopher Columbus đặt chân lên vùng đất mới. Cậu đã chứng kiến cả vinh quang và sự tàn bạo. Cậu đã nhìn thấy một thế giới được sinh ra và một nền văn minh bị hủy diệt.
Câu chuyện của cậu không phải là câu chuyện của những người chiến thắng. Đó là câu chuyện của những người đã mất. Nhưng đó cũng là câu chuyện của hy vọng, của khát vọng, và của sức mạnh tiềm ẩn trong một con người nhỏ bé.
Cuốn sách này được viết dựa trên một bản thảo được tìm thấy trong một tu viện cổ ở miền nam Tây Ban Nha vào năm 1872. Bản thảo, được cho là của Alejandro, đã bị chôn vùi trong thư viện suốt 350 năm. Nó không phải là một cuốn sử sách. Nó là một lời kể - một lời kể từ trái tim của một người đàn ông đã sống qua một trong những thời kỳ vĩ đại và tàn khốc nhất của lịch sử nhân loại.
Đây là câu chuyện của cậu ấy.
Chương
36
Lượt đọc
3
Theo dõi
1
Đề cử
0