
Có lúc Paris như ru ngủ con người trong mộng mị đẹp đẽ, có lúc lại lạnh lẽo đến độ khiến những kẻ không nhà thèm một ánh nhìn tử tế hơn cả bát súp nóng. Ấy là thành phố của giấc mộng và cơn đói, của tình người và sự thờ ơ — nơi mà một nụ cười cũng có thể là cứu rỗi, hoặc dấu chấm hết.
0/500
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận cho Truyện này nhé!

Trở thành tác giả