
Nếu ai hỏi Kiều Nhan:
“Người mà cậu không muốn gặp nhất mỗi sáng là ai?”
Cô sẽ không cần suy nghĩ mà đáp ngay:
– Tạ. Thời. An.
Không cần quanh co. Không cần lý do dài dòng.
Chỉ cần mỗi sáng bước ra khỏi cửa, cô đã thấy cậu ta đứng sừng sững ở phía đối diện, dựa lưng vào chiếc xe đạp điện đen bóng, đầu cúi xuống nhìn điện thoại với vẻ mặt vô cảm đặc trưng như thể đang suy nghĩ về ý nghĩa nhân sinh. Lần nào cũng thế, như một phần không thể thiếu của buổi sáng: nắng sớm, gió nhẹ, và... cái bản mặt chảnh chọe đó.
– “Chậm thêm hai phút nữa là tớ đi trước rồi đấy.”
Giọng cậu ta vang lên, nhàn nhạt, giống như một câu chào buổi sáng lười biếng được lập trình sẵn.
Kiều Nhan hừ mũi, xách cặp trèo lên yên sau xe, chẳng buồn trả lời.
– “Đi trước đi, đừng có chờ. Tớ không cần.”
– “Tớ chờ vì bác gái nhờ. Không phải vì cậu.”
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!

Trở thành tác giả