
Trước cổng thành, hắn quay người lại quỳ xuống trước vị chủ tướng mà hắn kính trọng nhất trên đời. Người kia vẫn như tại ải Chi Lăng nhưng không còn vội vã mà từ từ cúi xuống nâng hắn dậy:
“Trong quân của ta có binh sĩ như người, trong dân của ta có anh hùng như người. Nên ta chắc chắn quốc gia này sẽ được tự do, con người sống tại nơi này nhất định có được hạnh phúc.”
Tất cả quân lính xung quanh cũng đồng loạt quỳ xuống, không hẹn cùng nói lớn:
“Chúng tôi luôn tin ngài sẽ làm được, nên chúng tôi mới cùng nhau ở tại nơi này.”
Ánh hoàng hôn chiếu vào thành, vẽ lên một bức tranh bình yên của thời loạn thế.
Cho đến tận sau này hình ảnh đó vẫn là bất diệt.
Dù có bao nhiêu người ngã xuống, thì câu chuyện ấy vẫn mãi lưu truyền.
Bởi vì đó, thực sự là một truyền thuyết giữa nhân gian.
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!

Trở thành tác giả